Chương 526: Rừng sương mù

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,501 lượt đọc

Chương 526: Rừng sương mù

1567 chữ

Trên một phiến đá, dưới cây liễu.

Lý Bình An giã nát vài nhánh tỏi, sau đó đặt lên bát cơm trắng, chan thêm một ít tương đậu. Cùng vài cọng rau dưa và mấy cọng hành tây.

Cơm trắng trộn tương ăn với hành tây và mấy món rau dưa.

Vừa ăn vừa suy nghĩ xem tiếp theo mình nên đi hướng nào.

Khó lắm mới tới Kỳ Châu một chuyến, đương nhiên phải đi được càng nhiều nơi càng tốt, sao có thể chỉ dừng chân ở mãi một nơi được.

“Phù phù”

Lão Ngưu không ăn được cái món kia của Lý Bình An, nó rất không muốn ăn cái món cơm trộn rau kia.

Lúc này nó đang nướng khoai tây, còn có một miếng thịt đang nghi ngút khói.

Mùi thơm tỏa ra tứ phía, hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của Gia Trạch đang ngồi đọc sách bên kia. Những áng mây phía chân trời rất đẹp, gió nhẹ thổi áo lung lay.

Người áo xanh đứng dậy, chậm rãi bước về phương xa.

Vùng cực nam Kỳ Châu là một vùng đất hoang dại.

Nơi đây yêu tộc và nhân loại cùng tồn tại.

Nói là cùng tồn tại nhưng với một phần dân thường mà nói, họ đang gánh vác lời thề của tổ tiên ở đây trấn thủ nơi này.

Hàng nghìn năm trước, yêu tộc từ phía Bắc nhập quan, có một bộ phận nhỏ bị truy sát mà chạy tới nơi này, ẩn nấp trong rừng sương mù mênh mông.

Rừng sương mù quanh năm được bao phủ bởi khí độc, thời điểm khi khí độc nồng nặc nhất cho dù có là tu sĩ tu hành cũng khó có có thể chống lại những khí độc đó, bởi vậy họ không dám xâm nhập vào nơi này.

Phần lớn con dẫn Yêu tộc đều phải bỏ mạng nơi rừng sương, chỉ có một bộ phận nhỏ vẫn còn sống

Từ đó thế hệ sau được ra đời, họ cũng đã dần thích ứng với nơi quanh năm là khí độc này. Khi ấy, nhân tộc bị đuổi giết phải chạy đến nơi này, vì muốn bảo vệ an toàn họ cũng chọn định cư ở nơi đây, đề phòng Yêu tộc trong rừng sương mù tro tàn lại cháy.

Chớp mắt nghìn năm đã qua.

Yêu tộc hùng mạnh do có huyết mạch yêu tộc, đây là do trời sinh, là thiên phú.

Với Yêu tộc mà nói, nhân tộc chỉ là một lũ yếu đuối.

Con người không có vỏ ngoài cứng rắn, không có nanh vuốt sắc nhọn, không có năng lực điều chỉnh cự ly nhìn và khả năng nhận biết những sinh vật ở xa. Cho nên trong thế giới vạn vật đều có thần linh, nhân loại bị đưa vào vị trí áp chế.

Những tu sĩ của nhân tộc, bất kể thực lực của họ có mạnh đến đâu, bất kể tuổi thọ của họ có lâu đến đâu đều không thể thay đổi được vấn đề này, nhân loại luôn luôn ở thế yếu.

Nhưng nhân tộc có đặc tính của nhân tộc, vĩnh viễn không bao giờ từ bỏ, cũng không bao giờ chịu khuất phục số phận.

Xe tứ mã đi vào cổ đạo, đường vừa dài vừa hiểm, người đi đường mênh mông.

Giữa núi non đất trời, đoàn xe ngựa nối đuôi nhau mà đi, trên xe đắp đầy hàng hóa.

Hai bên đường cỏ cây mọc um tùm, đường núi hiểm dốc đá cheo leo.

Sạn đạo treo lơ lửng giữa trời, đường hẹp như duột dê, hành lang như cất cánh….

Có thể nghe được rõ ràng từng tiếng chuông ngựa của đoàn buôn vang lên trong gió.

Theo bước chân đoàn người đi, lúc sáng lúc tối.

Không khí tràn ngập màn khói mú tựa như là mùi máu tanh khiến người ta hít thở không thông. Giống như vũng bùn lại giống như hàn ý rét lạnh.

Dẫn đầu là một con ngựa đen, ngồi trên lưng đó là một ông lão tầm hơn sáu mươi tuổi, sợi dẫu hoa râm rủ xuống trước ngực, làn da ngăm đen, miệng ngậm một cái tẩu.

“Phù phù phù ~”

“Phía trước có người!”

Đôi mắt ông lão lóe sáng.

Đoàn xe ngựa dần chậm tốc độ, những người đi đầu tiên theo bản năng nắm chặt vũ khí bên hông. Người này rất kỳ lạ.

Rõ ràng trong màn sương mù có thể ăn tươi nuốt sống người này, người kia chỉ mặc độc một tấm áo xanh, không vướng tro bụi, nhìn vào có vẻ rất sạch sẽ.

Một người một trâu, dưới chân còn có một sinh vật dọa người hình dạng giống như mãnh hổ đang ngồi ở đó.

Nhưng trong rừng sương mù thì thiếu gì chuyện kỳ lạ? Chuyện này cũng chỉ là thường thôi.

Khi đoàn xe ngựa tới gần đó không xa, Lý Bình An bèn đứng dậy.

Chỉ một động tác này của hắn thôi cũng đủ khiên đoàn xe kia phải căng thẳng.

Bọn họ không ngờ rằng, Lý Bình An chỉ hành lễ chào, “Chào các vị”

Ông lão kia là người đầu tiên phản ứng lại, ông đáp lễ với Lý Bình An.

“Tại hạ du lịch đến đây không ngờ lại lạc đường, không biết có thể cho tại hạ đi cùng hay chăng? Nếu không tiện vậy chỉ cần chỉ đường cho tại hạ thôi cũng được rồi.

Ông lão đánh giá qua Lý Bình An một phen, nhìn dáng vẻ này của hắn hoàn toàn không giống một người đi lạc.

Tuy vậy, ông vẫn nói với hắn: “Đường trong rừng sương mù lẽ nào chỉ dăm ba câu là có thể nói rõ” “Vậy thì, không biết có thể cho Lý mỗ đi cùng đoạn đường này không?”

Yết hầu ông lão giật giật, “Xin hỏi…tiên sinh có phải là yêu ma quỷ quái trong núi không?”

“Không phải”

“Trong núi có yêu ma quỷ quái, nếu không tại sao lại dám một mình đến đây” “Lý mỗ là người của danh môn chính phái”

“Chứng minh bằng cách nào?”

Lý Bình An do dự một hồi, sau đó lấy một thứ từ trong nhẫn trữ vật ra.

“Đây là lệnh bài của Thục Sơn.

“Thục Sơn?”

“Xa tận ngoài Kỳ Châu.

“Vậy con hổ này?” Ông lão liếc mắt nhìn Gia Trạch.

“Nó không phải hổ, nhìn có vẻ hung dữ thôi nhưng thực ra rất ngoan”

13:38

Lý Bình An vẫy vẫy tay, Gia Trạch lập tức ngoan ngoãn chạy tới, bày ra vẻ mặt cực kỳ đáng yêu.

Đoàn người liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng đều nhìn về phía ông lão.

Ông lão híp híp hai mắt, gật đầu đồng ý.

Ngựa đi ung dung, băng qua những sườn núi trong rừng rậm.

Mỗi lần móng ngựa giẫm xuống, đều khiến cả người ngựa khẽ run lên.

Người ngồi trên lưng ngựa hết nghiêng hướng này lại ngả sang hướng khác.

Lý Bình An đi phía đầu của đoàn người, đi sau ông lão dẫn đầu.

Người phía sau vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm Lý Bình An.

“Tiên sinh đến đây là để trảm yêu trừ ma sao?” Ông lão hỏi.

Lý Bình An ngồi trên lưng trâu, bình tĩnh nhìn về phía trước, “Nơi này có yêu ma làm loạn ?” “Đương nhiên là có”

Ông lão giải thích qua cho Lý Bình An nguyên nhân và tình hình chuyện trong rừng sương mù có còn người và Yêu tộc cùng tồn tại.

“Không có ai quản lý sao?”

Ông lão giải thích với hắn: “ Những con yêu kia ẩn nấp ở chỗ sâu trong rừng sương mù, hầu như không có ai dám bén mảng lại gần, người vào trong đó mất tăm mất tích”

“Thì ra là vậy”

“Nếu không phải trừ yêu vậy tại sao các hạ lại đến đây?”

“Chỉ tới tham quan mà thôi, cũng không có mục đích đặc biệt gì ca.”

Ông lão gật đầu, “Thời tiết này, sắp đến lễ đốt lửa rồi.

Lúc mới bắt đầu, ông lão và những người khác vẫn còn kiêng dè Lý Bình An.

Nhưng thời gian trôi qua, dần dần buông lỏng cảnh giác với hắn.

Bởi vì bọn họ phát hiện, vị tiên sinh này tính cách ôn hòa, không chỉ giỏi ăn nói mà còn là một nhân tài.

Ngươi kể cho hắn truyền thuyết về rừng sương mù, hắn có thể cho người mười mấy câu chuyện kỳ thú ở những nơi khác.

“Tiên sinh đã đi qua rất nhiều nơi rồi ư?”

Ông lão vớ lấy một ít thuốc lá khô, hồi tưởng nói.

“Lão già cổ hủ này đi trên con đường này đã nhiều năm, cũng đã từng gặp qua vài người tu hành.

“Nhưng mà dáng vẻ bọn họ như đang gấp lắm, có người vội tìm linh đan diệu dược, có người ở một chỗ tĩnh tu, giống như đang chạy đua với thời gian Lý Bình An cười, “Ai có thể thắng thời gian được đây? “Tiên sinh nhìn bất phàm hơn những người khác. “Ta khác với bọn họ. Lý Bình An thản nhiên nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right