Chương 536: Đăng Xung thành nghênh chiế

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 166 lượt đọc

Chương 536: Đăng Xung thành nghênh chiế

Một vách núi cao hơn trăm trượng dựng thẳng lên, từng tảng đá lớn lớn nhỏ nhỏ vắt ngang trên

Tựa như một cây cột chống trời, bảo vệ Đằng Xung thành.

Đồng thời cũng ngăn cản vô số yêu quân đang có ý đồ ngược bắc.

Ngọn núi này, giống như là một tòa thần điện sáng chói, mang theo một loại uy nghiêm vĩnh viễn không thay đổi.

Trảm Yêu Nhân Diệp Lương cầm bội kiếm đứng trên vách núi, ưỡn ngực ngẩng đầu, thần sắc vô cùng kiên nghị.

Tựa như, hắn chính là ngọn núi này, nguy nga không thể lay động.

Tướng quân Hồ Vạn run rẩy đứng lên.

“Nói cho tu sĩ trong Đằng Xung thành, nếu muốn sống lâu thêm”

“Đi ra nghênh chiến, tử thủ với tòa thành trì này”

“Một khi yêu quân ngược bắc, cấm chế nơi đây lập tức không còn tác dụng”

Diệp Lương lại bổ sung thêm một câu:

“Đương nhiên, khả năng có phản kháng cũng vô dụng, chỉ là tranh thủ thêm thời gian mà thôi. Muốn trốn chạy thì tùy vào các ngươi”

Hồ Vạn sửng sốt một lát, rồi lập tức quay đầu chạy đi”

“Nhanh! Nhanh! Thông báo xuống bên dưới”

Đằng Xung thành.

Có hơn mấy trăm vị tu sĩ đứng ở bên ngoài, bàn luận sôi nổi.

Vẻ mặt mỗi người đều nghiêm túc như nhau.

Bọn họ đều đang lấy hết sức lực khắc chế bản thân mình, không để cho ở trên mặt của mình toát ra thần sắc sợ hãi kinh khủng.

Bên trong nghị sự đường, toàn bộ các thủ lĩnh của lục gia thất tộc đều đã đến đông đủ.

Nhiều người như vậy tụ tập vào cùng một chỗ, lại tạo thành một loại yên tĩnh quỷ dị, làm cho người ta cảm giác thấy một loại áp lực lớn lao.

Một loại áp lực khó có thể miêu tả bằng lời đang bao phủ bọn họ, khiến cho bọn họ không thở nổi, rất nhiều tu sĩ đều nói không ra lời.

“Xem ra truyền thuyết không phải là giả, quân đội yêu tộc đã tới bên dưới thành, chiến hay là..”

Người chủ sự ngồi trên ghế cao phá vỡ sự im lặng.

Có người lau mồ hôi: “Chiến? Đây có khác gì đi chịu chết đâu?”

Vừa rồi, bọn họ đều đi tới tường thành một lát để quan sát tình huống.

Tất cả đều run rẩy trong lòng, e rằng nằm mơ cũng không tưởng tượng ra là sẽ có loại tình cảnh này.

“Trốn chứ? Tốc độ của chúng ta đều nhanh hơn nhiều so với dân chúng bình thường”

“Tốc độ của yêu quân cũng không chậm, chúng ta còn phải mang theo người nhà, làm sao có thể chạy ra ngoài?”

Tất cả mọi người mồm năm miệng mười mà nghị luận.

“Tuuu… Tuuuu…”

Hai cánh của con dế hết khép lại mở, đôi cánh vừa rung lên đã phát ra thanh âm êm tai rất dễ nghe.

Mọi người im lặng ngay lập tức, đồng loạt nhìn về phía người chủ sự.

Chủ sự là một người trẻ tuổi, thường ngày đều có bộ dáng bất cần đời, thích chơi chọi dế.

Có thể ngồi lên vị trí này, chỉ vì hắn là con cháu trưởng của dòng chính.

Giờ phút này, tiếng kêu vang lên là của con dế trong hộp gỗ kễ bên chân của hắn.

Cũng là con vật mà hắn gọi là “Đại tướng quân”.

Chủ sự có bề ngoài trắng trắng trơn trơn, quần áo trên người đều là gấm vóc.

Tại thời điểm mà kể cả những người thân kinh bách chiến cũng hoang mang hoảng sợ, vậy mà người

trẻ tuổi chưa bao giờ trải qua chiến trường lại có thần sắc vẫn y như cũ.

Hắn mở hộp, một tay đẩy cửa sổ của căn phòng.

Con dế trong hộp nhảy lên nhẹ nhàng, rồi nhảy ra ngoài cửa sổ.

Sau đó vứt chiếc hộp đi, chậm rãi đứng dậy từ chỗ đang ngồi.

Thái độ bất cần đời khi xưa đã không còn sót lại chút nào, thay vào đó là nét uy nghiêm và khí khái mà một người đứng đầu thành trì nên có.

“Chư vị. Yêu quân đã tiến quân tới ngay bên dưới thành. Nếu có người muốn chạy ra khỏi thành” “Vậy lập tức rời đi, tại hạ cũng không ngăn cản”

“Hôm nay có thể là ngày quyết định vận mệnh của nhân tộc. Vận mệnh của vô số người cũng sẽ bị phán định tại đây”

“Nếu như không đi, đồng ý đi theo ta đoạn đường này, nguyện thề cùng sống cùng chết với tòa thành này!”

Lời này vừa nói ra, tâm thần của tất cả mọi người đều rung động kịch liệt.

Ngay cả những lão giả làm chủ gia tộc bình thường đều ỷ vào thực lực của bản gia mà mang bộ mặt kiêu ngạo ương ngạnh khinh khỉnh, lúc này cũng đều lộ ra vẻ mặt kinh hãi.

Bọn họ trăm triệu lần cũng không nghĩ tới, chủ sự trước mắt đã bất cần đời hơn hai mươi năm, vậy mà có thể nói ra được những lời này.

Bên ngoài nghị sự đường.

Mọi người bàn tán xôn xao.

Tướng quân Hồ Vạn đứng trong đám người, ôm lấy giáp đầu, tim đập thình thịch. Có người nói: “Là chiến hay trốn? Rốt cuộc là nói như thế nào?”

“Đúng vậy, thời gian khôn đợi người, ta đã bảo mụ vợ già nhà ta đi thu dọn đồ đạc rồi”.

“Thu dọn đồ đạc? Là chiến hay hòa còn không rõ ràng đây”

“Nói nhảm! Có thể chiến cái rắm ý! Ngươi đã đi đến đầu thành nhìn chưa? Đó là muốn chết!”

“Huống chi chủ sự của chúng ta..”

Người nọ hạ thấp âm thanh: “Chủ sự của chúng ta còn trẻ tuổi, cái gì cũng không hiểu, nếu đã trải

qua vài trận chiến thì đoán chừng đã bị dọa choáng váng từ lâu rồi”.

Mấy người bên cạnh rất tán thành.

“Ra rồi!”

Trong chốc lát, đám người xung quanh không ai bảo ai mà đều ngậm miệng lại.

Chủ sự dẫn đầu đi ra, ngay sau đó là lãnh tụ của các gia tộc.

Mấy trăm tu sĩ đều nhìn vào chủ sự, chờ đợi hắn cho một câu trả lời đủ thuyết phục.

Mà đối phương chỉ trầm mặc vẻn vẹn trong giây lát, sau đó đưa ra một đáp án.

Cùng tồn vong với thành!

Trời vừa mờ sáng. Đằng Xung thành nghênh chiến.

Dưới vách núi.

Có trăm tên đại yêu dựng lên cây cầu, vô số yêu quân thông qua cầu gỗ, chen chúc xông lên. Diệp Lương ngồi trên vách núi, nhìn chăm chú vào từng cử động của mấy tên cường giả yêu tộc. Phi kiếm Vân Văn đang chém giết với một con tuyết giao (Thuồng luồng) cực lớn, nhưng chỉ trong nháy mắt sau.

Tuyết giao lập tức kêu thảm một tiếng, thân hình khổng lồ ngã vật xuống mặt đất, gieo tai bay vạ gió cho yêu quân bên dưới.

Một lát sau, Vân Văn lại lắc mình một lần nữa, bắn ra vô số kiếm quang, ngăn cản đường tấn công của yêu quân.

Nhưng chỉ trong chốc lát, yêu quân đã tiến thêm được vài bước.

Tiếng chém giết càng ngày càng ác liệt.

Càng ngày càng hỗn loạn, càng ngày càng kịch liệt, giống như có mấy vạn người đang hỗn chiến.

Trên một ngọn núi phía xa xa, có một bóng người đang lẳng lặng quan sát trận chiến này. Yêu thánh Phi Liêm.

Hắn không vội vàng ra tay, bởi vì biết rằng coi như chính mình ra tay, trận chiến này cũng sẽ không dễ dàng kết thúc.

Tu si ở cảnh giới này, không đánh thì thôi, một khi đánh là đánh mấy ngày, thậm chí đánh nhau mấy tháng.

Cho nên, dùng vô số yêu quân để tiêu hao thực lực của Diệp Lương.

Đối với hắn mà nói, làm ăn không lỗ.

Từ trên vách núi, có một tảng đá lớn lao xuống, nện vào giữa đám yêu quân.

Rõ ràng có một vị võ phu ôm từng tảng đá lớn, ném xuống bên dưới.

“Vù… Vù… Và…!”

Tiếng động của cơ nỗ Mặc Gia liên tục vang lên.

(Mặc Gia: TK: Mặc gia là một trường phái triết học thời Xuân Thu Chiến Quốc trong lịch sử Trung

Quốc, một trong Bách Học và một trong Cửu Thập Thập Tông)

Mỗi mũi tên hóa thành từng ánh cầu vồng, như cơn mưa to hắt xuống đám yêu quân. Chỉ trong chốc lát, tất cả yêu quân ở trong tầm ngắm, đều bị từng mũi từng mũi tên bắn trúng.

Có yêu vật bị nỏ tiễn xuyên qua, giãy dụa gắng gượng bước tiếp.

Có con nào thực lực yếu thì cứ như vậy mà bị tên nỏ găm xuống dưới đất.

Loại tên nỏ này một khi được bắn ra, chân khí hộ thân của võ giả cũng sẽ bị vỡ nát.

Cho dù thân thể của yêu tộc thực sự cường hãn, nhưng luôn sẽ có người không chịu nổi.

Có kiếm tu lục cảnh xuất hiện, hai thanh phi kiếm một âm một dương, vẽ ra một tầng lưới kiếm ở trong hư không.

Nơi nào âm dương kiếm đi qua, hào quang lấp lóe, phát ra tiếng kiếm ngâm thanh thúy.

Uy lực to lớn, không phải chuyện đùa.

Có yêu vật tế ra một thanh yêu kiếm từ trong đan điền, bay vút lên trời, chặn lại phi kiếm của kiếm tu lục cảnh kia.

Nhưng mà kiếm quang kia mang khí thế rất hung hãn, một chặn một xoắn.

Yêu kiếm lập tức bị xoắn thành nát bấy, thân thể cũng bị rung động đến mức lung lay sắp đổ.

“Ong…Ooonnggg…!!!”

Có một đội ngũ vong hồn yêu quý dưới sự điều khiển của tu sĩ nhân tộc, nhảy xuống đầu thành chiến đấu với yêu quân.

Trảm Yêu Nhân Diệp Lương nhìn thấy cảnh này, bỗng nhiên có vẻ xuất thần.

Một lát sau, hắn nhếch miệng cười.

Kiếm quang sáng lòa!

“Đến đây, đám cẩu tạp chủng!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right