Chương 527: Người trăm yêu
Bọn họ đi trong rừng sương mù hơn mười ngày, ăn gió nằm sương. thế núi cheo leo khúc khuỷu, rất vất vả và gian nan.
Nơi họ đi qua,
Lại đi hết một ngày, đột nhiên họ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.
Bọn họ rẽ vào một khúc cua, cuối cùng họ cũng tìm thấy một con suối trong vắt khiên tâm hồn người ta rung động.
Điều làm họ vui nhất là cách con suối không xa còn có một cái trại.
Chớp mắt mây mù như tan biến hoàn toàn, trời xanh trong, sương mù nhạt dần khiến lòng người vui sướng.
Đoàn người vui mừng mà cất tiếng hát ca, bất chấp giọng mũi nặng nề của họ.
Lý Bình An nghe không hiểu, nhưng điều đó không thể ngăn cản hắn ngân nga cùng bọn họ. Lão Ngưu cũng huýt sáo bắt nhịp theo.
Dân trong rừng sương mù hiếu khách, họ càng quý những người thương nhân từng nơi xa tới. Dù sao một năm bốn mùa, rất hiếm khi nhìn thấy ngoại nhân.
Ban đêm có lửa trại, tiệc tùng.
Những người trong tại dùng gỗ dựng thành khung, họ chất gỗ thành đống.
Người ở đây đốt lửa trại chào đón người phương xa, những cô gái mặc trang phục diễm lệ ca hát nhảy múa bên đống lửa.
Từng nhóm từng nhóm nhảy quanh đống lửa.
Có người ngồi vỗ tay khen hay, có người ngồi thành tốp năm tốp ba, tay nâng ly rượu, cũng có người chỉ ngồi yên tĩnh nói chuyện.
Lại có những người thích đi qua đi lại hết chỗ này đến chỗ kia, chen tới những nơi có những cô nàng xinh đẹp hát ca.
Bầu không khí cực kỳ sôi nổi.
Lý Bình An ngồi trong góc, thưởng thức rượu từ doanh trại.
Những nơi khác nhau lại có hương vị rượu khác nhau.
Có đậm đà, có cay nồng, có kích thích đa dạng muôn màu muôn vẻ.
“He he”
Ông lão vừa cười, vừa nhả ra một vòng khói.
Một thằng nhóc choi choi đi theo một cô nương trong doanh trại vào phòng, thấy vậy ông bật cười. Rủ rỉ vài câu với Lý Bình An ngồi bên cạnh.
Cô nàng trẻ tuổi phấn khích, nhảy tới nhảy lúc hết sang đông lại sang tây.
Nàng cười mỉm chọn người, nghĩ nát óc xem nên cùng gã nào qua đêm.
Bỗng nhiên, có nàng chú ý tới Lý Bình An đang ngồi trong xó xỉnh.
Dung mạo của Lý Bình An thuộc vào hàng đẹp tạm – rất đẹp, ôn văn nho nhã, phong cách khác hẳn so với đám người cưỡi ngựa.
Dáng người vừa cao, hơi gầy, mặc một bộ trường bảo màu xanh thêu chỉ, chân mang giày Bạch lộc. Các cô nương ở đây chỉ quen nhìn thấy mấy gã đàn ông thô kệch, đây là lần đầu tiên họ gặp người như vậy.
Lúc này đã có vài cô nương đi tới, người nào người ấy cũng trông như bắt được vàng, khiến Lý Bình
An xấu hổ vô cùng.
Người trong đoàn xe quăng cho Lý Bình An ánh mắt ghen tị.
Cuối cùng Lý Bình An lấy lí do đau đầu để chạy trốn sang chỗ khác.
Mãi đến khi lửa tàn.
Ông lão dẫn đầu miệng vẫn ngậm thuốc lá, híp mắt nhàn nhã.
Tộc trưởng cùng ông lão quen biết đã lâu, hai người nói dăm ba câu trò chuyện.
“Chàng trai trẻ kia là người mới sao? Nhìn có vẻ không giống người trong đoàn cho lắm. Tộc trưởng
“Không, gặp trên đường thôi.
“Gặp trên đường?”
Ông lão bèn kể cho tộc trưởng nghe, tộc trưởng cau mày khẽ gật đầu.
“Nhìn dáng vẻ yếu đuối không giống như người có bản lĩnh”
“Haha, thà tin lầm còn hơn bỏ sót. Ông lão mặc kệ nói.
“Ta thấy hắn về phòng từ sớm, không biết là để làm gì. Hay hắn chê những cô nương ở đây không
đủ xinh đẹp?”
Ông lão cười, “Cũng có thể do nhiều người quá, người ta ngại”
Tộc trưởng đảo mắt, “Bây giờ t bảo hai cô nương tới phòng hắn…nếu hắn thật sự là người có bản lĩnh, có hai đứa cháu thì còn gì tốt hơn.
Ông lão lại cười hề hề.
Tộc trưởng đang định giao vụ này cho phó tộc trưởng đi làm.
“Vù vù!”
Có gió thổi tới, trăm phần trăm là âm phong.
Ông lão chợt rùng mình một cái.
Ông đột nhiên đứng dậy, đi trên con đường này đã nhiều năm, đương nhiên phải có bản lĩnh.
Một tiếng sấm rền, gió cuốn mây tan.
Ngay sau đó là một tia sét chọc thủng mây đen, như một con rắn lửa từ trên trời giáng xuống, nổ tung thành một bó lửa ở phía xa.
“Chuyện gì xảy ra?”
“Có động tĩnh”
“là yêu tinh trong núi?”
Lập tức có hơn mười tên tráng nam từ trong trại lao ra.
Nhìn kỹ, những người này đều mặc áo giáp da, đeo trên đầu một cái đai lưng có màu sắc kỳ dị. Hông đeo đao, tay cầm thương dài.
Nhìn về phía tiếng động truyền đến, dáng vẻ không hề sợ hãi tựa như đã thành thói quen từ lâu. Một tia sáng đen quét qua, đất bằng cuốn lên một cơn sóng lạnh, phát ra tiếng gào thét chói tai. Trong chốc lát, toàn bộ khu trại đều bị bao phủ bởi bầu không khí xơ xác tiêu điều.
Một mùi mực tàu nồng nặng cuồn cuộn ập tới.
Tốc độ cực nhanh tựa như một mũi tên màu đen.
Một tiếng phập, hai con người vạm vỡ đứng đầu đồng thời rút đao.
Một trái một phải, đứng ngay trước cửa, dáng vẻ trang nghiêm.
Một luồng sát khí vô hình tỏa ra từ hai người bọn họ
Chớp mắt đám đen kia lại tiếp tục lao tới, bởi vì chưa đợi hai người kia kịp phản kháng đã bị nó hút mạnh vào bên trong.
“Dầu Đại Dầu Nhị”
Ông lão vừa mới ngồi bên đống lửa nói chuyện với tộc trưởng, bước chân phát lực đột nhiên nhảy đến chỗ hắn khí.
Động tác một mạnh, vừa nhìn đã biết là một người luyện võ.
Tộc trưởng muốn cứu hai người bị đám đen kia nuốt vào, thế những đám đen kia lại mang trong mình lực hút to lớn, sợ rằng không chỉ không cứu được người mà mình cũng bị nuốt vào bên trong.
Lúc này đột nhiên có một bóng người từ dưới đất lao lên, nhảy thẳng vào trong đám đen. Một lát sau, đám đen phát ra tiếng kêu trầm đục.
Một người trẻ tuổi mặc áo đen, kẹp hai người kia hai bên nách.
“Nghiệt chướng còn muốn giết hại người vô tội!”
Người trẻ tuổi thả hai người kia xuống, đôi quyền hiện lên ánh sáng kỳ la, nóng rực như lửa đỏ.
Từ trong đám đen truyền đến tiếng gào thét: “Tiểu tử ngươi! Đuổi theo lão tử ba trăm năm rồi còn chưa đủ sao!”
Trong đôi quyển của ngươi trẻ tuổi như có lửa quấn quanh, hắn vừa sải bước, sóng khí nóng rực theo đó mà đi.
Một đôi thiết quyền như búa nặng vạn cây, ép lên đám đen kia khiến nó vặn vẹo.
“Phộc ”
Trong phạm vi mười mét bao trùm trong biển lửa.
Đám đen đột nhiên nổ tung, khói đen kịt hòa cùng mùi khói gay mũi tràn ngập ra tứ phía.
Một bóng đen to lớn từ trong hắc khí lao ra, người trẻ tuổi lại lách mình tiến lên.
Cả hai hóa thành một đạo lưu quang, va hết chỗ này đến chỗ khác.
Tộc trưởng khiếp sợ nhìn, hắn vừa chú ý đến hoa văn trên tay áo người trẻ tuổi.
“Là…là người trảm yêu!”
“Là người trảm yêu ư? Mấy chục năm không có tin về người ấy rồi”
“Không sai đâu!”
Người trảm yêu là tên gọi của tu sĩ nhân tộc đuổi giết đám đào vong Yêu tộc chạy đến đây.
Đã nhiều đời ở lại đây, đề phong đám Yêu tộc trong rừng sương mù tro tàn lại cháy.
Mà mấy chục năm trước, người trảm yêu đột nhiên biến mất, không còn nghe nghóng được bất kỳ thông tin nào về họ.
Cho đến tận ngày nay.
Trong phòng, Lý Bình An vốn chưa ngủ say, hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Người trảm yêu?