Chương 533: Đi thôi, đi thôi!
1781 chữ
Hàn Vũ ngồi ở trước nhà tranh, chẻ củi nhóm lửa, hồn du thiên ngoại, tưởng tưởng viển vông.
Đêm qua, bỗng nhiên sư phụ nói với hắn là muốn dẫn hắn đi ra bên ngoài.
Chỉ trong giây lát, đầu óc Hàn Vũ trở nên choáng váng, mơ mơ màng màng. Đến khi kịp phản ứng, trời đã sắp sáng.
Đi?? Ra ngoài??
Vậy yêu quý trong núi thì làm sao bây giờ? Mặc kệ?
Chỉ là, cả ngày hôm nay, cũng không thấy sư phụ đề cập đến chuyện xuống núi.
Buổi tối, Hàn Vũ tìm thấy sư phụ ở quán rượu.
Diệp Lương lại uống đến say túy lúy. Xem ra, hôm nay nhất định không thể xuống núi. Chờ Diệp Lương tỉnh rượu, đã là buổi chiều của ngày hôm sau.
13:41
Hàn Vũ hỏi Diệp Lương là hắn nói xuống núi có ý là gì?
Diệp Lương trả lời hàm hàm hồ hồ.
Hàn Vũ cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ coi như là ngày đó sư phụ hồ ngôn loạn ngữ.
Nhưng lại qua hai ngày, Diệp Lương tiếp tục đề xuất muốn dẫn Hàn Vũ xuống núi.
Hàn Vũ biểu lộ ra một dấu hỏi lớn, không hiểu sư phụ muốn làm gì.
Dường như sư phụ cũng không hạ quyết tâm.
Cư như vậy, lại qua hai ngày.
Hai thầy trò trò chuyện dưới anh nến đêm khuya.
Không biết Diệp Lương lấy tiền từ đâu ra, mua một con gà nướng, một ít đậu phộng.
Còn làm một nồi canh cá, và vài món nhắm rượu.
Hàn Vũ kinh sợ, giống như là gặp được chuyện, người điếc nghe được người câm nói là người mù
nhìn thấy quỷ.
Uống một ly.
Hàn Vũ không biết uống rượu, chỉ uống một ngụm, sắc đến nỗi họ khan ra hai tiếng.
Diệp Lương cúi đầu, uống cạn chén rượu, hiếm khi nào lại tỏ ra quan tâm đến đồ đệ của mình: “Ăn đi, ăn nhiều vào”
Hứa Nguyên thấy con gà nướng, chảy cả nước miếng.
Đừng nói là ngày thường, cho dù là ngày lễ ngày tết cũng không được ăn.
Hắn vừa gặm đùi gà, vừa hỏi:
“Sư phụ, hôm nay làm sao thế? Thắng tiền rồi à?”
“Ăn đi, đây là bữa cuối cùng mà ta và ngươi còn ở đây, ngày mai chúng ta xuống núi”.
Hàn Vũ khịt mũi coi thường, lời này của sư phụ đã nói đến mấy lần, ngay cả cái mông cũng không thấy di chuyển.
“Ngày mai đi thật”. Diệp Lương trầm giọng nói.
Mắt Hàn Vũ hơi nhếch lên: “Đi đâu?”
“Thiên địa to lớn, giang hồ xa xôi, có chỗ nào không đi được”.
Hàn Vũ thấy thần sắc của sư phụ có vẻ nghiêm túc, không giống như là đang nói đùa, bỗng dưng buống cái đùi gà trong tay xuống.
“Vậy yêu quý trong rừng sương thì sao?”
“Giết hết yêu quỷ trong rừng sương thì đã làm sao?” Diệp Lương hỏi ngược lại: “Có quan hệ gì với nhà chúng ta? Chẳng lẽ ngươi còn trông cậy vào thiên thu vạn đại nghìn năm sau này, có thể ghi lại tên chúng ta vào một trang trong sử sách?”
Hàn Vũ bất chợt im lặng, rồi yếu ớt nói: “Trảm Yêu Nhân chúng ta cũng không phải là vì mấy chuyện này”.
Diệp Lương tức giận mắng: “Đi con mẹ nó đi, lão tử sống lâu như vậy, cái gì cũng đã thấy rõ”. “Chúng ta liều chết liều sống, cuối cùng nhận được cái gì?”
“Cái gì cũng không lấy được, toàn bộ thanh danh để cho người ta chiếm lấy, hưởng phúc cũng không tới phiên ta”.
Oán niệm của Diệp Lương rất sâu.
Hàn Vũ cúi đầu, không biết nên phản bác như thế nào, cảm giác thấy đùi gà trong tay cũng mất đi mùi vị.
Một lúc lâu sau, Diệp Lương thở dài một hơi thật sâu.
“Yêu tộc ở sâu trong rừng sương chuẩn bị hồi phục, đại trận không thủ được”.
Hàn Vũ kinh hãi, chưa bao giờ sư phụ đề cập tới việc này với hắn.
“....
. Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?”
“Còn có thể làm sao bây giờ. Chạy thôi”
Diệp Lương cười.
“Đám lão già chết tiệt kia, lo sợ thế lực Trảm Yêu Nhân lớn mạnh, liên tục xa lánh chúng ta, đề phòng chúng ta”.
“Bây giờ thì tốt rồi, Trảm Yêu Nhân không còn một ai”
“Yêu tộc ở sâu trong rừng sương mù sống lại, nhân cơ hội này phía bắc Trấn Yêu Quan lại gây khó dễ”
“Để ta xem bọn họ làm thế nào? Để cho bọn họ hối hận đi!”
Hàn Vũ hỏi: “Không còn cách nào khác hay sao?”
Diệp Lương trầm mặc một lát: “Chỉ hai thầy trò chúng ta, có mọc ra tám cái cánh cũng không có tác dụng”.
Hàn Vũ yên lặng, cúi đầu ăn cơm.
“Không phải ngươi muốn đi ra ngắm nhìn bên ngoài hay sao? Nhân dịp này hai thầy trò chúng ta ra ngoài đi dạo, Trung Châu, Vân Châu..”
“Ở Trung Châu tuyệt nhất là ẩm thực, ở Vân Châu tuyệt nhất là cảnh sắc…
Hàn Vũ thì thào một câu: “Tổ bị lật, làm gì có trứng còn nguyên”
Diệp Lương miễn cưỡng cười cười một tiếng: “Mặc dù là thế nhưng cũng không cần phải bi quan,
những lão già chết tiệt kia cũng không ăn chay”.
“Chờ bọn họ nhận ra được sự tình không thích hợp, sẽ kịp thời phản ứng”
“Đừng nghĩ nhiều như vậy, nên ăn thì ăn nên uống thì uống”
“Ngươi không thể làm được việc gì, cũng không thể thay đổi được chuyện gì.
Hàn Vũ ngẩng đầu: “Vậy những người khác ở trong rừng sương thì làm thế nào bây giờ?”
Diệp Lương nói: “Bọn họ không chạy được. Cho dù chạy thì cũng không được bao xa”.
“Thay vì để cho bọn họ chạy trốn trong hoảng sợ, trước khi chết còn phải cảm nhận sợ hãi”
“Còn không bằng để cho bọn họ thoải thoải mái mái hưởng thụ vài ngày, đến lúc đó chết cũng có thể thống khoái”
Hàn Vũ không nói thêm gì nữa.
Diệp Lương đặt chén rượu xuống, nhìn ra sắc trời ở bên ngoài:
“Ngày mai xuất phát, nếu không đi, chỉ sợ cũng không còn kịp nữa”
Mười năm qua, Hàn Vũ luôn tưởng tượng ra bản thân mình nên lấy tư thái như nào để xuống núi, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới sẽ xuống bằng hình thức này”
Lần này thực sự phải đi.
Diệp Lương gần như mang theo toàn bộ những gì có thể mang theo từ trong nhà tranh.
Hai thầy trò cầm túi lớn túi nhỏ, đi ra ngoài thôn.
Trời còn chưa sáng, cũng không nghe thấy động tĩnh gì trong thôn, cả không gian yên ắng tịch
mich.
Hàn Vũ đi phía sau sư phụ.
Trên trời âm u đến mức làm cho người ta cảm thấy hốt hoảng, dưới đất cũng là không gian tăm tối, mắt nhìn sắp thấy có một cơn giông bão.
“Su phụ❞
“Năm đó, tại sao người lại đến rừng sương?”
“Lúc ấy, còn trẻ, không hiểu chuyện”. Diệp Lương cũng không quay đầu lại, nói. “Vậy tại sao ở lại nơi này?”
“Đã nói rồi, tuổi trẻ không hiểu chuyện”
“Nếu như có một cơ hội cho lựa chọn lại một lần nữa?”
Diệp Lương hừ một tiếng: “Nếu có thêm một cơ hội, kẻ ngu mới tới nơi này”.
“Nếu không phải là ở chỗ này, bằng vào thực lực và địa vị của lão tử”
“Ở đại lúc khác, từ lâu đã trở thành tông sư một đời, khai tổng lập phái”
Hàn Vũ suy nghĩ một lát: “Nếu năm đó sư phụ không đến rừng sương, vậy ta không gặp được sư phụ, có lẽ đã sớm chết ở trong tay yêu quỷ”.
Diệp Lương liếc hắn một cái, chỉ có trầm mặc.
Đi tới bờ sông, có chủ thuyền ở chỗ này chèo thuyền đưa người, phỏng chừng lúc này vẫn chưa dây.
Hai thầy trò ngồi ở đây, chờ đợi.
Hàn Vũ cúi đầu, thần sắc u sầu.
Diệp Lương nói, lời sâu ý nặng: “Đồ nhi, thế giới bên ngoài rất lớn”
“Đời người giống như một dòng sông không ngừng chảy, vĩnh viễn không thể chảy ngược lại” “Nhân lúc còn trẻ, ra ngoài ngắm ngắm nhìn nhìn nhiều thêm vài phần”
“Đừng giống như sư phụ ngươi, cả đời làm ổ ở một nơi như vậy”
“Chờ một ngày chết đi, cũng không có mấy người biết đến”
“Người, phải sống sao cho đáng!”
Chủ thuyền chào hỏi hai thầy trò.
Hàn Vũ xách hành lý lên thuyền, nhìn vào non nước xa xa, trong lòng cảm thấy trống trải.
“Ra khỏi rừng sương, cứ đi về phía bắc, biết chưa?”
Hàn Vũ quay đầu, lại thấy sư phụ không lên thuyền.
“Sư phụ??”
Diệp Lương cười ha hả: “Tuổi lớn như vậy, muốn đi cũng đi không được”.
“Dù sao hay thầy trò chúng ta cũng phải để một người ở lại. Nếu không, ngày sau gặp lại những người đó ở dưới kia, lại bị bọn họ phỉ nhổ đến chết thêm lần nữa”.
“Đi thôi. Đi thôi!”
“Núi xanh vẫn còn, lo gì thiếu củi đốt”
Hàn Vũ kinh ngạc nhìn vào sư phụ.
Diệp Lương lại nói một câu: “Đừng nghĩ làm một anh hùng ngăn cơn sóng dữ. Không phải vi sư, cũng không phải người”.
“Cho nên, ngươi biết không, vào lúc này đừng có mà bày ra cái bộ dạng chết tiệt kia”.
Hàn Vũ gật đầu nặng nề: “Sư phụ, ta biết”.
Diệp Lương phất phất tay: “Cửu Châu quá lớn, lớn đến mức mà tiểu tử nhà ngươi dùng cả đời cũng không đi hết”.
Thuyền nhỏ chậm rãi đi ra giữa sông.
Bỗng nhiên, một giọt mưa rơi xuống.
Diệp Lương xoay người quay trở về.
Mưa càng lúc càng lớn, mơ hồ như có một loại âm thanh đang bành trướng.
Giống như là bầu trời đang chậm rãi mở miệng, phát ra một tiếng thở dài.
“Ầmmm…. Ầmmmm…”
Tia chớp trên không trung đan xen vào nhau, tiếng sấm nổ ì ùng vang lên bên tai. Tựa như đang ám chỉ một cơn ác mộng, một cơn ác mộng không chân thật.
“Trời mưa rồi”
“Thu quần áo”
Có người vội vã chạy về nhà. “ùngg… Ùng.”