Chương 534: Đột kích rừng sương
Thời gian lui lại mấy ngày trước.
Lý Bình An ở một đỉnh núi nào đó, tựa lưng vào một gốc cây bạch dương, ngồi ở một chỗ tĩnh lặng không người sinh sống.
Hắn nửa ngồi nửa nằm, nhìn cảnh vật xung quanh, ở bên cạnh đặt một thanh kiếm.
Trước mạt là từng tờ phù lục màu vàng, tuy có gió, nhưng phù lục vẫn không nhúc nhích.
Lý Bình An cắn nát ngón tay, nặn ra vài giọt máu.
Dùng máu làm mực, tay phải cần bút hiệp khách.
Cứ như thế mà viết lên.
Chữ viết của hắn đoan trang nghiêm chỉnh, lộ ra vài phần ý nhị thâm thúy, lướt bút trầm ổn lại khoan thai, vai phải hơi run rẩy.
Đường nét mạnh mẽ, ánh sáng và bóng tối chan hòa vào nhau.
Lão Ngưu vươn chân túm lấy từng sợi tóc của Lý Bình An, sau đó quấn quanh lá phù vàng.
Mỗi khi viết xong một tờ, lá phù vang kia lập tức bay lên theo gió, phiêu phiêu đãng đãng lên lên xuống xuống ở trên không trung.
Đồng thời, lại tự động gấp lại, chỉ trong giây lát đã hóa thành một con hạc giấy.
Hạc giấy vỗ cánh, cưỡi gió mà đi.
Chờ tất cả hạc giấy bay đi, Lý Bình An nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Từng cái đến từng cái đi, nhưng không biết có kịp hay không.
Giờ phút này, bầu trời đã nổi lên một hào quang trắng sáng như bụng cá, mơ hồ có một phần sinh khí, phảng phất bình minh sắp tới như bình thường.
Và, khi một tia nắng ban mai rơi xuống.
Lý Bình An chậm rãi mở ra hai mắt, trong mắt có vài phần mỏi mệt.
Một đêm tiêu hao, thực sự là quá lớn.
Truyền tin xuyên qua mấy châu, lại phải đảm bảo tốc độ đủ nhanh.
Lý Bình An xoa xoa lông mày, thở ra một hơi.
Hắn thấy loáng thoáng có một loại dự cảm không tốt, không nghỉ ngơi nhiều. Đạp phi kiếm Tế Vũ, nhắm thẳng một hướng rồi bay đi.
“Ammmm Ẩmmmm!!!”
“Oa đầu, mưa càng lúc càng lớn”.
Hán tử trong mã bang hô lên.
Mưa đã hai ngày rồi, mưa tới thật là tà dị.
Rừng sương rất thiếu mưa, một năm bốn mùa có thể có mấy trận mưa đã là không tệ rồi.
Mà lần này mưa đủ ba ngày.
Oa đầu của mã bang lau nước mưa trên mặt, hét lớn: “Tiếp tục đi!”
Vốn dĩ hắn cũng không muốn kêu to, nhưng thực sự là mưa quá lớn, nếu không kêu thì người phía sau gần như không nghe thấy gì.
Trong rừng sương có hàng ngàn thôn trại, có lớn có nhỏ.
Không có một ngoại lệ nào, các trại chủ, trưởng lão trong trại đều đang tế bái tượng thần.
Bọn họ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ là, mưa to như thế này phảng phất đang dự báo một trận tai nạn.
Mây đen trên trời càng lúc càng dày, bão táp mưa sa xô đẩy những người đang ở bên ngoài trời cầu khẩn thần linh tương trợ, khiến cho họ ngã trái ngã phải, dường như bọn họ không thể đứng vững được nữa.
Tiếng nước ào ào truyền tới từ bốn phương tám hướng, từng giọt nước mưa lạnh như băng rơi lên trên người bọn họ.
Tựa như bọn họ bị mắc kẹt trong màn nước trắng trời.
Sâu trong rừng, sương mù dày đặc tràn ngập cả ngàn năm lại bắt đầu chậm rãi tản đi.
“Graoooooo!!!”
Có tiếng gầm của dã thú không ngừng vang lên.
Chim bay khỏi rừng, dã thú trốn chạy.
Nhưng giống như có một loại lực lượng vô hình đang xé rách chúng, cắn nuốt chúng.
Càng nhiều người đứng ở trong mưa, ánh mắt ngây dại, liên tục nhìn chằm chằm vào sâu bên trong rừng sương, tựa như có một loại sợ hãi to lớn không biết xuất hiện từ đâu đang lặng lẽ tới
gần.
Trong sương mù, trong núi đá, trong bụi cỏ.
Trong vô số cặp mắt yêu quỷ đang nhìn chăm chú, đang cười nhạo nhânloaij còn đang ở trong mê
man.
Cười nhạo sự bất lực của bọn họ, cười nhạo bọn họ cứ như vậy mà đi về phía hủy diệt.
“Lão Nhị, mau lên đi!”
Thợ săn chào hỏi đệ đệ nhà mình.
Trong tay lão nhị mang theo một con thỏ da lông ngăm đen, cái đầu không nhỏ.
“Cơn mưa này tới thật là tà dị”
“Cũng không hẳn”
Hai huynh đệ vừa nói chuyện phiếm, vừa bước nhanh hơn.
Dần dần, đã không còn thấy rõ được con đường trước mắt.
Lão đại không ngừng lau đi nước mưa trên mặt mình. “Lão nhị! Lão nhị”
Lão đại nhìn ra xung quanh, mưa bay đầy trời, nhưng không nhìn thấy bóng dáng của lão nhị ở đâu.
Đột nhiên, quay đầu lại, một gương mặt đáng sợ xuất hiện ở trong mắt.
Là một khuôn mặt khô gầy như que củi, không có một màu sắc máu huyết nào, một đôi đồng tử hãm sâu trong hốc mắt, lấp lóe ra ánh sáng xanh biếc.
“Aaaa!”
Trong tay con quái vật kia nắm chặt đầu của lão nhị.
“Bànhhhh!”
Não tương văng ra khắp nơi, một loại chất lỏng ấm áp chảy ra từ trên mặt hắn.
Lão đại phát ra một tiếng thét sợ hãi chói tai, nhanh chân bỏ chạy.
Thân ảnh kia chậm rãi đi theo phía sau hắn, phảng phất như là đang hưởng thụ khoái cảm của đuổi giết.
Lão đại hoảng sợ kinh hoàng chạy vào trong trại: “Cứu….Cứuuu!!!”
âm thanh của hắn vừa ra khỏi miệng, bất chợt ngừng lại.
Toàn bộ trại là vô số thanh âm hò hét ầm ĩ, nhưng cũng không phải là giọng nói của con người.
Máu và nước mưa hòa lẫn vào với nhau, mưa lớn như vậy lại không làm tiêu tan được mùi máu tanh nồng nặc.
Vô số thi thể ngổn ngang ở trên mặt đất, có một cái đầu người vô cùng bắt mắt.
Lại trại chủ của trại, đã từng dùng tay không giết chết ba con yêu quỷ chạy ra từ trong rừng sương.
Lúc này, đầu của hắn lại bị treo ở trên cột cờ.
Lão đại ngã ngồi dưới đất, tâm hồn nguội lạnh.
Cơ hồ là cùng một lúc, mười mấy cái trại ở phụ cận rừng sương, đều gặp tai nạn trước tiên.
Mọi người kinh hoàng hoảng loạn, mặt xám như tro tàn.
Có người bị thương nặng, có người còn đang chảy máu, giống như một đám chó nhà có tang.
“Lửa hiệu”
“Là lửa hiệu”
Có trại đốt lửa hiệu.
Đây là tín hiệu giữa trại với trại, bởi vì thường xuyên bị yêu quý tật kích, mấy trại gần nhau đều ôm
nhau sưởi ấm.
Khi yêu vật tập kích, thông báo cho nhau, chuẩn bị phòng ngự.
Cổng trại đóng lại chặt chẽ.
Tiếng gào thét liên tục vang lên, khi thì như sấm rền, khi thì quanh quẩn ở trong sơn cốc.
Rất khó tưởng tượng ra được đó rốt cuộc là hạng người hung thần ác sát như thế nào.
Toàn bộ người trong trại đều cần lên vũ khí, làm tốt công tác chuẩn bị nghênh đón một trận chiến
đấu.
Nhưng mà, rất nhanh sau đó, bọn họ lại phát hiện ra là mình suy nghĩ quá mức ngây thơ.
Chiến đấu còn chưa kịp bắt đầu, đã diễn biến thành một cuộc tàn sát.
Nhà tranh.
Tôn chưởng quỹ của quán rượu vừa uống rượu, vừa nhìn cảnh mưa.
Mặc dù khiến cho hắn có một loại cảm giác áp lực, nhưng ở trong rừng sương, đã lâu không gặp qua cảnh mưa như vậy.
Đang nghĩ ngợi, chỉ thấy ở xa xa có một bóng người vội vội vàng vàng chạy tới bên này.
“Mau tới đây, kẻo mắc bệnh, mưa lớn quá”. Tôn chưởng quỹ hô lên.
Chỉ là, người nọ mới chạy được một nữa, bất ngờ ngã xụi lơ trên mặt đất, giống như đã dùng hết tất cả sức ljwc.
Tôn chưởng quỹ nhíu mày: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Cầm ô, lập tức chạy ra ngoài cửa.
Đến gần nhìn, mới phát hiện ra trên người của người này có máu.
“Ôiiii!! Làm sao thế này?”
Tôn chưởng quỹ nhận ra thân phận của người này, vội vàng đỡ hắn dậy.
“.... Yêu vật…. Yêu vật..!!”
Tôn chưởng quỹ biến sắc mặt: “Huynh đệ, kiên trì!”
Chỉ là vừa mới nói xong, đã cảm giác được một đợt khí lạnh từ phía sau truyền tới.
Quay đầu nhìn lại, trái tim lạnh đi một nửa.
“Ta không thích vẻ mặt này… Cười lên…
Yêu vật ở phía sau đưa tay kéo miệng Tôn chưởng quỹ lên.
Đầu móng tay sắc nhọn lướt qua, dễ dàng thấy được nơi khóe miệng của Tôn chưởng quỹ bị rạch ra một đường máu.
“Đúng rồi… Biểu cảm như này rất đẹp. Chết mà cười thì đẹp mắt hơn nhiều”
Tôn chưởng quỹ nhắm mắt lại, thân thể bỗng nhiên giống như mất đi toàn bộ nhiệt lượng.
Hắn cũng không yếu. Nhân loại sinh hoạt ở trong rừng sương thì từ nhỏ đã tập võ, trời sinh ra cũng có thể chất mạnh hơn nhiều so với người Trung Nguyên.
Sống nơi trời đày, nếu là người yếu, hoặc là bị sương mù ảnh hưởng mà chết yểu, hoặc là bị yêu vật giết chết.
Những năm này, Tôn chưởng quỹ đã vài lần gặp yêu quý, nhưng chưa từng có lần nào giống như ngày hôm nay.
Thực lực chênh lệch quá lớn, là cho hắn mất đi năng lực phản kháng.
“Conn mee mayyy!!!”
Một tiếng rống giận ngân vang, đồng thời, một tiếng kiếm rung động vang lên ong ong.