Chương 524: Đều là người nhà

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,573 lượt đọc

Chương 524: Đều là người nhà

Nhuận Thổ thở phì phò, toàn thân bất lực ngay cả đứng cũng đứng không vững.

Mặt cũng nó cũng bị biến dạng, xương cốt bị nghiền nát thành một bãi, giống như là một đóa hoa đang từ từ nở rộ trong không khí.

Nó cố kìm nén cau giác đau đớn, từng hạt từng hạt mồ hôi rơi xuống như mưa.

“Đây là lượt quyết định!”

Mặc kệ cho dù chết cũng phải chết cho oanh liệt.

Tiếc là trước khi chết, không được gặp mặt đại ca và Ngưu ca.

Nhuận Thổ cắn chặt răng, cố gắng đứng vững.

“Đừng…đừng đánh nữa…bình tĩnh.”

Yến Thập Tam cố bò dậy từ trong đất đá.

Có vật gì đó ép xuống hắn, hắn còn nhìn rõ đó là thứ gì, cũng chưa kịp trốn tránh, chóp mũi đã

cảm thấy đau đớn, mắt tối sầm lại nhưng cơn đau nhức kia lại lần nữa ập tới. Nhuận Thổ kêu “Ai” một tiếng, chưa chết à? Tiếc ghê.

Toàn thân Chương Ngư kiếm sĩ be bét máu, run rẩy như là bị lột da.

“Chịu…chịu chết đi…”

Nó yếu ớt tiến lại gần Nhuận Thổ.

Phi kiếm treo cao trên không, kiếm khí như quét qua từng mi li mét trong khuôn viên một trăm truong.

Kiếm quang xuất hiện trong không trung để lại vòng quỹ đạo không có quy luận, nhưng lại khiến người ta có cảm giác huyền diệu khó tả, kiếm này hoàn mỹ đẹp đẽ như quy luật của đất trời không ai có thể chối cãi.

Chương Ngư kiếm sĩ đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng khiếp sợ, một luồng khí thế hùng mạnh quét sạch một mảnh thiên địa này.

Nhuận Thổ trừng mắt, nhất thời không phản ứng kịp.

Chỉ nghĩ mệnh ta toi từ đây, đây là bản mệnh kiếm của con bạch tuộc kia?

Rất nhanh nó đã kịp nhận ra.

Đây là phi kiếm Tế Vũ của đại ca.

Nhuận Thổ quá đỗi vui mừng, sống lại từ trong nỗi tuyệt vọng.

Nói vậy tình hình của mình ở đây, đại ca đều biết hết.

Nhuận Thổ thở hắt ra một hơi, trái tim vực dậy từ trong đống đổ nát.

Có đại ca ở đây rồi, mình không cần lo lắng nữa.

là hai tên tiểu tử này bắt nạt ta!”

Nhuận Thổ lớn tiếng hộ, như là đứa trẻ bị người bắt nạt bèn chạy về nhà méc với phụ huynh. “Là hai đứa nó đây!”

“Ơ, đây không phải kiếm của tiên sinh sao?”

Yến Thập Tam cảm nhận đường luồng khí quen thuộc, ngẩng đầu nhìn lên không trung. “Chíu ~”

Thân kiếm lắc mạnh một cái, tô tô vẽ vẽ gì đó.

Kiếm khí ngưng tụ mà không tan, xếp lại thành một đoạn văn.

“Đừng đánh nữa, hai tên khờ này. Đều là người một nhà.

Chương Ngư kiếm sĩ và Nhuận Thổ từ đằng xa liếc nhìn nhau.

Chương Ngư kiếm sĩ như thể đã mất hết toàn bộ sức lực, ngồi bệt xuống đất

Ngay sau đó lại có vật gì đó từ trên trời rơi xuống.

Là một cái túi vải nhỏ.

Mở ra nhìn, trong đó có một ít đan dược chữa thương cao cấp.

Nhuận Thổ lau vết máu trên mặt.

Mẹ ơi? Người một nhà?

Đánh nhau gần chết, tí nữa cách cửa tử một bước rồi.

Hàng tá tu sĩ nhìn lại chỗ bọn họ, người dân thì bị dọa sợ không thôi, đều đóng cửa trốn trong nhà

từ sớm.

Có một vài người đứng dán chặt cửa sổ nhìn ra bên ngoài, gương mặt mang theo vẻ kinh hãi và dáng

vẻ hiếm thấy.

“Vụ gì vậy?”

“Nghe bảo có người đến gây sự.

“Gây sự?”

“Hình như là người của Thục Sơn ấy”

“Thục Sơn danh môn chính phái, họ sẽ làm mấy chuyện cướp bóc này ư?”

“Ai biết được..

Đám người kia thi nhau tranh luận.

“Ồ, về rồi kìa !”

Mấy bóng người xuất hiện trước mặt bọn họ.

“Ai thắng đấy?”

“Đừng bảo là phường Ngũ Khôi sắp đổi chủ nhé?”

Chủ phường Ngũ Khôi, Ngũ Hoa Nhục nghe thấy lời này, sợ hãi nuốt nước miếng.

Hắn nhìn xung quanh, trong lòng thầm cầu nguyện, mong rằng Chương Ngư huynh và Yến huynh bình an vô sự.

“Ế ? Không đúng lắm.

Yến Thập Tam trước vịn Chương Ngư kiếm sĩ, sau kéo theo Nhuận Thổ”

“Khụ khụ khụ, ngươi hạ độc gì cho ta!”

Chương Ngư kiếm sĩ trên nôn dưới bắn pháo hoa, trên thì thổ huyết, dưới thì đánh dắm bum bum, trong dắm còn mang theo ít máu.

Đi ra thứ vật thể không rõ ràng, toàn thân tỏa ra mùi hương kỳ lạ.

Đi một đường, lưu một đường, cực kỳ hùng vĩ.

Nhuận Thổ bất lực, muốn nói cái gì nhưng không thể mở miệng được.

Hay.

Hai yêu cùng thở dài một hơi, sớm biết đều là người một nhà cần chi phải xúc động như vậy.

Yến Thập Tam dở khóc dở cười, không đánh không quen mà.

“Lát nước có muốn nghỉ ngơi uống rượu không?” Yến Thập Tam đề nghị.

Một lát sau, hai yêu lại thở ra một hơi, đồng thanh nói: “Có!”

Trong vòng hai ngày vượt qua hai vùng đất lớn, phi kiếm Tễ Vũ đã dùng hết sức của mình.

Lúc trở về, tốc độ chậm lại đáng kể, thi thoảng còn bị lung lay.

Do được nuôi dưỡng nhiều năm, Tế Vũ sớm đã có linh trí của mình.

Cho nên không cần Lý Bình An phải thi triển gì, Tế Vũ tự sẽ quay về tìm chủ.

Hôm nay Kinh thành trời nắng đẹp.

Lý Bình An lười biếng ngáp một cái, hắn bấm ngón tay tính thử xem Nhuận Thổ, Chương Ngư và Yến Thập Tam giờ ra sao rồi.

Ừ, mặc dù bị thương không nhẹ nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.

Thôi được rồi, coi như là giáo huấn một phen cho chừa cái thói tự coi mình là số một thiên hạ, hở tí là đòi đánh nhau với người ta.

Lý Bình An vuốt cằm, mở cửa sổ.

Hắn nhìn ra phong cảnh phía ngoài, nhàn nhã hát.

Cửa hàng tạp hóa, quán trà, tiệm cơm, sạp trái cây…đập vào tầm mắt hắn.

Một con đường nhỏ thôi mà đầy đủ phong cảnh nhân gian.

Hắn chọn lúc nắng đẹp, trời trong có gió nhẹ thổi qua, chơi phía đông, dạo phía tây.

13:37

Khi đi đến mệt rồi chọn một quán rượu, vào trong đó thưởng thức rượu ngon, ca hát nhảy múa.

Hoặc thi thoảng ghé vào quán trà, nghe người kể truyện Nam Triều – Bắc Quốc.

Đường chục dặm, giếng nước

Ngắm giai nhân tha thướt trên cầu –

(Túng du Hoài Nam

Bản dịch của Nguyễn Minh thivien)

Chớp mắt lại một năm trôi qua.

Lý Bình An ngồi trong lầu làm nhân bánh.

Lão Ngưu nhào bột, Gia Trạch thì đánh vảy cá, chuẩn bị đồ ăn cho đêm ba mươi tết.

Một lát sau, Lâm Tiêu và thị nữa Lưu Nga tới chơi.

“Tiên sinh, phụ hoàng ta mời ngài vào cung cùng nhau ăn tết.

“Haaha, ta vẫn thích ăn tết ở nhà hơn, huống chi ta cũng đã chuẩn bị xong hết đồ tết rồi, để lâu nó lại hỏng”

“Vậy mùng hai tết có được không?”

Lại là mùng hai tết, Lý Bình An mỉm cười.

“Thế này đi, mùng hai tết năm ngoái ta được chiêu đãi, năm nay Lý mỗ sẽ chuẩn bị một bàn tiệc nhỏ. Mong điện hạ về thông báo với bệ hạ một tiếng, nếu bệ hạ không chê vậy mời ngài tới đây.

“A? ....Được! Ta quay về sẽ báo cho phụ hoàng biết”

Lâm Tiêu gật đầu không ngừng.

Sau đó Lâm Tiêu lại hỏi tiếp một số chỗ trong Kiếm Ý Thiếp mà hắn không hiểu, sau đó mới cùng Lưu Nga rời đi.

Giao thừa.

Gió bắc, tuyết thổi mãi đến canh bốn.

Hai nồi sủi cảo thịt dê, năm món ăn: ba mặn, hai ngọt.

Ngoài phòng tiếng pháo vang lên không ngừng.

Quét dọn nhà tranh địch huyên náo, một trụ mùi thơm ngát bái Cửu Tiêu. Vạn vật hoa đón xuân đưa tàn tịch, một năm kết cục tại đêm nay. Sinh bồn Hỏa Liệt oanh minh trúc, đón giao thừa đình mở nghe tụng tiêu…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right