Chương 528: Mượn lực
1580 chữ
Người trảm yêu ?
Lý Bình An giương đôi mắt trắng dã nhìn ra ngoài, rất hứng thú với người được gọi là “Người trảm yêu” kia.
“Đoàng! Đoàng!”
Từng quả cầu lửa màu đỏ đậm nổ thành từng mảnh trên không trung, giống như vầng mặt trời rực lửa lóe lên một cái rồi biến mất tăm.
Một tiếng “Uỳnh!”, nơi nào đó đột nhiên sụp xuống như có một ngôi sao băng lướt qua tạo thành một khe rãnh thật sâu.
Thứ đó nện thật mạnh xuống đất, chớp mắt mặt đất nứt ra khe hở dài đến hơn một trượng. Từng cơn sóng cát màu đen trào dâng lên, lập tức lại là một biển lửa bao trùm.
Người trẻ tuổi tập trung toàn lực vào chuyện chiến đấu, toàn thân hắn tỏa ra một cỗ sóng nhiệt
khó có thể tưởng tượng được, một luồng khí nóng nồng đậm từ trong cơ thể hắn tràn ngập ra. Không gian xung quanh tựa như từng ngọn sóng lăn tăn, một vòng rồi lại một vòng khuếch tán ra xung quanh.
Đối diện với hắn, đám đen kia phun ra ngoài.
Nó gầm thét, “Tên trảm yêu đáng chết!”
Nó còn chưa nói hết đã thấy người trẻ tuổi nghiêng mình tiến lên, miệng đọc nhanh những âm tiết quái dị.
Ánh lửa đẹp đẽ xua tan bóng đen, vẽ lên trên không trung một vầng rồi lại một vầng hào quang. Gió nóng tỏa ra tứ phía, người đứng dưới đất cách đó mấy chục trượng cũng có thể cmar nhận được cảm giác nóng rực này.
“Đây cũng là Người trảm yêu?” Gã trong trại nuốt nước bọt.
Trái ngược với hắn, tộc trưởng giờ đây đang hưng phấn kêu gào.
Lần trước khi hắn nhìn thấy Người trảm yêu là vào năm mười sáu tuổi, hắn và phụ thân gặp phải cường giả Yêu tộc ở trong rừng. Phụ thân hắn bị kịch độc ăn mòn, nửa người biến thành đá.
Ngay lúc hắn đang tuyệt vọng, Người trảm yêu bất chợt xuất hiện.
Hào quang phá tan sương mù, khiến hắn bỗng có ảo giác người này và Người trảm yêu năm xưa chính là cùng một người.
Đám đen tan biến, thứ đó lộ ra diện mạo thật sự của mình, đủ để người trong trại có thể nhìn rõ chân thân của nó.
“Hu….”
Con yêu quái kia gầm lên một tiếng, nó từ từ ngẩng đầu nhìn.
Gương mặt vốn đen kịt, giờ đây lại càng tối tắm, đôi mắt âm u đầy tử khí.
Sau lưng nó là một cái đuôi, tứ chi như móng vuốt, xương cột sống gồ lên cao cao.
Chợt nhìn lại, nó giống như một con dã thú bị nhốt trong sương mù đã lâu.
“Phộc ~”
Nó phun ra một luồng hơi nóng từ chóp mũi, rồi nhe răng cười.
“Hóa ra ta đã nhầm, thực lực của ngươi không mạnh đến vậy!”
Lúc trước con yêu quái kia gặp phải Người trảm yêu, bị người ấy đánh đến sợ. Thế là mấy chục năm sau khi gặp lại Người trảm yêu lần nữa, nó chỉ đành đánh trống lui quân, không ngừng chạy trốn.
Nhưng giao thủ mấy lần, nó mới phát hiện ra Người trảm yêu này thực lực không mạnh như nó tưởng.
Mỗi lần tấn công nhìn như đao to búa lớn nhưng thực ra chỉ là đánh trống khua chiêng. “Ngươi chính là Người trảm yêu đầu tiên chết dưới tay bản tọa!”
Nói xong, con yêu quái bèn gào lên một tiếng chói tai.
Một luồng sức mạnh áp bức to lớn bao trùm cả không gian, mặt đất nổi lên từng cơn sóng lạnh.
Trong giây lát, cây côi xung quanh bị nó nhổ lên, đá bay đầy trời, rơi vụn như mưa, người nhìn thấy hãi hùng khiếp vía.
“Kìa…”
Người trẻ tuổi đau đớn kêu lên một tiếng sau đó nhanh chóng lùi về phía sau.
Một tiếng “Bịch!”, đè bẹp mấy chục cây cỏ, tiếng rên rỉ dãy dụa vang lên.
Người áo đen còn không kịp nhìn xem vết thương của mình như thế nào, hắn hít sâu một hơi lại lần nữa lao tới con yêu quái kia.
Sau lưng hắn hiện ra từng quả cầu lửa, những quả cầu lửa đó va chạm với nhau.
“Uỳnh !” Một tiếng, hóa thành một vầng lửa nóng rực cùng bổ trợ cho hào quang trên người người
Cả người con yêu quái kia lại lần nữa được bao phủ trong đám đen, nó gào lên một tiếng inh tai nhức óc rồi lao lên nghênh đón người trẻ tuổi.
Một tiếng vang “Uỳnh!”, rơi xuống một ngọn lửa, lập tức biển lửa lại bị dập tắt.
Người trẻ tuổi phun máu tươi, hắn cố gắng đứng dậy.
“Chết đi!”
Yêu quái hét to một tiếng.
Bỗng nhiên, nó chỉ cảm thấy hơi nóng hầm hập ở trên thân mình, mùi khét từ trên người nó tỏa ra. Nó cúi đầu nhìn xuống, lại thấy mình chỉ còn nửa người, một thứ lạnh lẽo thấu xương đánh vào nó, khiến cả người nó run lên.
Gì cơ?
Tua ngược thời gian về mấy giây trước.
Lý Bình An ngồi trong phòng nhìn cảnh chiến đấu kia, hắn khẽ nhíu mày.
Mặc dù nhìn có vẻ Người trảm yêu kia chiếm thế thượng phong nhưng thực ra chỉ là màu mè.
Lần nào cũng dốc toàn lực, tiếc là chẳng làm tổn thương được một cọng lông của con yêu quái kia. “Đến đâu cũng toàn bất ổn.
Lý Bình An cảm khái một câu.
Hắn thò tay ra, nhẹ quệt quanh ngọn đèn một vòng, dính lấy một giọt dầu sau đó dùng Hơi Thở bọc lay, bấm tay chỉ vào ánh lửa đang nhảy nhót, nhẹ bắn ra.
Ngọn đèn dầu kia dùng một góc độ quỷ dị, lặng lẽ lao tới người trẻ tuổi kia.
Một tiếng vang “Uỳnh!” thật lớn, ánh lửa xung quanh người trẻ tuổi lập tức bùng cháy tạo thành một luồng khí lưu cực lớn.
Khí lưu hòa trộn cũng tia lửa, rồi đột nhiên tăng vọt, năng lượng nóng bỏ dũng mãnh xông ra.
“Sức mạnh này?”
Người trẻ tuổi sững sờ, nhưng hắn không kịp nghĩ nhiều nữa, hắn không thể khống chế nổi khí thế tiến lên của mình.
Yêu quái ngơ ngác nhìn hắn, rồi lại nhìn sang hoa lửa như mặt trời nóng rực kia, sức mạnh khủng khiếp kia.
Cảm giác nóng bỏng ấy cũng là cảm giác lạnh như băng, có thể cảm nhận rõ ràng lửa đang cướp đoạt đi sinh mệnh của mình.
“Ta thua?”
Đến khi chết nó vẫn không hiểu được tại sao người trẻ tuổi kia đột nhiên lại mạnh lên như thế.
“Hộc hộc hộc –
Người trẻ tuổi lê lết cơ thể mang đầy thương tích của mình, chậm rãi đi tới.
Trận chiến đã kết thúc, con yêu quái kia bị ngọn lửa đốt cháy, tro tàn theo gió tan.
Người trong trại sững sờ hồi lâu mới phản ứng kịp, lại như ong vỡ tổ lao đến cạnh người trẻ tuổi.
“Người trảm yêu?”
“Ngài là Người trảm yêu của núi Thiên Long?”
Người trẻ tuổi chậm chạp thở ra một hơi, hắn ôm quyền hành lễn, “Tại hạ là Người trảm yêu của núi Thiên Long, Hàn Vũ.
Sau khi nghe được câu trả lời của người trẻ tuổi, đám người bắt đầu ầm ĩ.
Với bọn họ mà nói đây là một tên gọi vừa lạ vừa quen.
Trong mấy chục năm Người trảm yêu mất tích, đám Yêu tộc trong rừng sương mù càng ngày càng hung hăng ngang ngược, khiến không gian sống của người dân ở đây không ngừng bị thu hẹp.
Giờ đây Người trảm yêu đã trở về.
Sao bọn họ lại không vui mừng cơ chứ?
“Mau mau mời vào trong”
“Bảo bọn kia chuẩn bị một ít thức ăn….một căn phòng
“Đừng đứng đây nữa.
Đối mặt với sự nhiệt tình của dân trại, Người trảm yêu Hàn Vũ cố nở nụ cười, dường như không quen với khung cảnh này lắm.
Đội thương nhân nhìn thấy cảnh tượng này cũng không tham gia cùng.
Bọn họ đã quá kích thích với cảnh chiến đấu ban nãy.
Có người trẻ tuổi không biết Người trảm yêu là ai bèn tới hỏi ông lão.
“Người trảm yêu là người bảo vệ rừng sương mù. Tuy vậy đã mấy chục năm ròng không có thông tin gì về người ấy.
“Lên trời xuống biển, xịn xò thật chứ!”
“Đây chính là người tu hành trong truyền thuyết ư?”
“Ta mà giỏi được như người ta thì tốt quá. Có người mơ mộng nói.
“Tỉnh để”
“Ờ, hình như trong phòng của chúng ta còn có một người tự xưng là tu sĩ đó? Ngươi nói thử xem hai bọn họ đụng nhau thì sẽ ra sao nhỉ?”
“Liệu có đấm nhau không nhỉ? Ai mạnh hơn nhỉ?”
“Người trảm yêu kia nhìn cường tráng biết bao ai như người trong phòng kia, nhìn như thư sinh yêu đuối”
Có người phản bác, “Cao nhân phải như thế chứ!”
“Miệng không nói ra được câu nào hay!” Ông lão lạnh giọng nói.
Đám người vội câm miệng…