Chương 530: Mao Lư
Người trong trại quá đỗi nhiệt tình, nhất thời Hàn Vũ không thể từ chối lòng nhiệt thành của họ. Sau ba ngày ở lại đó, Hàn Vũ mới có cơ hội thoát thân.
Lúc sắp lên đường, người dân còn tặng cho hắn một xe đồ, bọn họ còn lo xa Hàn Vũ không mang theo được cho nên đã chuẩn bị sẵn cho hắn hai con khoái mã.
Hán Vũ dở khóc dở cười, hắn từ chối mãi nhưng cuối cùng vẫn không từ chối được sự nhiệt tình của
So với hắn, Lý Bình An hai tay lại trông không.
Mà Lý Bình An cũng đâu để ý đến mấy chuyện này, hắn hỏi thăm được cách làm canh chua từ người trong trại bèn vui mừng tạm biệt bọn họ.
Thời gian quay về ba ngày sau.
Ánh sáng bị tán cây che khuất, thi thoảng có thể trông thấy bóng núi ở phương xa.
Sương trắng dày đặc lặng lẽ ngủ yên trên những ngọn cây, mênh mông như một thế giới bị sương trắng bao phủ hoàn toàn.
Đến ban đêm, sương mù vừa dày lại thêm đen.
Tựa như một hồ mực đen từ trên trời trút xuống, đưa tay ra hứng cảm nhận được cảm giác ẩm ướt dính tay.
Hai người hai vật đi trong sơn đạo tối đen, đường đi bốn bề yên tĩnh, thi thoảng lại nói với nhau vài câu.
Dường như sương mù không thể ảnh hưởng tới bọn họ.
“Không bằng ở đây nghỉ ngơi một lát? Theo tốc độ này mấy ngày nữa là có thể đến Mao Lư
Hàn Vũ ngồi xuống cạnh cái cây, uống một ngụm nước.
“Lúc trước ngươi chỉ ở Mao Lư thôi sao?” Lý Bình An thuận miệng hỏi.
“Ừ, ta và sư phụ”
“Tổng cộng có bao nhiêu Người trảm yêu?”
“Ừm..” Hàn Vũ nhất thời nghẹn lời, “Giờ…chỉ còn lại hai người là ta và sư phụ thôi.
Lý Bình An nhướng mày, “Ồ?”
Hàn Vũ trầm giọng kể: “Sự cố xảy ra vào ba mươi năm trước, khiến Người trảm yêu lần lượt bỏ mình giờ chỉ còn hai người là ta và sư phụ. Từ đó về sau, sư phụ buông xuôi tất cả, cả ngày không say rượu thì là đi cờ bạc.
Rừng sương mù mất đi Người trảm yêu, đám yêu ma quỷ quái trong rừng lại bắt đầu hung hăng ngang ngược.
Ta cũng không biết phải làm sao, nhưng mà…”
Hàn Vũ bỗng nhiên nói, “Nhưng mà giờ thì tốt rồi, lúc trước ta chưa từng được tiếp xúc với tu sĩ ngoại giới, nếu có Thục Sơn các ngươi trợ giúp, Yêu tộc trong rừng sương mù sẽ sớm lụi tàn thôi. Đối diện với ánh mắt nóng rực của Hàn Vũ, Lý Bình An chỉ cười bất đắc dĩ một tiếng, không đáp lời Ánh lửa chiếu lên gương mặt thiếu niên, hắn từ trong trại đi ra mặt cười tươi như hoa. Bây giờ vẫn thế.
“Đạo hữu, Trung Châu là nơi ra sao?”
“Khá giống Kỳ Châu.
“Ta còn chưa ra khỏi rừng sương mù bao giờ, Kỳ Châu là nơi như thế nào? Có nhiều yêu ma quỷ
quái lắm sao?”
“Ù”
“Nơi đó lớn như vậy làm sao xử lý hết bọn chúng?”
Lý Bình An, “Bọn chúng ẩn nấp trong bóng tối, hơn nữa bọn chúng cũng không dám ngang nhiên tấn công con người.
Hàn Vũ như đang nghĩ ngợi điều gì, hắn gật đầu.
Hôm sau trời vừa sáng hai người bèn tiếp tục xuất phát.
Lý Bình An ngồi trên lưng trâu, kéo đàn Nhị.
Hàn Vũ hơi lim dim, lắng nghe tiếng đàn Nhị, cảm tưởng như vừa thấy cảnh mình trừ yêu diệt ma, vừa lòng đắc ý.
Nhưng lúc sau lại cảm thấy mình như hoàn toàn nhìn thấu thế gian muôn màu muôn vẻ này, ly kỳ phức tạp.
Nhớ đến tuổi già thất bại của sư phụ.
Nhất thời hắn say mê, chìm đắm trong âm luật.
Hồi lâu sau mãi đến khi tiếng đàn Nhị đã dừng hắn mới hoàn hồn lại, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Lý
“Đạo hữu, đó là thứ gì?”
“Đàn Nhị, ngươi chưa từng nhìn thấy sao?”
“Trong rừng sương mù không có thứ này, có thể.”
Hàn Vũ vốn muốn hỏi có thể cho ta mượn xem không, nhưng lời chưa đến khóe miệng đã ngừng lại.
Đừng, đồ của người ta mình mượn xem thì không hay lắm.
Lý Bình An như nhìn thấu tâm tư của hắn, hào phóng đưa đàn Nhị cho hắn mượn.
Hàn Vũ như đứa trẻ nhận được đồ chơi, cẩn thận vuốt ve.
Phía đông Mao Lư có một cây quế,
Có một ông lão ôm bầu rượu nằm ở đó, uống cả đêm say cả đêm.
“Đạo hữu, đây là Mao Lư
Hàn Vũ vừa giới thiệu cho Lý Bình An vừa chào những người trong thôn đi ngang qua.
Người trong thôn ai nấy đều nhìn Lý Bình An tò mò, hiển nhiên bọn họ rất ít khi gặp người ngoài. Lý Bình An nhìn trái nhìn phải.
Đến đầu thôn Đông, Hàn Vũ phát hiện sư phụ mình đang nằm dưới tán cây.
“Sư phụ, sư phụ, ta về rồi”
Lão đầu không để ý đến hắn, mình còn đang vui mộng mình cơ.
Hàn Vũ mặc dù nhìn mãi đã thành quen, nhưng dù sao cũng có Lý Bình An ở đây nên hắn không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Giải thích hai câu sau đó bèn tiến lên đỡ ông lão.
Cũng không biết lão đã uống bao nhiêu rượu, cả người đầy rượu khiến Hàn Vũ hơi khó thở.
“Sư phụ, có người từ Thục Sơn Trung Châu đến đây”
“Ồ? Tối nay ăn khoai lang nướng hả?”
“Thục Sơn! Trung Châu”
“Bắt ta ăn sống à? Sao được chứ!”
Hai sư đồ con nói này thầy đáp nọ, bất đắc dĩ Hàn Vũ đành phải đưa sư phụ về phòng ngủ trước.
Lúc này mới pha trà mang lên cho Lý Bình An.
“Đạo hữu, ngươi cứ ngồi đây đi. Ta đi mua một ít đồ ăn.
Hàn Vũ mang theo một chiếc giỏ rồi chạy ra ngoài. Hồi lâu sau, mới mang theo một chiếc giỏ đầy ự chạy về.
Lý Bình An giúp hắn rửa rau nấu cơm.
Đơi đến khi trời tối, bọn họ đã làm xong một bàn đồ ăn.
“Đồ nhi ngoan của ta về rồi à?”
Một ông lão tóc bạc phơ đi tơi, tay gãi gãi ngực, trông thấy Lý Bình An lão nhíu mày.
“Ngươi là ai, sao lại tới nhà ta ăn chực.
“Sư phụ, đây là đạo hữu đến từ Thục Sơn Trung Châu.
“Trung Châu? Thục Sơn?”
Ông lão hé mắt, đánh giá Lý Bình An một phèn, hừ mũi khinh thường.
“Gặp lừa đảo ở đâu rồi?
Sau đó vội ngồi xuống, vùi đầu vào ăn cơm.
Hán Vũ nhìn Lý Bình An áy náy cười, “Sư phụ ta chính là như vậy. Đạo hữu đừng để ý. “Không sao?”
Ông lão bỗng nhiên “hừ” một tiếng, “ Ô, đâu ra có con trâu ở đây đây? Có của ngon rồi, lão phu thèm thịt trâu đã lâu”
Lão Ngưu: ....Ông không thấy mất lịch sự sao?
“Sư phụ đừng nói bậy, vị ngưu ca này là bạn của đạo hữu.
Lão Ngưu trợn mắt nhìn lão.
Lý Bình An chắp tay, cười nói: “Tại hạ là đệ tử Thục Sơn Lý Bình An, xin hỏi tôn tính đại danh của tiền bối?”
“Không dám. Dã phu không nhận nổi cái lễ này của đệ tử Thục Sơn, vẫn kém danh môn chính phái các người lắm…
Ông lão đâm chọc nói.
Hàn Vũ hận không thể cản được cái miệng của sư phụ, chỉ đành không ngừng xin lỗi Lý Bình An.
Lý Bình An vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt, không bớt nửa phần.
Có thể nghe ra được ông ta không nhắm vào mình, mà là nhắm vào thân phận đệ tử Thục Sơn.