Chương 540: Trận chiến Đăng Xung thành (4)
Cố Tây Châu một người hai quyền, giết ra tận ngoài thành.
Đông đảo yêu quân vây xung quanh hắn, dường như có ý định ngăn cản.
Nhưng gần như không ai có thể ngăn được hắn.
Hắn gầm nhẹ một tiếng, hai chân giẫm một cái, tả xung hữu đột.
Đại yêu ở xung quanh đại khái không dám ra tay, còn những tiểu yêu khác đối với Cố Tây Châu mà nói cũng chỉ là chịu chết mà thôi.
Cẩn thận quan sát, Cố Tây Châu giết yêu cũng không phải là không có tính toán.
Chỉ nhằm chằm chằm vào yêu vật từ tam cảnh trở lên để hạ sát, yêu vật dưới tam cảnh đối với hắn là hoàn toàn không có ý nghĩa.
Yêu vật ngũ cảnh, có thể làm cũng chỉ là chạy trốn.
Hoặc là cùng nhau quần công, tác dụng nhiều nhất là cản trở một phần bước chân của Cố Tây
Đám yêu vật tam cảnh thì không thèm ra tay, thậm chí ngay cả quan sát cũng không có.
Yêu thánh Phi Liêm nhíu mày.
Không ngừng có báo cáo do thủ hạ truyền đến, yêu quân vốn đã tràn vào trong thành, vậy mà vào giờ phút này hoặc là chết, hoặc là trốn, quân lính tan rã.
Thật sự Phi Liêm nghĩ mãi không hiểu, vì sao lại đột ngột có nhiều viện quân đến như vậy.
Dựa vào dự đoán của hắn, hẳn là Trảm Yêu Nhân tứ cố vô thân mới đúng.
Có vẻ như mọi thứ đã đi chệch hướng.
Phi Liêm cũng không hoảng loạn, hàng lông mày đang nhíu dần dần giãn ra.
Bấm đốt ngón tay suy tính, muốn tính ra đến tột cùng là biến cố này xuất hiện ở nơi nào, xuất hiện
ở trên người ai.
Nhưng cái gì cũng không tính được.
Phi Liêm mỉm cười: “Thú vị!”
Giơ tay lên, nhẹ nhàng phất phất.
Thế tấn công của yêu vật ở ngoài thành càng thêm hung mãnh.
Trên vách núi.
Người mang áo xanh quét sạch bụi bặm phong trần ở trên người, cười nhạt.
“Lý Bình An mang theo bằng hữu chạy tới, coi như tới kịp thời”
Trảm Yêu Nhân Diệp Lương sửng sốt một lát, rồi chắp tay hành lễ, trầm giọng nói:
“Trảm Yêu Nhân Diệp Lương tạ ơn tiên sinh! Tiên sinh đại nghĩa!”
“Tiền bối quá khen, nếu không có tiền bối ngăn trở, dù cho Lý mỗ ngày đi vạn dặm chỉ sợ cũng không kip”.
Ánh mắt Lý Bình An lướt ra ngoài thành.
Bên ngoài thành là đại quân yêu tộc lít nha lít nhít, gần như chiếm cứ cả phiến mặt đất phía nam, nhìn mãi nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Cảnh tượng này mang đến cho Lý Bình An một sự trùng kích về thị giác, không kìm được mà nói:
“Trước khi đến đây đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tận mắt chứng kiến, vẫn không thể nào mà không cảm thấy kinh hãi”
Diệp Lương nhếch miệng cười: “Đây mới chỉ là một phần”
“Khó khăn biết bao”
Lý Bình An nhẹ nhàng nói, cho đến giờ phtus này thì hắn mới chính thức hiểu được làm Trảm Yêu Nhân cũng không dễ.
Đột nhiên, ánh mắt của hắn tập trung ở xa xa nơi chính giữa đám yêu quân, có một bóng người đang bôn tẩu tứ phương.
Giống như một con giao long lăn lộn trên mặt đất, nghiền nghiền ép ép làm chết đi vô số yêu quân. Không phải Cố Tây Châu, còn có thể là ai.
Lý Bình An cười cười: “Trận chiến đầu tiên cũng nên đánh ra một ít khí thế”
Vừa dứt lời, đã thả người nhảy xuống.
Chỉ nghe thấy một tiếng nổ, lôi hỏa văng ra khắp nơi, yêu vật bị đánh bay tứ tung.
Cấm chế vừa mới bày ra cũng bị rung động làm cho sụp đổ một mảng lớn.
Trong phạm vi mấy trăm trượng dường như đã xảy ra một vụ nổ lớn, tất cả yêu vật nơi đó bị băm thành mảnh nhỏ.
“Ongggg!!!”
âm thanh của phi kiếm Tế Vũ và đao Phù Tang phóng ra ngoài vỏ đồng thời vang lên.
Một luồng kiếm khí như một tia chớp bắt ra, chỉ trong nháy mắt đã chém chết một gã đại yêu lục cảnh.
“Phùuuu!!!”
Ánh đao vẽ ra một đường cong hoàn hảo ở trong hư không, giống như là đám mây từ thiên ngoại bay tới.
Không chút bắt mắt nào, nhưng lại lộ ra một cỗ sát khí khiến người ta kinh hãi.
Trong thời gian nửa nén hương, Cố Tây Châu và Lý Bình An đã giết tới cùng một chỗ.
Hai người tựa lưng vào nhau, nhìn ra đám yêu vật ở xung quanh, không hẹn nhau mà cùng nở nụ cười.
“Cố huynh, tới đúng lúc”
Cố Tây Châu cười ha hả: “Hảo huynh đệ, vẫn là ngươi nhớ được tới ta”
“Những trường hợp như thế này đương nhiên phải gọi ta tới, ngươi không biết đâu, mấy ngày nay lão tử buồn muốn chết!”
Lý Bình An tháo hồ lô dưỡng kiếm xuống, uống một ngụm lớn.
“Phùuuuu!!!”
“Trận chiến đầu tiên nên tạo khí thế. Lát nữa mời ngươi uống rượu”
“Được!!!”
Vừa dứt lời, hai người lại một lần nữa lao thẳng về phương vị của mình đã chọn mà giết chóc.
Vẽ ra một đường thẳng tiến vào trận địa quân địch, mở ra một đường máu.
Chém tướng đoạt cờ, xé rách trận hình quân địch.
Không cầu đánh lui địch, chỉ cầu ngăn trở địch.
13:45
Có mấy tên đại yêu thất cảnh đỉnh phong hiện thân ngăn cản, nhưng không qua được mấy hiệp là đan vỡ thân vong.
Diệp Lương nhìn vào cảnh tượng phía dưới, thở dài ra một hơi.
Tâm trạng phức tạp.
Cố Tây Châu? Hắn phá được bát cảnh rồi!??
Không ngờ là thực sự đã trở thành võ phu cửu cảnh đầu tiên ở Cửu Châu.
Diệp Lương cười cười, vô thức mà cảm khái với vị Lý tiên sinh thần thông quảng đại này. Giao hữu quả thực là rộng rãi, vả lại cũng không phải là giao tế hời hợt.
Từ nữ đế của Đại Tùy, đến võ phu Cố Tây Châu, rồi đến Thục Sơn, lại còn Hoài Lộc thư viện. Chậc chậc…””
Giờ mùi. Mặt trời lặn.
Mặt trời rớt xuống khỏi đường chân trời, đám mây lửa ở trên bầu trời dần dần trở về màu trắng
non.
Cuộc tấn công của yêu quân đã tạm hoãn, nhưng không phải là dừng lại.
Mà là vẫn đang gặm nhấm tường thành từng chút từng chút một, giống như là chuẩn bị dùng thời gian để đánh thắng trận chiến này.
Ở tít phía sau đại quân của yêu tộc là từng ngọn núi cao vút, mấy trăm cây cờ lớn đón gió bay phấp phới.
Trên mỗi một lá cờ nhỏ, đều có một luồng hào quang sáng lên, kết nối lẫn nhau. Rồi đột nhiên hóa thành một mảng ánh sáng màu xám sậm, che kín cả vách núi.
An Cát Môn.
“Phù phù phù…”
Cảnh Dục thở hổn hển, lau từng giọt từng giọt mồ hôi đang rịn ra ở trên trán.
Tự mình ăn vào một viên bổ khí đan, điều khí thổ
nap.
Vừa rối liên tục chém chết hai tên đại yêu thất cảnh đỉnh phong.
Điều này đối với Cảnh Dục vừa mới bước vào thất cảnh không lâu thì có phần vất vả.
Đương nhiên cũng chỉ là có phần mà thôi, Cảnh Dục ghi một thêm một dòng vào trong sổ công
Lấy tu vi thất cảnh ăn tươi hai tên đại yêu thất cảnh đỉnh phong, trừ mình ra thì có thể là ai…
Ha ha ha ha!!!
Nếu không phải là thân phận hiện giờ ảnh hưởng, bằng vào tính cách của hắn thì hiện tại hẳn là đang chống nạnh cười to.
Lúc này, phụ trách việc ngăn chặn yêu tộc đang là Triệu Linh Nhi và A Lệ Á, còn có hơn mười vị đệ
tử của Hoài Lộc thư viện.
Cùng với một số đệ tử và thủ hạ của Cảnh Dục và một phần thiết kỵ của Đại Hạ.
Thái tử Đại Hạ, Lâm Tiêu, người mặc chiến bào, thị nữ Lưu Nga.
Áp trận còn có đám người sư phụ của Đông cung, Vụ Sơn chân nhân.
A Lệ Á giảo hoạt đi ở chính giữa đám yêu quân, mục đích không phải là giết yêu.
Mà là đang thu thập bảo vật trên thi thể đám yêu vật bị giết chết, làm mãi không biết mệt. Người xưa nói rất đúng, giết yêu không lục thi thể, đại nghịch bất đạo.
Triệu Linh Nhi ngồi ngả ngớn ở phía xa, lấy kiếm giết địch, ra tay rất gọn gàng sạch sẽ. “Ngưu…oo….!!!!”
Nghe thấy tiếng kêu quen thuộc, Cảnh Dục quay đầu.
Lý Bình An cưỡi bò, từ phía xa chạy tới.
Lắc la lắc lư chắp tay một cái: “Chư vị”
“Là Lý tiên sinh!”
Hai mắt Vụ Sơn chân nhân tỏa sáng.
Lâm Tiêu cũng vội quay đầu, nhìn về phía âm thanh truyền đến.
“Tiên sinh tới rồi”
Đột nhiên, Triệu Linh Nhi mở to hai mắt, bội kiếm đang lướt đi cũng hơi trì trệ.
Chỉ vậy mà ít đi một sốt yêu vật bị giết chết.
A Lệ Á đang nhặt bảo vật cũng đình chỉ động tác, gọi to một tiếng: “Tiên sinh! Ngưu Ngưu!!!”
“Ngưu… uu…!!!!”
“Đa tạ chư vị đã tiếp viện nhanh như vậy”
Đầu tiên là Lý Bình An nói một câu cảm ơn, ánh mắt tập trung nhiều vào mấy người Cảnh Dục, A Lệ
Á, Triệu Linh Nhi đảo qua đảo lại.
Lâm Tiêu và Vụ Sơn chân nhân đều ở Kỳ Châu, dù sao mới cách xa cũng chưa lâu.
Mà ba người Cảnh Dục này, quả thực là đã mấy năm rồi không gặp.
“Chư vị, xin mời tới nghị sự đường rồi nói tiếp”