Chương 531: Thế ngoại đào nguyê
2160 chữ
Sau khi ăn cơm xong, Hàn Vũ chuẩn bị phòng cho Lý Bình An.
Chiếc giường trong phòng lót rơm rạ, rồi phủ thêm một tấm chăn, tạo thành một cái giường lớn rất thoải mái.
Lý Bình An không vội vã đi ngủ, mà chậm rãi đi dạo một vòng quanh thôn.
Người trong thôn gặp người xa đều nâng lên cảnh giác, thế nhưng nghe được người ta nói là được Hàn Vũ mang về, cảm thấy an tâm không ít.
Mặc dù gọi là rừng rậm sương mù, nhưng vào ban đêm, tinh không ở đây vô cùng đẹp đẽ.
Ngẫu nhiên có cơn gió lạnh thổi qua, thiên không rậm rạp ánh sao, ánh trăng lửng lơ trên trời, nhìn xuống chúng sinh khắp thiên hạ.
Trời đêm tuyệt sắc không ai hưởng Mắt ngắm tinh hà sáng như gương
“Cảnh sắc tuyệt nhất trong rừng sương mù, chính là trời trăng của nơi này”. Hàn Vũ nói. Lúc đó, Lý Bình An tựa vào đống củi.
Bên tay trái là lão Ngưu, bên tay phải là Gia Trạch, bên phải cảu Gia Trạch là Hàn Vũ.
Cả bầu trời sao đang nhìn họ.
Lý Bình An nhìn chằm chằm vào hai ngôi sao cao nhất sáng nhất kia, nhìn càng lúc càng kỹ, tâm thần cũng phảng phất như là bay tới nơi thâm sâu trong tinh không vô tận.
Thật ra nơi này rất thoải mái, là một nơi có thể tĩnh tâm lại.
Thậm chí cho Lý Bình An một sự xúc động là muốn ngủ ở lại đây một đêm.
Hàn Vũ, từ nhỏ đến lớn, nhìn tinh không như vậy mười mấy năm, sớm đã nhìn chán rồi.
Tiếng ve phiêu bồng theo gió, khiến cho suy nghĩ của hắn cũng bay bổng tán loạn.
Câu được câu không mà tán gẫu với Lý Bình An.
“Ta phải đi”. Bỗng nhiên Hàn Vũ nói.
Đợi đến khi chém hết yêu ma trong rừng sương, ta sẽ rời khỏi rừng sương này.
“Vậy khi nào thì có thể chém hết?”
“Không biết, sư phụ cũng không biết. Tuy nhiên chỉ cần ta đủ mạnh là có thể làm được”.
Lý Bình An nhớ tới lúc trước Hàn Vũ đã nói qua với hắn, mấy chục năm trước xảy ra một lần biến cố, dẫn đến toàn bộ Trảm Yêu Nhân đều mất mạng.
Do dự trong chốc lát, vẫn bị lòng hiếu kỳ thúc đẩy mà hỏi đến tột cùng đã xảy ra biến cố gì.
Hàn Vũ lắc đầu: “Ta cũng không biết, sư phụ chưa từng nói với ta”.
Sau đó Lý Bình An không nói thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng nhìn vào tinh không.
“Sư phụ, hôm nay sao người lại ra vẻ mặt mũi với Lý đạo hữu?”
Lúc chuẩn bị đi ngủ, Hàn Vũ có vẻ bất đắc dĩ nói với sư phụ.
Lão đầu hừ một tiếng: “Nhìn không quen cái gọi là danh môn chính phái trong mồm bọn họ”.
“Sư phụ, người đừng nói như vậy, nếu Lý đạo hữu nguyện ý trở về tìm càng nhiều tu sĩ đồng đạo đến trợ giúp chúng ta”
“Yêu quỷ trong rừng sương mù có thể bị diệt trừ nhanh hơn”
Lão đầu nói: “Đám người danh môn chính phái này, trước mặt là một vẻ, sau lưng là một vẻ, quay mặt là không nhận người”.
“Rõ ràng lúc trước đã lập ra ước định, Trảm Yêu Nhân bảo vệ rừng sương cho nhân tộc, nhân tộc sẽ cung cấp tất cả trợ giúp cho Trảm Yêu Nhân”
Hiện giờ lại đã sớm quên ra sau đầu, trong lớp hậu bối, người có thể nhớ rõ cái tên “Trảm Yêu Nhân” này lại càng ít ỏi không có bao nhiêu….
Hàn Vũ cũng đã quen với việc sư phụ lãi nhà lải nhải những chuyện lông gà vỏ tỏi này.
Chờ đến khi nét mặt của lão nhân trở nên mệt mỏi, cuối cùng thở dài ra một hơi nặng nề. “Thôi thôi!”
“Dù sao lão tử cũng mặc kệ có chuyện gì”
“Hủy diệt đi. Con mẹ nó đều hủy diệt đi”
“Một đám lão già có ánh mắt thiển cận, chỉ biết nhìn chằm chằm vào Trấn Yêu Quan phía bắc”
“Chờ yêu tộc trong rừng sương hồi phục lại, hai mặt giáp công, xem bọn họ làm như thế nào bây giờ”
“Đến lúc đó sinh linh đồ thán, hạo kiếp cho nhân tộc, bọn họ phải hối hận”
Hàn Vũ cúi đầu yên lặng, thấp giọng nói: “Sư phụ, người lại nói mấy cái lời này”.
Lão đầu cởi giày ra, rúc đầu lên giường gạch.
Một giấc ngủ giải ngàn nỗi sầu.
Lý Bình An vẫn như thường ngày, trước khi ngủ đều vận chuyển nguyên khí trong cơ thể.
Hít mạnh một hơi chân khí, chỉ cảm thấy lồng ngực nóng lên.
Ngay sau đó, nguyên khí trong cơ thể trở nên thông suốt, lập tức cảm thấy thần thanh khí sảng.
Một luồng nguyên khí lao nhanh trong cơ thể, từ dưới bụng bốc lên.
Từ ngực tới bụng tới đan điền, lại tới tứ chi bách mạch.
Đến cả nê hoàn, đến thiên cổ.
Lại trở lại trong đan điền, tuần hoàn lặp đi lặp lại như thế.
Nửa canh giờ sau, khôi phục tinh thần.
Trong đầu óc là một khoảng sáng soi, còn trong lòng có một cảm giác thư sướng không nói lên lời, như uống cam lộ.
Chỉ là về lực lượng thì không có tăng trưởng thực chất chút nào.
Đến cảnh giới hiện tại, muốn tăng lên một tia, nói dễ như vậy sao.
Từ không tới một rất dễ dàng, nhưng càng về sau thì càng ngày lại càng khó, cũng sẽ càng ngày càng chậm chạp.
“Phùu!!”
Lý Bình An thở ra một hơi dài, uống chén trà đã nguội lạnh, lúc này mới chuẩn bị đi ngủ.
Hắn đợi liên tục mấy ngày ở nhà tranh, không nói đến chuyện vứt bỏ những thứ khác, vậy mà lại giống như một nơi thế ngoại đào nguyên.
Vào một ngày, lúc sáng sớm.
Ngàn vạn tia ánh sáng vàng rực giống như mũi tên nhọn, phá nát màn trời màu lam sậm, bất ngờ trùng kích đường chân trời.
Lý Bình An nhìn vào mặt trời đang từ từ mọc lên, mơ hồi thấy được một kẽ hở ở trong bóng tối.
Mơ mơ hồ hồ, tựa như là thấp thoáng thấy được một phần dị tượng của thiên địa, tim đập thình
thich.
Ô???
“Ooooonggggg!!!”
Phi kiếm Tế Vũ trong hồ lô dưỡng kiếm cảm nhận được nguy cơ, chỉ trong tích tắc đã xông thẳng lên cao hơn mười trượng.
Lý Bình An bất chợt đứng dậy, thần sắc rất nhiệm túc.
Chỉ là, loại cảm xúc này chợt lóe lên rồi biến mất, để cho hắn có một loại lạnh lẽo khó hiểu ở trong lòng.
“Đạo hữu dậy sớm”
Hàn Vũ xách thùng nước đi tới, chào hỏi với Lý Bình An.
Lý Bình An phản ứng lại rất từ tốn, làm bộ như bình thường, chưa từng phát sinh ra điều gì.
“Chào buổi sáng, Hàn đạo hữu”
“Vừa rồi hình như ta nghe thấy tiếng của kiếm..”. Hàn Vũ ngẩng đầu, nhìn phi kiếm Tế Vũ trên không trung.
Phi kiếm Tế Vũ chậm rãi quay trở lại hồ lô.
Vẻ mặt Hàn Vũ vừa mừng vừa sợ: “Đạo hữu, đây chính là hồ lô dưỡng kiếm mà người ta đồn đại?”
“Lúc trước cũng định nói, nếu có cơ hội thì hai người chúng ta có thể luận bàn”
Hàn Vũ thấy gương mặt Lý Bình An, cho rằng tuổi tác của hắn và mình cũng không chênh lệch nhiều lám.
Nhiều nhất thì chỉ lớn hơn mình vài tuổi, tất nhiên cho rằng tu vi của hai người là tương đương. Nhắc tới chuyện này, từ khi bước chân lên con đường tu hành, vẫn chưa lần nào giao thủ với người tu hành cùng trang lứa.
Lý Bình An cười cười, nói: “Ta không thích đánh đánh giết giết, tu luyện cũng không phải là phương pháp đánh giết”.
. Ặc…. Vậy quả thực là đáng tiếc”
Hàn Vũ xách thùng nước, vừa đi vừa nói.
“Đạo hữu, ngươi chờ một lát, chốc nữa là có điểm tâm rồi”.
“Làm phiền Hàn đạo hữu, tại hạ còn muốn ở lại chỗ này mấy ngày, không biết có tiện hay không?” “Thuận tiện, thuận tiện, đương nhiên là thuận tiện!”
Dọc theo đường đi, vốn là Hàn Vũ định thông qua Lý Bình An, ý đồ tiếp xúc đến những cái danh môn chính phái kia, vì để tranh thủ một vài cơ hội cho Trảm Yêu Nhân.
Chỉ là, mỗi khi nói đến đề tài này với Lý Bình An, đối phương đáp lời cũng không quá nhiệt tình.
Dần dần Hàn Vũ cũng không nhấc tới chuyện này nữa.
Cũng không bởi vậy mà trong lòng hắn oán giận Lý Bình An cái gì, dù sao thì đây cũng không phải một chuyện nhỏ.
Chắc hắn Lý Bình An cũng giống như mình, có tâm nhưng không có lực.
Hàn Vũ xách theo thùng nước rời đi, tiểu nhân vật tội gì phải làm khó tiểu nhân vật.
Lý Bình An đứng nguyên tại chỗ, vẫn chưa rời đi, chỉ nhìn ra xa xa.
Vừa quay đầu lại, đã thấy sư phụ của Hàn Vũ đứng ở trước mặt mình. Lý Bình An mỉm cười: “Tiền bối”
“Ngươi tu là tu lục đại bí tàng của nhân thể?”
Lão đầu trừng mắt lên, giống như nhà đang thẩm vấn phạm nhân.
“Vâng”. Lý Bình An cũng không kiêng dè.
“Địa vị của ngươi ở Thục Sơn là như thế nào?”
“Tại hạ là đệ tử của Thông Thiên Phong”
“Thông Thiên Phong? Đồ đệ của Lâm Lục Sơn?”
“Từ nhiều năm về trước, Lâm Lục Sơn đã phản bội. Hiện tại Thông Thiên Phong là do Thanh Phong quản lý”
Mắt của lão đầu lại trừng lớn hơn: “Lâm Lục Sơn phản bội? Thanh Phong làm chủ Thông Thiên Phong?”
“Nhiều năm như vậy, thật đúng là bên ngoài đã xảy ra không ít chuyện”
“Tuy rằng rất muốn hỏi thêm một vài tình huống cụ thể, thế nhưng hiển nhiên là hiện tại không phải lúc để nói những thứ này”
“Nếu như ta nói với ngươi, yêu tộc ở sâu trong rừng sương sắp phục hồi, một khi rừng sương thủ…”
“Đó chính là một trận tai nạn. Là môn nhân của Thục Sơn, ngươi sẽ làm như thế nào?”
thất
Sắc mặt Lý Bình An không thay đổi: “Cho dù không phải là môn hạ của Thục Sơn, tại hạ cũng sẽ cố gắng hết sức”.
Lão đầu: “Chỉ dựa vào ngươi với ta là không đủ!”
“Tiền bối nghĩa ta như thế nào?”
“Đi Thục Sơn cầu viện, không đủ! Chỉ một Thục Sơn cũng không đủ!”
Lý Bình An do dự một lát, hỏi: “Vì sao lúc ngài không tự mình đi, lấy ra thân phận Trảm Yêu Nhân,
nói rõ lợi hại, chẳng phải là càng có sức thuyết phục hơn hay sao?”
“Trảm Yêu Nhân có thề ước, không thể rời khỏi rừng sương, huống chi cho dù là ta có đi thì đám người kia cũng sẽ không tin ta”.
Lần này, Lý Bình An không do dự: “Lý mỗ nguyện đi”
Hiển nhiên lão đầu không nghĩ tới đối phương sẽ đáp ứng dễ dàng như vậy, hỏi: “Ngươi thực sự tin
ta?”
“Có khả năng có thể, cũng có khả năng không làm được”
“Vậy….. Vậy làm sao bây giờ?”
“Tại hạ có mấy vị bằng hữu, bọn họ có thể tới tương trợ”.
Lão đầu vỗ lên trán mình một cái, không phải là hắn coi thường Lý Bình An, mà là mấy cái gọi là bằng hữu, làm sao có thể có tác dụng lớn.
Hắn nhìn về phía Lý Bình An, chỉ thấy sắc mặt đối phương vẫn thong dong như thường, khiến chi hắn cũng cảm thấy trấn định lại.
Lão đầu hít sâu một hơi, chắp tay hành lễ: “Tại hạ Diệp Lương, đời thứ sáu mươi ba của Trảm Yêu
Nhân”.
Hắn cũng không biết tại sao, vốn đã chuẩn bị sẵn sàng.
Nhưng đột nhiên tâm huyết lại dâng trào, muốn đánh cược thêm một lần nữa.
Dù sao cũng chỉ là một cái chết.
Cho đến giờ phút này, trong lòng lại có một tia hy vọng dâng lên.
Diệp Lương trầm giọng, nói: “Nếu không mời được viện quân, ngươi sẽ làm như thế nào?”
“Tự mình đến đây tương trợ. Một lời đã nói ra, vạn núi không ngăn trở”.