Chương 522: Đồng môn mà
1514 chữ
Hai con yêu thú đánh nhau từ phường Ngũ Khôi vào tận trong rừng sâu. “Uỳnh !”
Nhuận Thổ quơ đại lấy một cây đại thu to bằng miệng giếng, rồi ném vào Chương Ngư kiếm sĩ. Chỉ nghe thấy một tiếng “răng rắc”, cây cối xung quanh cao bốn thước bị chém đứt làm đôi.
Soạt” một tiếng, tán cây rơi xuống đất, bụi bắn tung tóe.
Lại thêm một tiếng “Xoẹt” nữa, không biết khói xanh từ đâu hiện lên, thêm một cây đại thu bị chặt đứt làm đôi, đứt đoạn đứt cành, rụng xuống mặt đất như sung rơi.
Một tiếng vang thật to khác, tiếng vang lần này lớn hơn nhiều so với lần trước, gió lớn thét gào, lại một cây non to bằng cánh tay bị chặt đứt!
“Yếu quá! Yếu quá! Chó vàng hôm nay chưa ăn no cơm à?”
Chương Ngư kiếm sĩ hời hợt bình phẩm, nhưng mấy chiếc xúc tung hoạt động lại cực kỳ hăng say.
Kiếm khí tỏa ra tứ phía, trái chọt phải đâm, như rơi vào chốn không người.
Kiếm khí đan xen tạo thành một tấm lưới dạng hình chiếc cô, kiếm càng múa càng nhanh, tấm kiếm võng kia càng như hoa như tuyết, khiêu vũ giữa bầu trời.
Nhìn tưởng ung dung nhưng thực ra đang hành động cực kỳ nhanh, nhanh nhạy như điện, phiêu dật như thần!
“Kiếm pháp của con bạch tuộc này sắc bén quá!”
Nhuận Thổ không ngờ rằng ở chỗ này lại có một con đại yêu như Chương Ngư.
Hơn nữa còn là một con yêu tinh thông kiếm thuật.
May thay cái con kia là yêu quái trên biển, thực lực trên đất kém xa so với ở trong biển.
Yêu khí nhàn nhạt tỏa ra quanh người Nhuận Thổ, mắt nỏ đỏ bừng, sống lưng hơi cong cong, toàn thân được che phủ bởi một lớp vảy màu đen, hai tay biến lớn giống như một đôi càng cua, vô cùng hung hãn.
Chiếc sừng trên đầu tỏa ra kim quang màu nhạt, hai bên mọc ra một đôi cánh che phủ đất trời.
Nếu để những tên đệ từ sung bái nó nhìn thấy chân thân này của Nhuận Thổ, phỏng chừng bọn họ đều sẽ bị dọa sợ.
Toàn thân Nhuận Thổ tỏa ra một cỗ uy áp oai nghiêm như thần biển, đem đến cho người ta cảm giác vừa không thể tới gần vừa khó thở.
Khí tràng sắc bén vờn quanh thân Nhuận Thổ, tựa như muốn chém tất cả thành từng mảnh. “Soạt” Một tiếng, tán cây rơi xuống đất, bụi bắn tung tóe.
Thêm một tiếng “Xoẹt”, khói xanh từ đâu hiện lên, lại thêm một cây đại thụ bị chém thành hai mảnh.
Cành gãy đát nứt, rơi lả tả trên đất.
Đến khi Yến Thập Tam đuổi tới kịp, hắn nghe thấy từ trong rừng sâu truyền ra nhiều tiếng vang rung trời.
Khói bụi mù mịt, không khí khuấy động, bầu trời vừa nãy còn sáng giờ đây như bị bịt kín bằng một lớp khói bụi dày đặc.
Trong rừng, một cái bóng đen mà mắt thường khó có thể nhìn rõ đang vừa gào thét vừa chạy, hết nhảy sang cây này lại nhảy sang cây khác liên tiếp không ngừng nghỉ.
Tốc độ của Chương Ngư kiếm sĩ cực nhanh, lóe lên rồi biến mất, bay quanh khu rừng trong khoảng mười trượng.
Trên người Nhuận Thổ không ngừng xuất hiện những vết kiếm nhỏ xíu.
Kiếm của kẻ kia vẽ ra một đường cong quỷ dị trên không trung, nhanh như chớp sắc bén như tia lửa, một kiếm chém ra, hàng chục tiếng cây gãy vang lên.
Tựa như trong mỗi sợ gió đều có một cái bóng đen.
Nhuận Thổ không hề tìm được cách nào tấn công, chỉ có thể phản kháng một cách bị động.
“Ngươi vốn không thể bắt được ta!” Chương Ngư kiếm sĩ hưng phấn hô to.
Tốc độ của nó càng lúc càng nhanh, một vòng lại một vòng, một vòng lại một vòng. Giống như hòn đã bị ném vào trong nước, khơi dậy từng tầng sóng gợn.
Bỗng nhiên Chương Ngư kiếm sĩ nghe thấy một tiếng kỳ quái, đó là tiếng cười đang bị kìm nén.
“Đoành!”
Một lớp sương mù màu xanh đậm đột nhiên nổ tung dưới chân Chương Ngư kiếm sĩ.
Sương độc? “Hèn hạ”
Chương Ngư kiếm sĩ nín thở, dùng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi phạm vi khí độc.
“Thấp kém? Chương Ngư kiếm sĩ khinh thường cười một tiếng, “Còn tưởng đám danh môn chính phái các ngươi đàng hoàng đến đâu, ai ngờ đều là một lũ bỉ ổi!”
Chỉ là độc dược….
Chương Ngư kiếm sĩ lảo đảo, suýt nữa ngã xuống.
Trúng độc? Sao có thể chứ?
Tiếng Nhuận Thổ truyền đến từ nơi cách đó không xa.
“Hahaha, đây chính là độc dược mà đại ca ta nghiên cứu ra đó.
Độc dược này không chỉ có thể truyền qua đường hô hấp, mà có thể truyền qua ngũ giác của ngươi. Cũng tức là chỉ cần ngươi nghe thấy tiếng thôi, ngay lúc này ngươi, đã trúng độc!”
“Bàng môn tà đạo!”
“Hứ! Ai nói với ngươi cứ dùng độc thì là bàng môn tà đạo?”
Không tiếp tục phí lời nữa, Nhuận Thổ thay đổi thủ quyết.
Chỗ mình đang đứng vốn là một mảnh trống trơn.
“Хас хас хас!”
Một hàng cây tán cao che trời từ dưới đất mọc lên, tựa như một tấm mạng nhện, khuất động khu đất này đến long trời lở đất,
Chớp mắt lan rộng ra xung quanh.
Vùng đất rộng lớn giờ đây đã bị lấp đầy, cát bụi tung bay hình thành một con sóng lớn tối tăm mịt mờ, trải dài vào tận trong rừng sâu.
Dường như con sóng màu xám ấy không định ngừng lại, nó cứ mãi tiếp tục, trải dày đến vô cùng vô tân.
Chương Ngư kiếm sĩ cảm nhận được chấn động dưới chân, là đại trận?
Tên kia có thể đặt trận pháp ngay trong lúc này ư?
Không, hẳn là hắn dùng một loại pháp bảo nào đó cất chứa trận pháp này lại.
Sau khi đến mảnh đất này, đại trận đón gió tung bay, cấp tốc biến lớn, bao trùm cả một mạnh đất rộng lớn.
“Chậc chậc, coi như có vài phần bản lĩnh”
Kiếm đeo trên lưng Chương Ngư kiếm sĩ giờ chỉ còn lại ba thanh vẫn chưa xuất vỏ.
Một cái xúc tu nắm chặt thanh kiếm thứ hai từ dưới đếm lên, kiếm trong tay như rực rỡ hơn mấy phần.
Tựa như một con dã thú khát màu đang gầm lên tiếng rống giận dữ.
Từng tấc từng tấc kiếm hiện ra, sát ý nồng đậm bao phủ cả đại trận.
Hít, hà! Hít, hà!
Nó thở ra một cỗ nhiệt khí, nhiệt khí kia lưu chuyển trong không khí, ngưng mà không tan. Quy Tức Công, Phép Thở!
Điều hòa hơi thở bên trong, trong động có tĩnh, trong tĩnh có động, bước đi nhẹ nhàn, tâm vừa động, khí tự sinh. 4
Phép Thở này nó được Lý Bình An truyền thụ khi hắn phiêu lưu trên biển.
Thông qua một số cải tiến nhỏ, có thể không chế tùy theo ý nghĩ của mình, trong một lần hít thở, có cảm giác như bay lên trời.
Nhuận Thổ đưa tay, vận chuyển pháp trận.
Thuật trận pháp này là nó học được từ Lý Bình An khi hắn còn ở Thục Sơn.
Bao gồm cả độc dược.
Hai yêu này tựa như cùng một môn phái, nhưng lại học được hai loại võ công khác biệt cùng chọn nơi đây là nơi trao đổi võ học.
Trong giây lát, hai con yêu này lại lao tới đòi giết nhau,
Lão Ngưu nhìn biểu cảm của Lý Bình An, lo lắng kêu.
Sao rồi? Nhuận Thổ xảy ra chuyện gì sao?
Lông mày Lý Bình An dần dần giãn ra, hắn húp một miếng canh nóng.
Chắc là không sao đâu
Lão Ngưu trừng mắt nhìn, nếu Nhuận Thổ xảy ra chuyện, theo tục lệ nên đặt mấy mâm cho đủ?
“Khụ khụ khụ. Nghĩ xa quá rồi? Lý Bình An dở khóc dở cười.
Hai bọn nó sao lại đánh nhau thế? Lão Ngưu tò mỏ hỏi.
Lý Bình An lắc đầu, hắn còn chẳng biết đầu đuôi ra sao.
Cách hai châu, giờ mà muốn tới chỗ bọn họ e rằng khó mà làm được.
Quan trọng là hai con yêu tinh đều thân với mình, nhất là Nhuận Thổ, coi như là mình nuôi nó từ
Vừa so sánh là biết quan trọng hay không ấy mà.
Lão Ngưu ngăn mày, có thể ngăn cản hai đứa nó không?
Lý Bình An nghĩ ngợi, “Hơi xa đấy, sợ là không tới kịp”