Chương 529: Tiên trưởng đừng khiêm tố
Người trảm yêu Hàn Vũ ngay từ sáng sớm đã ra cửa phòng.
Hắn hít thở không khí sớm mai của rừng sương mù.
Mùi cây cỏ thơm ngát thấm vào ruột gan, khiến hắn tỉnh táo, sảng khoái, những mệt mỏi hôm qua như được vơi đi khá nhiều.
Thanh niên trong trại đã dậy từ sớm, bận rộn với công việc trong trại của mình.
Thấy Hàn Vũ, ai nấy đều cung kính hành lễ với hắn, khiến Hàn Vũ cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Thế là hắn bèn tìm một nơi không có ai ngưng thần tĩnh khí, luân chuyển linh khí.
Trận chiến hôm qua ít nhiều làm hắn thấy mệt mỏi.
Tuy vậy, so với mệt mỏi hắn càng vui mừng vì cảm giác sung sướng có thể thi triển toàn bộ chiêu thức kia.
Đến phút cuối cùng không hiểu sao mình lại có thể bùng nổ được sức mạnh như thế. Cảm giác này
hắn chưa từng được cảm nhận, đồng thời cũng giúp hắn tin tưởng vào mình hơn. Dù sao đây cũng là trận đầu tiên của hắn.
Lần đầu tiên truy sát yêu tộc mà đã thành công, điều này đem đến cho hắn cảm giác thành tựu lớn
lao.
Hân hoan đã qua, hắn bình tĩnh giác ngộ với hi vọng mình có thể ngộ ra điều gì đó, nhưng chẳng biết làm sao lại không cảm nhận được gì.
Hàn Vũ bực mình gãi gãi đầu.
Hay là đến thời khác sinh tử mình mới bộc phát được sức mạnh như thế nhỉ?
Khi hắn đang suy nghĩ bỗng hắn bắt gặp một người mặc áo trắng mỏng, đang đứng dười ngôi đình, tay cầm bầu nước múc lấy một ít nước trong ao nhỏ, rửa mặt xong bắt đầu giặt quần áo.
Bên cạnh hắn còn có một con trâu đang cúi đầu uống nước.
Người này vừa đủ cao, trên khuôn mặt mang dáng vẻ chuyên chú, dường như đang trầm tư. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy cả người hắn dường như được bao phủ bởi một tầng hào quang nhàn nhạt.
Nhìn trang phục có lẽ hắn không phải người trong trại cũng không phải người của đội thương nhân.
Hàn Vũ không khỏi nhìn hắn thêm mấy cái.
Lý Bình An đang giặt quần áo bỗng cảm nhận được ánh mắt của Hàn Vũ, hắn nói với lão Ngưu bên cạnh vài câu, sau đó đưa quần áo đang giặt dở cho lão Ngưu.
Lão Ngưu đành nhận lấy quần áo của hắn, nó lầm bầm than.
Trâu ta có bao giờ mặc quần áo đâu, còn phải giặt nữa phiền bỏ mẹ
Lý Bình An đi qua, thi lễ với Hàn Vũ, “Túc hạ (ngài) là Người trảm yêu?”
Hàn Vũ khẽ vuốt cằm, “Chính là, các hạ là?”
“Tại hạ Lý Bình An, đệ tử Thục Sơn.
“Thục Sơn?” Hàn Vũ bất ngờ, hắn bỗng hỏi ngược lại, “Là Thục Sơn Trung Châu ư?” “Phải”
Hàn Vũ khó nén vẻ hưng phấn trên mặt, chuyện bên ngoài hắn chỉ được nghe sư phụ kể, chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến.
Thậm chí còn không tìm được người thứ hai ngoài sư phụ, biết những chuyện huyền hoặc khó hiểu mà sư phụ kể.
“Vậy ngươi…ngươi…ngươi…Hàn Vũ lắp ba lắp bắp nói, “Ngươi…Ngươi là người của Thục Sơn thật
sao.”
Dùng thân phận đệ tử Thục Sơn du lịch bên ngoài vẫn hữu ích lắm, chít ít người ta đều hơi nể mặt mình.
Lý Bình An nói tiếp: “Hôm qua chứng kiến đạo hữu đại chiến yêu quái, thực sự rất đặc sắc.
Hàn Vũ cười tự hào, ngực cũng hơi ưỡn lên dáng vẻ cực kỳ vui sướng khi nhận được lời tán thưởng này.
Huống chi người khen ngợi hắn không phải người bình thường mà là đạo hữu từ tận Thục Sơn Trung
Châu.
Hàn Vũ khó lắm mới nhận được sự đồng tình, nhưng miệng chỉ nói là, “Có gì đâu”
Dường như đang muốn nói gã yêu quái hôm qua chỉ là chuyện cỏn con mà thôi.
Lý Bình An tò mò về Người trảm yêu, Hàn Vũ cũng hiếu kỳ về thận phận đệ tử Thục Sơn của Lý Bình
Hai người lúc này bắt đầu nói tán chuyện.
Lão Ngưu ngồi ngoài bờ sông, u oán nhìn Lý Bình An đang say mê truyện trời đất.
Không ngừng lẩm bẩm than, “Ngư…u.. Ngư…u Ngư…....”
Nói chuyện à ở thì nói chuyện đấy.
Mấy hôm trước bảo dẫn ta đi ăn thịt bò nướng kết quả lừa ta ăn thịt heo.
Lý Bình An và Hàn Vũ đang nói chuyện thì bị tộc trưởng chen ngang.
Tộc trưởng và mấy vị trưởng lão trong trại niềm nở nói với Hàn Vũ vài câu.
Đại khái là hỏi hôm qua ngủ ngon không, có chỗ nào chưa chu đáo không? Sau đó lại mời hắn đi thăm quan trại vài vòng, ngắm cảnh đẹp, thưởng thức nét văn hóa độc đáo của trại.
Hàn Vũ vui vẻ nhận lời, hắn ở cùng sư phụ trong Mao Lư đã lâu, lần đầu tiên xuống núi cái gì cũng cảm thấy mới lạ.
Hàn Vũ quay đầu rủ Lý Bình An, “Đạo hữu có muốn đi cùng không?”
Tộc trưởng và mấy vị trưởng lão lúc này mới chú ý tới Lý Bình An.
Lý Bình An nhìn ra bọn họ vốn không có ý mời mình, hắn rất thức thời mà từ chối bọn họ, nói mình có việc không thể đi cùng được.
Từ đầu tộc trưởng đã không muốn mời Lý Bình An, đương nhiên sẽ không ép buộc hắn, lịch sự thôi. Mấy người kia vừa đi vừa cười nói.
Lý Bình An đứng dậy phủi bụi trên mông, lại đến bờ sông tiếp tục giặt quần áo. Buổi tối còn có một bữa tiệc chuẩn bị riêng cho Hàn Vũ.
Đội thương nhân và Lý Bình An hôm nay lại được ăn một bữa không mất tiền.
Trong bữa tiệc, tộc trưởng dẫn theo các trưởng lão và rất nhiều người khác thay nhau đến cảm ơn, mời rượu Hàn Vũ.
“Tiên nhân trảm yêu trừ ma, bảo vệ trại ta, đại ân đại đức cả đời không quên.
Hàn Vũ đỏ mặt, nghe người ta gọi hắn là tiên nhân vội vàng nói: “Không thể gọi là tiên nhân được! Gọi ta Hàn thiếu hiệp là được rồi, không dám nhận là tiên nhân”
“Tiên trưởng khiêm tốn rồi”
“Ngài đừng có khiêm tốn chứ.
“Có tiên trưởng ở đây rồi, sau này không cần sợ lũ yêu ma nữa.
Dưới cuối có người ồn ào.
Các cô nương xinh đẹp không ngừng vây quanh Hàn Vũ, lúc thì sờ tay hắn lúc thì dùng thân thể
đụng chạm vào người hắn.
Có người thì ngậm chén rượu tới đút cho hắn uống.
Thiếu niên lần đầu xuống núi nào đã gặp qua cảnh tượng này, Hàn Vũ mặt đỏ tận mang tai.
Mấy gã trẻ tuổi trong đội dùng cùi trỏ khều khều Lý Bình An, cố ý nói.
“Bị mấy gái xinh ngó lơ thấy thế nào?”
Bởi vì một đêm trước, Lý Bình An vẫn được đãi ngộ như Hàn Vũ, bị các nàng vây quanh. Bây giờ hắn lại bị họ làm lơ, làm sao tránh khỏi bị mấy gã trẻ tuổi kia trêu chọc được.
Những người này chỉ đùa hắn hai câu thôi, sau đó lại nâng chén cười cười nói nói.
Lý Bình An vốn không giữ giá, bày ra dáng vẻ thế ngoại cao nhân. Ngược lại, hắn ở cùng với ai cũng đều hòa hợp, ai cũng có thể nói chuyện.
Vừa có thể phong hoa tuyết nguyện, ngâm thơ đối tửu.
Cũng có thể để ngực trần, nói năng chợ búa.
Lý Bình An uống một ngụm lớn nước canh chua.
Người trong trại thích ăn chua, bọn họ ở trong núi sâu, giao thông bất tiện.
Khí hậu bốn mùa rõ rệt, cách duy nhất để bảo quản thức ăn của bọn họ là ướp gia vị.
Rau sống và thịt ăn không hết sẽ bỏ vào bình ướp với gia vị, có thể để được vài ba tháng thậm chí là nhiều năm.
Từ rau, củ quả cho đến gà vịt thịt cá, cơ bản đều có thể muối chua.
“Ồ – ngon quá! Phải thỉnh giáo người trong trại cách làm mới được.
Khi bữa tiệc sắp đền hồi kết thúc, Hàn Vũ mới có cơ hội lại gần Lý Bình An hỏi chuyện.
“Đạo hữu định đi đâu tiếp theo?”
“Vẫn chưa biết, nếu có thể ta sẽ đi cùng đạo hữu. Lý Bình An nói với hắn.
Hàn Vũ vui mừng, “Còn gì tốt hơn.
Hắn không có ý nghĩ nào khác, chỉ đơn giản muốn Lý Bình An kể chuyện bên ngoài cho mình nghe thôi.
Lý do của Lý Bình An cũng rất đơn giản, đội thương nhân đến đây là phải về rồi.
Mình còn muốn đến nơi khác, có người đồng hành còn gì tốt hơn.