Chương 535: Trảm Yêu Nhân Diệp Lương
1779 chữ
Máu tươi nóng rực rơi tung tóe trên mặt, Tôn chưởng quỹ giật mình một cái. Hình như… Hình như là âm thanh của tên tửu quỷ Diệp Lương kia?!
Hắn cẩn thận mở to mắt, nhìn Diệp Lương đang mặc một bộ áo bào màu trắng.
Yêu vật vừa rồi còn kiêu ngạo, giờ phút này đã trở thành vong hồn dưới lưỡi kiếm.
Nhìn nhìn nhìn, hắn lại có một loại cảm giác xa lạ.
“.. Lão Diệp… Thế này là thế nào?”
Trong tay Diệp Lương cầm trường kiếm, giữa hai hàng lông mày lộ ra một luồng sát khí khiếp người.
“Toàn bộ yêu quý trong rừng sương đều đi ra ngoài, đã không còn cơ hội cứu vãn tình thể”. “Chờ chết đi, cũng chỉ là sự khác biệt giữa chết sớm và chết muộn thôi”
“Đừng nghĩ tới việc chạy trốn. Khuyên ngươi một câu, về nhà tìm người thân, qua chiếc giường gần
lò sưởi mà sung sung sướng sướng”
Diệp Lương dùng giọng điệu nghiền ngẫm, nói ra chuyện tàn khốc nhất trên thế gian này.
Nói xong, hắn cũng không để ý tới Tôn chưởng quỹ nữa.
Chắp tay sau lưng, kéo lấy thanh kiếm, đi về phía nhà tranh.
Hắn đi cũng không nhanh, nhưng chỉ trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng.
Tôn chưởng quỹ ngơ ngẩn nhìn vào bóng lưng Diệp Lương vừa rời đi. Cao thủ thoái ẩn giang hồ, lưu lạc tới một nơi hoang vu, uống rượu mà sống.
Loại chuyện xưa này, đối với hắn mà nói, tựa hồ sẽ chỉ phát sinh ở trong đồn đại của dân gian.
Diệp Lương cầm bội kiếm “Vân Văn”, áo bào trắng trên người.
Ống tay áo có hoa văn Trảm Yêu Nhân, áo bào trắng cũng là một món pháp bảo có phẩm giai cực
Trong nhà tranh, từ lâu đã có người đợi hắn.
Diệp Lương đi tới vị trí cách đó mười thước. Dừng bước.
Nhìn qua, người tới là một vị thư sinh mặt trắng, trên đầu quấn một chiếc khăn dài.
Trong tay cầm một cây quạt, mặt trên có trang trí rất nhiều các loại bảo thạch, nhìn qua vô cùng hoa lệ.
Mi thanh mục tú, thần thái nho nhã, biểu hiện ra một phong thái của người đọc sách.
“Diệp tiên sinh, cả ngàn năm mới gặp lại, vẫn khỏe chứ?”
Yêu Thánh Phi Liêm.
Bản thể là sinh vật đầu huơu thân chim, là một trong những yêu thánh năm đó từ phía bắc đánh vào quan ai.
Sau khi chiến bại, bị Trấn Yêu Quan phong kín đường lui.
Ngay lập tức, cùng với một vị yêu thánh khác suất lĩnh yêu quân còn sót lại xuôi về phương nam.
Bị Trảm Yêu Nhân đuổi giết cả chặng đường, cuối cùng bị trấn áp tại giữa rừng hoang.
Vào giờ phút này, đối mặt với Trảm Yêu Nhân đã mấy lần đẩy hắn vào chỗ chết, thần thái lại rất bình thản, giống như là gặp lại bạn cũ.
Diệp Lương hơi nheo mắt, không cần nhìn, thần thức đã quét ra xung quanh ba lần.
“Chỉ có một mình ngươi?”
Phi Liêm cười thản nhiên: “Chỉ có một mình ta”
“Tự tin như vậy? Cảm thấy chỉ một người là có thể giết được lão phu?”
Diệp Lương cười lạnh.
“Tại hạ tới đây không phải là chém chém giết giết với Diệp tiên sinh. Mà là gặp Diệp tiên sinh để ôn chuyện”.
“Không biết có thể ngồi xuống nói chuyện hay không? Cố nhân gặp lại, dù sao cũng phải có một chén trà”.
Diệp Lương do dự một lát, vung tay lên.
Cảnh sắc bốn phía đột nhiên biến đổi, bàn nhỏ, dụng cụ pha trà, nước trà nóng hổi.
Cùng với rừng núi ưu nhã lại yên tĩnh.
“Nói đi”.
Phi Liêm vén áo bào, ngồi xuống nghiêm trang.
Chậm rãi khoan thai thưởng thức nước trà, không hề sốt ruột.
Diệp Lương trầm giọng nói: “Nếu dùng phương thức này để kéo dài thời gian, không phải là quá mức ngây thơ hay sao”.
“Không nghĩ tới, lúc trước Trảm Yêu Nhân oai phong lẫm liệt, hiện tại lại rơi vào kết cục như vậy”. Bỗng nhiên, Phi Liêm nói một câu như vậy.
Ngữ khí của Diệp Lương cũng lạnh đi vài phần: “Trảm Yêu Nhân có như thế nào, cũng không tới phiên ngươi bình luận”.
Phi Liêm không để ý chút nào: “Đại trận đã bị hủy, Diệp tiên sinh cảm thấy mình có thể ngăn được yêu tộc trong rừng sương hay không?”
Diệp Lương không trả lời, đáp án đã rất rõ ràng.
Phi Liêm tiếp tục nói: “Trảm Yêu Nhân, công lao hay khổ lao đều có, trông coi rừng sương nhiều năm như vậy”
“Nói thật, tuy rằng chúng ta là địch nhân, nhưng ta lại vô cùng kính trọng đối với Trảm Yêu Nhân các ngươi”
“Chỉ là hiện giờ rơi vào kết cục như vậy, tiên sinh cho rằng, kẻ địch của Trảm Yêu Nhân rốt cuộc là yêu tộc, hay là đồng loại của các ngươi?”
Thấy Diệp Lương vẫn không trả lời, Phi Liêm lại nói tiếp.
“Việc yêu tộc hồi phục đã trở thành đại thế, tiên sinh đã hoàn thành chuyện mình muốn làm”.
“Cho dù là ngàn năm sau, vạn năm sau, cũng có thể nói một câu là không thẹn với nhân tộc” “Hoặc có thể nói là nhân tộc đã phụ bạc Trảm Yêu Nhân các người trước”
“Hiện giờ đại thế đã định, đã không còn đường có thể cứu vãn”
“Tiên sinh có thể bảo toàn bản thân, yêu tộc hứa hẹn sẽ không đối địch với Trảm Yêu Nhân nữa, ý của tiến sinh như thế nào?”
Diệp Lương trầm mặc.
Trên mặt Phi Liêm mang theo nụ cười, chờ đợi câu trả lời của đối phương.
Diệp Lương ngáp một cái.
(O)...
“Ơ? Nói xong rồi??”
Phi Liêm gật đầu.
“Cút! Mẹ! Mày! Đi!”
Diệp Lương gằn từng chữ, mỗi một chữ đều duỗi ra thêm một ngón tay.
Nụ cười trên mặt của Phi Liêm trở thành cứng đơ.
Diệp Lương ngoài cười nhưng trong không cười: “Có đủ rõ ràng hay không!!?”
“Ầmmm Ầmmm!!”... Ngay sau đó một tiếng nổ vang thật lớn, truyền ra từ mặt đất, giống như là vụ nổ ở sâu trong lòng đất.
Mặt đất nữ ra một khe rãnh cực lớn. Ngay sau đó, giống như có một vật thể cực lớn nào đó phá không mà ra.
Đằng Xung Thành, nằm ở vị trí đầu mối trung tâm nối với phía bắc rừng sương.
Có bảy cổng thành, mấy chục tòa tháp, một tòa lại cao hơn một tòa, khí thế khoáng đạt.
Năm đó là do Trảm Yêu Nhân trấn thủ thành này, vốn là một pháo đài kiên cố.
Nhưng đồng thời với việc không gian sinh tồn của Trảm Yêu Nhân bị đè nén từng bước một.
Tòa Đằng Xung Thành này, vậy mà lại trở thành nơi để tán tu hội tụ.
Không biết có bao nhiêu tán tu cùng với tông môn tông phái, đều tiến vào trong tòa thành thị này thành lập thế lực của mình.
“Coonggg Coonggg…”
Hiện tại, giờ khắc này, tiếng chuông đại biểu cho có chiến sự trọng đại sắp phát sinh lại một lần
nữa vang vọng ở trong thành.
Một tiếng rồi lại một tiếng, làm cho trái tim của mọi người như bị ép lên khỏi cổ họng.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Sao chuông lại kêu??”
“Về nhà trước đã, về nhà đi!”
“Nhìn kìa… Đó là cái gì??”
Binh lính đứng trên tường thành, nhìn cảnh tượng ở xa xa.
Yêu tộc, lít nha lít nhít như đàn kiến, lao ra khỏi rừng sương, hướng tới Đằng Xung Thành.
Từ xa nhìn lại, giống như từng điểm đen bình thường.
Tất cả những người chứng kiến cảnh tượng này đều bị dọa cho choáng váng, bao gồm cả tướng quân Hồ Vạn, không hiểu sao hôm nay hắn lại tâm huyết dâng trào mà đến tuần tra trên tường thành. Một tướng công thành vạn cốt khô, có thể thể lấy thân phận bình dân lên được vị trí này, đều là bò ra từ trong đống người chết.
Bản thân Hồ Vạn tự cho rằng, trên đời này thì trường hợp gì cũng đã thấy, không có gì là có thể dọa được hắn.
Nhưng giờ phút này, hắn lại không khỏi ngây dại.
Lòng bàn tay đổ mồ hôi, sống lưng cũng nổi da gà.
“Đó là… cái quái gì vậy?”
“Là yêu tộc!! Yêu tộc đã hồi phục”
Là người lớn lên ở Đằng Xung thành, từ thuở nhở không ít thì nhiều cũng được nghe không ít lời đồn về yêu tộc.
Nhưng cho tới bây giờ cũng chỉ coi như là một câu chuyện, vạn lần cũng không nghĩ tới cứ như vậy trở thành sự thật.
Tiếng chuông vang lên leng keng, tiếng kèn hiệu cũng vang lên theo.
Cùng lúc đó, có tiếng giãy dụa thảm thiết vang lên không ngừng.
Yêu tộc mãnh liệt đi tới gặp phải đại trận phòng ngự, xông lên phía trước, nhưng rất nhanh sau đó, dưới lực lượng của đại trận, hóa thành từng luồng khói xanh.
Nhưng không đợi mọi người cảm thấy may mắn, đại trận đã bị vô số yêu quân tầng tầng lớp lớp
như tre già măng mọc công kích khiến cho nát bấy.
Ngay khi yêu quân muốn xông vào Đằng Xung Thành, bỗng nhiên mặt đất rạn nứt nhanh chóng. Một ngọn núi bằng phẳng mọc lên, vắt ngang phía trước thành trì.
Hồ Vặn đặt mông ngồi bệt xuống dưới đất.
Chỉ trong giây lát, đất rung núi chuyển, tường nghiêng nhà đổ.
Núi cao bắt đầu rống giận, rung động khiến cho cả dãy núi run rẩy, làm cho màng nhĩ của người ta đau nhức.
Có một lão giả áo bào trắng, tay cầm kiếm, đứng trên núi cao.
Bội kiếm Vân Văn bễ nghễ tiến vào yêu quân ở phía dưới.
Kiếm khí hạo nhiên tựa như dải ngân hà rơi xuống đầu, chiếu rọi hào quang khiến cho đêm tối sáng như ban ngày.
Một kiếm chém xuống đất.
“Trảm Yêu Nhân, Diệp Lương”.
[Tập gym bị thương. Nằm. Huấn luyện viên nói ta sẽ bị đau nhức cơ bắp kéo dài. Nhưng ngày mai vẫn đi, người đẹp có rất nhiều, đau cũng vui sướng.]