Chương 525: Phụ hoàng, điên rồi!

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,213 lượt đọc

Chương 525: Phụ hoàng, điên rồi!

2066 chữ

“Triệu Lão Nhị sao rồi?”

“Chịu. Không ra khỏi cửa được mấy hôm rồi?”

“Hôm đó ta gặp hắn đi về, dáng vẻ của hắn như là gặp phải quỷ ấy. Hay là nhìn thấy mấy thứ bẩn thỉu?”

“Khéo là thế”

Hai bà lão mặc tận mấy lớp y phục dày, cho dù là gió tuyết cũng không thể ngăn cản hai ba tám chuyện.

“Xin hỏi, nhà Triệu Lão Nhị ở đây phải không?”

Đột nhiên có tiến hỏi cắt đứt cuộc hội thoại của hai bà lão.

“Đúng rồi, phòng thứ nhất bên tay trái. Ngươi là ai?”

Bà lão đánh giá qua người áo xanh kia một phen.

“Đa tạ, ta là bạn của hắn”

Hôm qua Triệu Lão Nhị vẫn còn ăn cơm, cắp một ít nước nóng, chan một ít nước tương.

Đã mấy hôm rồi hắn không ra khỏi cửa, quanh đi quẩn lại vẫn là khung cảnh hôm đó, đem đến cho hắn chấn động mạnh.

Người áo xanh thoạt nhìn như thư sinh kia, không biết ngày hôm đó đã dùng loại pháp thuật kỳ quái gì khiến hắn cứ lơ tơ mơ.

Yêu quái? Nhìn có giống đâu.

Nhưng mà hắn đọc nhiều tiểu thuyết rồi, hắn cũng nghe người kể chuyện trong quán trà kể lại, yêu quái có thể hóa thành hình người.

Với lại yêu quái sẽ giết chết người biết thân phận của mình, nghĩ đến đây hắn lại càng sợ hãi.

“Cốc cốc!” – Có người gõ cử.

Triệu Lão Nhị bỗng cảm thấy mình sinh ra ảo giác.

“Cốc cốc!” Lần này là thật.

“Ai…ai vậy!” Triệu Lão Nhị run rẩy hỏi.

“Các hạ, mấy ngày trước chúng ta đã từng gặp mặt, lúc ăn bánh bao”

Ù Ù!

Triệu Lão Nhị chỉ cảm thấy đầu mình ù một tiếng.

Yêu quái tìm tới tận cửa thật rồi!

Lý Bình An chỉ đành tự mình đẩy cửa ra.

“Yêu quái! Yêu quái!...”

Triệu Lão Nhị co cẳng chạy trốn, thế nhưng phòng chỉ to đến thế vả lại cũng chẳng có cửa sau.

Lý Bình An tiện tay phất tay áo một cái, gió mát quất vào mặt hắn.

Triệu Lão Nhị lập tức bình tĩnh lại, kinh ngạc nhìn Lý Bình An.

Lý Bình An tìm được cái ghế, hắn ngồi xuống nói, “Xin lỗi chuyện lúc trước, không nghĩ tới các hạ có thiên phú khác người, là Lý mỗ sơ xuất.

Triệu Lão Nhị mím môi, hắn nghe chẳng hiểu gì cả.

Lý Bình An bỗng nhiên hỏi hắn: “Các hạ có bao giờ nghĩ tới chuyện bước vào con đường tu hành cua?”

Chiếc não bé nhỏ của Triệu Lão Nhị đặt ra một cái dấu chấm hỏi to đùng.

Dưới pháp nhãn của Lý Bình An, khí trong người Triệu Lão Nhĩ, thất kinh bát mạch, các huyệt đạo như cánh cửa đóng mở không ngừng đều hiển thị rõ trong mắt hắn.

“Tu hành? Có thể phun lửa không?”

“Chắc là có thể”

“Có thể phóng sét không?”

“Có thể”

“Bay được không?”

“Sau đó sẽ không còn ai xem thường ta nữa?”

Lý Bình An do dự một lúc rồi nói với hắn, “Tu hành không phải để người xem trọng hay khinh bỉ mình”

Triệu Lão Nhị đi theo Lý Bình An đến căn gác nhỏ, trái nhìn phải ngó, dáng vẻ cực kỳ cẩn trọng.

Lý Bình An hỏi hắn: “Thấy căn nhà này đẹp chứ?”

“Ừ đẹp” Triệu Lão Nhị thuận miệng đáp.

“Làm phiền các hạ trông chừng căn nhà này hộ tại hạ vậy.

“A?” Triệu Lão Nhị nhìn Lý Bình An nghi ngờ hỏi, “Ựa…ngươi tìm ta là để nhờ ta coi nhà giùm ngươi?”

“Có ý này? Lý Bình An nói thẳng, “ Ta phải đi rồi, nhà phải có người ở thì mới có sức sống”

“Cho thuê không phải được rồi sao?”

“Cho thuê cũng được, nhưng mà phiền phức lắm, ta không thích phiền phức.

Giao dịch này rất đơn gian, ngươi có thiên phú tu hành, ta giúp ngươi tu hành, ngươi giúp ta trông nhà”

Triệu Lão Nhị: “Đơn giản như vậy sao?”

“Đơn giản vậy thôi”

“Ngươi định…dạy ta như thế nào? Đả thông hai mạch nhâm đốc của ta sao? Hay là phải đánh ta thành tàn phế trước…để ta bắt đầu tập từ đó.

“Không cần phải như vậy đâu. Ta có một môn Bảo điển luyện khí

Cái kia chỉ là một quyển thư tịch cũ nát.

Triệu Lão Nhị giở ra xem thử, hắn không nhìn ra trong đó có gì đặc biệt. “Trong nhà còn một ít gạo và một nửa túi mì, còn có cái đèn dầu kia….... Lý Bình An giới thiệu cho Triệu Lão Nhi từng đồ vật trong phòng. Trong lúc đó, Triệu Lão Nhị vẫn cứ dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Lý Bình An. Không phải người ta bảo tiên nhân không nhiễm khói lửa nhân gian sao?

Kia là gạo, kia thì mì có gì khác người thường đâu?

“Tại sao lại phải đi?” Triệu Lão Nhị tò mỏ hỏi.

Lý Bình An đầu cũng không thèm ngẩng lên, hắn chỉ để ý đến túi gạo.

Chắc không có côn trùng đâu nhỉ?

“Tại sao lại đi á? Thích thì đi thôi”

“Đến khu ngoại thành phía Đông ăn cơm?” Hoàng đế Đại Hạ gập tấu chương lại. Lâm Tiêu gật đầu, “Tiên sinh nói như vậy.

Hoàng đế Đại Hạ nói với thái giám thiếp thân đứng bên cạnh: “Lùi hết tất cả các chuyện trong ngày mùng hia, có việc để nội các tự quyết định.

Thái giám gật đầu.

“Còn nữa, chuẩn bị lễ vật. Nhớ kỹ không được quá quý giá cũng không được quá keo kiệt”

“Thuộc hạ hiểu rồi”

Hoàng đế Đại Hạ vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, ý bảo Lâm Tiêu ngồi xuống đây, “Lý tiên sinh còn nói gì nữa”

“Đừng…hình như hết rồi, chỉ hỏi mấy chuyện ta không hiểu liên quan đến Kiếm Ý Thiếp”

“Bình thường nươi và Lý tiên sinh có bàn luận việc nước không?”

Lâm Tiêu nhớ lại, “...Bình thường thì không đâu, trừ khi là ta hỏi”

“Ngươi hỏi hắn trả lời?”

“Cũng không hẳn, mỗi lần ta muốn hỏi gì ta sẽ mang một ít bánh ngọt hoặc một món ăn do đầu bếp trong cung làm mang tới cho Lý tiên sinh.

Hoặc là mang theo một bình rượu ngon, tiên sinh chẳng từ chối ai bao giờ cả.

Có khi thì nói nhiều hơn, có khi nói ý hơi, tùy theo tâm trạng”

Hoàng đế Đại Hạ như có điều suy nghĩ, hắn nhẹ gật đầu, “Lý tiên sinh đúng là không tốn sức dạy dỗ ngươi, gọi hắn một câu sư phụ cũng được.

“Phụ hoàng muốn ta bái tiên sinh làm thầy ư?”

Lâm Tiêu nghe ra hàm ý trong câu nói của cha mình.

“Nếu có thể bái tiên sinh làm thầy, vậy còn gì tốt cho ngươi hơn.

“Tiên sinh sẽ đồng ý ư?”

Hoàng đế Đại Hạ có hơi bất lực nhìn con trai mình nói: “Quả nhân đã nói rồi, tiên sinh nhìn trúng ngươi, hắn nhìn trúng Đại Hạ nên mới chỉ bảo ngươi.

Nếu không ngươi tưởng chỉ dựa vào chút bánh ngọt, rượu ngon ngươi mang cho người ta, người ta sẽ dạy cho ngươi cách trị quốc à?”

Lâm Tiêu thầm nghĩ, có khả năng là thế thật.

Người khác thì hắn không biết, nhưng mấy ngày này đi theo Lý Bình An, có vẻ như Lý Bình An giống với kiểu người có thể làm ra chuyện này thật.

Tuy vậy, ý nghĩ này chỉ thoáng vụt qua rồi biến mất.

Dù sao, hắn càng muốn tin Lý tiên sinh muôn bồi dưỡng mình hơn.

Như phụ hoàng đã nói, nếu là trùng hợp sao còn tận lực như thế được. “Ngày mai, quả nhân sẽ mời Lý tiên sinh vào cung”

“Vào cung? Làm quan?”

“Quốc sư Đại Hạ

Lâm Tiêu hơi bất ngờ, sau đó lập tức trịnh trọng nói, “Phụ hoàng anh minh!”

Hoàng đế Đại Hạ khoác lên mình một bộ thường phục, dẫn theo mấy tên tùy tùng thiếp thân rời khỏi hoàng vung.

Khu ngoại thành phía Đông, căn gác nhỏ.

Hoàng đế Đại Hạ đánh giá qua căn nhà trước mặt, cảm khái một câu: “Lý tiên sinh quả thật là mộc mac”

Không hiểu sao Lâm Tiêu lại thấy lo lắng bồn chồn, lúc này giống như đang đưa ra quyết định ảnh hưởng đến tương lai số phận của Đại Hạ sau này.

Hoàng đế cảm nhận được con mình đang lo lắng, cho hắn một ánh mắt an tâm.

Lâm Tiêu hít sâu một hơi, đi lên gõ cửa.

Gõ cửa ba lần trong kia mới có động tĩnh.

Người mở của không phải là Lý tiên sinh cũng không phải con trâu kia hoặc là sinh vậy kỳ quái có tên Gia Trạch, mà là một người hoàn toàn xa lạ.

“Ngươi là ai vậy?” Triệu Lão Nhị như vừa mới tỉnh ngủ hỏi.

“Ngươi là?”

“Ta? Ta là chủ nhân ngôi nhà này”

“Nói bậy, rõ ràng nơi đây là nhà của Lý tiên sinh.

Triệu Lão Nhi bất ngờ nhưng may hắn vẫn phản ứng kịp, “Các ngươi là bằng hữu mà Lý tiên sinh nói đến phải không?”

“Ngươi cũng quen Lý tiên sinh ư?”

“Nói ra dài dòng lắm” Triệu Lão Nhị nhiệt tình gọi bọn họ vào, “Đi vào thôi, ngoài trời lạnh lắm mau vào đi!”

“Tiên sinh có nói với ta, hôm nay có bằng hữu tới chơi.

Hắn để lại cho các ngươi cả bàn đồ ăn đó, ở trên lầu hai ý, ta đi phà trà cho các ngươi trước. Hoàng đế Đại Hạ cau mày hỏi, “Lý tiên sinh đâu?”

“Hắn đi rồi”

“Đi rồi?”

“Ú!”

“Đi đâu?”

Triệu Lão Nhị vừa tìm lá trà vừa đáp lời hắn, “Ta làm sao biết được, nói đi là đi còn bảo ta trông nhà cho hắn”

“Không nói bao giờ về ư?”

Di?

Hoàng đế Đại Hạ và Lâm Tiêu đứng ngơ ngác tại chỗ.

Triệu Lão Nhị nói: “Đừng ngại, ngồi đi. Cứ coi như nhà mình là được.

À, các ngươi đều là bạn của hắn, các ngươi đều biết pháp thuật hết sao? Có thể cho ta chiêm

ngưỡng không?

Nói thật thì, sao ta cứ cảm thấy mình bị Lý tiên sinh này lừa gạt. Hắn nhìn có giống tiên nhân đầu, giống một tên thư sinh hơn.

Mấy cái lòe loẹt sặc sỡ kia có phải thủ thuật che mắt người khác không? Nhưng ta cũng không có thiệt, còn được ở miễn phí.

Hoàng đến Đại Hạ và Lâm Tiêu vẫn còn chưa lấy lại tinh thần.

“Có ai nói với ngươi là ngươi nhìn rất giống một người chưa?” Triệu Lão Nhị đánh giá hoàng đế từ trên xuống dưới, “Ngươi rất giống hoàng đế.

“Lúc trước ta có thấy hoàng đế xuất hành, trộm nhìn mấy lần, cái khác chưa nói nhìn dung mạo của ngươi có tám phần giống hắn rồi…”

Triệu Lão Nhị bỗng ngừng lại.

Bởi vì hắn phát hiện người trước mặt hắn khí chất không tầm thời, người đàn ông trung niên này mặc một bộ quần áo màu đó, phía trước còn thêu một con…rồng?!

Hắn nhìn lại mấy người xung quanh, một ý nghĩ hoàng đường nảy ra trong đầu hắn.

Đây…không phải là hoàng đế ư!?

Khuôn mặt hắn lập tức biến hóa lúc xanh lúc đỏ, hai chân mềm nhũn suýt nữa quỳ rạp xuống. Hoàng đế Đại Hạ vốn không để ý đến hắn, tự mình bước lên lầu hai.

Trên mặt bàn bày hai hàng đồ ăn, sáu mặn sáu chay, tổng cộng mười hai món. Sáu – sáu mang ý nghĩa đại thuận.

Không biết lý do vì sao đồ ăn vẫn còn bốc hơi nóng.

Đi? Chờ đã, vậy là đi rồi sao?

Nhìn trúng Lâm Tiêu, nhìn trúng Đại Hạ đều do quả nhân tự nghĩ ra ư?

Hoàng đế Đại Hạ bỗng bật cười.

“Hahahahaha!”

Lâm Tiêu giật mình lùi lại.

Xong rồi, phụ hoàng điên rồi….

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right