Chương 541: Trận chiến Đăng Xung thành (5)

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,591 lượt đọc

Chương 541: Trận chiến Đăng Xung thành (5)

1878 chữ

Đằng Xung thành. Nghị sự đường.

Chỉ sợ rằng người xây dựng nghị sự đường ở nơi này cho dù có đánh chết cũng sẽ không nghĩ tới.

Trăm năm sau, nơi này lại trở thành nơi triệu tập nghị viện có thể thay đổi Cửu Châu.

Nữ đế Đại Tùy, Liễu Vận, là người trước tiên tiến vào đại sảnh.

Ngay sau đó là Trảm Yêu Nhân Diệp Lương.

Trảm Yêu Nhân Hàn Vũ trọng thương cũng đi tới hiện trường.

Hoài Lộc thư viện, đại nho Chung Tử Do.

Đệ tử Hoài Lộc thư viện, Cảnh Dục, đương nhiệm Tổng đốc trực thuộc Đại Tùy.

Đệ tử Hoài Lộc thư viện Triệu Linh Nhi, A Lệ Á.

Đại nho Trương Thái.

Thái tử Đại Hạ Lâm Tiêu, cùng sư phụ Đông cung, Vụ Sơn chân nhân.

Thiên hạ đệ nhất cửu cảnh, võ phu Cố Tây Châu.

Thục Sơn, Thông Thiên Phong, Thanh Phong, cùng với đám người Nhuận Thổ. Thánh đồ Phật môn, Trường Thanh.

Binh gia Vương Nghị, sư muội Linh Nhi.

Lão thiên sư Long Hổ Sơn, cùng với đệ tử duy nhất, Tần Thời.

Những nhân vật hết sức quan trọng đại biểu cho thế lực khắp nơi đều có mặt.

Ngoài ra, còn có hai vị yêu gấu Hùng Thố Sơn, Hùng Đại Hùng Nhị, Sơn Thần Lưu Kham.

Yến Thập Tam, bạch tuộc kiếm khách, ba thầy trò Bàn Tuấn Triều Lang Quan, Lục Nhân Giáp luyện đan sư tại Bình Cốc…...

Trảm Yêu Nhân Hàn Vũ hít sâu một hơi, một mặt là vì đau đớn, mặt khác là vì kinh ngạc. Lúc hắn tỉnh lại, vốn đã sớm chuẩn bị tinh thần đón nhận thành phá người vong.

Nhưng ai biết được, khi tình lại, đã thấy có người chữa thương cho mình.

Hơn nữa còn biết được một tin tức kinh người, Đằng Xung thành được bảo vệ!!

Nhìn viện quân đầy đường, trong nháy mắt đó, Hàn Vũ còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.

Thế nhưng cảm giác đau đớn ở trên người, cùng với tiếng ồn ào xung quanh, không chỗ nào mà không nói cho hắn biết, hết thảy ở đây là sự thật đang diễn ra.

Thực sự là có người đến tiếp viện Trảm Yêu Nhân!

Cho nên, mặc dù là Hàn Vũ gắng gượng chống đỡ thân thể đang trọng thương, cũng muốn tới đây chứng kiến thời khắc lịch sử này.

Diệp Lương hung hăng trừng mắt nhìn hắn: “Không phải là ta đã nói ngươi chớ có trở về hay sao?” Hàn Vũ miễn cưỡng nở nụ cười, làm rung động vết thương, không kìm được mà nhe răng trợn mắt. “Sư phụ, ta theo người”

“Ngươi như vậy còn đi theo ta!”

Tuy là Diệp Lương đang răn dạy, nhưng ánh mắt nhìn vào đệ tử lại tràn đầy vui mừng.

Tựa như là đã tức giận với việc đệ tử không nghe lời hắn mà tự tiện trở về, nhưng lại cao hứng vì hắn có can đảm cùng với cốt khí như này.

“Sư phụ, Trảm Yêu Nhân chúng ta cũng không phải là không được chào đón như lời của người nói” “Đúng rồi, sư phụ, những người này đều là đại năng của phương nào, nói cho ta biết đi”

Diệp Lương liếc mắt: “Ngươi mang áo đỏ kia đại khái là hoàng đế Đại Tùy”

“Nữ?” “”

“Nữ tử có dáng dấp trông rất đáng yêu giống như nữ hài kia, là Thanh Phong của Thục Sơn”

“Đó là võ phu Cổ Tây Châu”

“Còn có… Còn có…

Diệp Lương do dự một lát, rồi ấp úng nói không ra lời.

“Những người khác thì sao?”

Hàn Vũ nghi hoặc, sư phụ chỉ giới thiệu cho vài người.

Hơn nữa giọng điệu còn mang vẻ lạ lẫm, hình như cũng không quá mức quen thuộc.

“Những người khác, vi sư cũng không nhận ra. Sóng sau xô sóng trước, sóng trước chết ở trên bờ cát”

Hàn Vũ sửng sốt.

“Những người này không phải là sư phụ mời tới trợ trận hay sao?”

Diệp Lương day day trán, có vẻ bất đắc dĩ, nói: “Cố nhân mà năm đó sư phụ ngươi quen biết, phỏng chừng đã sớm chết gần hết rồi, đi đâu mà mời được nhiều người như vậy?”

“Ái chà!”

Hàn Vũ như bừng tỉnh đại ngộ: “Đó là bọn họ tự giác tới đây, xem ra những người này cũng không xấu xa giống như trong miệng sư phụ nói..”

Lời còn chưa nói xong, đầu đã bị sư phụ gõ một cái.

“Là Lý tiên sinh triệu tập bọn họ tới đây”

“Lý tiên sinh??”. Hàn Vũ lại sửng sốt: “Lý tiên sinh là ai??”

“Lý Bình An!”

“Lý đạo hữu??” Hàn Vũ lại kinh ngạc thêm một lần.

Ngay sau đó lại bị sư phụ gõ vào sọ.

“Không biết lớn nhỏ, gọi là Lý tiên sinh!”

Hàn Vũ trừng mắt, không rõ như thế nào mà Lý đạo hữu lại biến thành Lý tiên sinh.

Nhớ lại lúc trước, quen biết Lý Bình An ở trong trại, rồi mang hắn đi tới nhà tranh. Hồi tưởng lại từng trải nghiệm ở trên đường…

“Hắn ta không cùng thế hệ với ta hay sao?” Hàn Vũ lại càng tò mò.

“Không được phép không phân lớn nhỏ, ngày sau thấy người là phải gọi Lý tiên sinh, không được vô

lễ”

X__X”

Hàn Vũ vẫn nghi hoặc như cũ, nhưng chỉ sợ nếu bản thân mình hỏi tiếp sẽ lại bị sư phụ gõ thêm cái

Đôi mắt nhỏ của hắn đảo quanh, quét lần lượt qua những người ở xung quanh.

Nam nhân đã cứu mình, sư phụ nói tên hắn ta là Cố Tây Châu.

Lúc này, Cố Tây Châu đang uống trà.

Đồng thời dùng khuỷu tay chọc chọc vào Thanh Phong.

Thanh Phong cũng không cam lòng yếu thế, lấy khuỷu tay gõ lại.

Cố Tây Châu cười nói: “Thanh Phong, hơn trăm năm không gặp, như thế nào lại càng trở nên đáng yêu như vậy?”

“Mẹ ngươi mới đáng yêu!”

Cái miệng nhỏ nhắn của Thanh Phong giống như bôi mật, hoàn toàn không để ý tới thân phận phong chủ Thông Thiên Phong của Thục Sơn.

“Chậc chậc… Ngay cả mắng chửi người cũng mềm mềm nhuyễn nhuyễn”

“Ái dà… từ khi lên tới cửu cảnh, nếu lại đi tìm ngươi để đánh nhau cũng cảm thấy mất mặt”

Thanh Phong nghiến răng nghiến lợi: “Cửu cảnh thì đã sao? May mắn đạt tới cửu cảnh lại khiến cho ngươi đắc ý như vậy, còn biết mình mang họ gì không?”

Cố Tây Châu trào phúng, nói: “Chậc chậc, không giống một số người, đã nhiều năm như vậy..” “Nhưng vẫn dừng lại ở bát cảnh đỉnh phong, ta nhớ rõ thời điểm ta còn lục cảnh…

“Lão nhân gia ngài đây chính là bát cảnh đỉnh phong. E rằng là cả đời này cũng không được”

Thanh Phong hừ lạnh một tiếng: “Ngươi mới là lão nhân gia. Bản tiên tử sống lâu hơn ngươi, sống cũng đủ nấu chết ngươi”

“Ngươi là cái võ phu rách nát, cửu cảnh thì thế nào, chờ ngươi chết đi, lão nương tới phần mộ của người khiêu vũ”

Thanh Phong và Cố Tây Châu ngươi một lời ta một câu, hiển nhiên là hai người đã quen biết lâu

năm.

Bốn người Triệu Linh Nhi, Vương Nghị, Bàn Tuấn, A Lệ Á ngồi cùng một chỗ, nhỏ giọng thậm thụt cái gì đó.

Từ sau khi xuôi nam tiến vào Hoài Lộc thư viện, rồi lại từ biệt ở kinh thành.

Lại chỉ vẻn vẹn có một lần nhân dịp quần anh hội tụ ở Ngũ Lăng Cốc, mới có thể gặp được một lần.

Tính ra, phỏng chừng đã trăm năm không gặp lại nhau.

Bốn người đều là quen biết từ khi còn bé, tự nhiên là tình cảm giữa mấy người rất thâm sâu.

Cảnh Dục kéo lấy Trường Thanh, thậm thà thậm thụt.

“Tốt rồi, Cửu Châu tam kiệt chúng ta lại tụ tập về cùng một chỗ rồi”

Trường Thanh gật gật đầu: “A Di Đà Phật. Hơn nữa vừa mới tụ, đã làm ra một đại sự kinh thiên động

dia”.

Hai người kề vai sát cánh, bộ dáng rất là bỉ ổi.

“Ta cai sắc giới nhiều năm như vậy, chỉ là vì chờ đợi đến ngày hôm nay”

Cảnh Dục trầm giọng nói.

Trường Thanh nghe xong, có vẻ kinh ngạc: “Ấy vậy mà Cảnh thí chủ có quyết tâm rũ bỏ sắc giới, thật đáng mừng”.

Cảnh Dục tự tin, cười: “Trên đời này không có chuyện nào mà Cảnh Dục ta không làm được!”

“Thậm chí ta còn viết một quyển nhật ký sắc giới, nói không chừng ngày sau có thể lưu truyền hậu

the”

“Ồ?? Không biết có thể để cho bần tăng chiêm ngưỡng được hay không?”

Trường Thanh hứng thú.

Cảnh Dục lấy một cuốn sổ nhỏ ra từ trong ngực.

Trường Thanh lật xem: “Hôm nay giới sắc ngày thứ nhất. Giới sắc ngày thứ hai”

“Ngày giới sắc thứ nhất. Ngày giới sắc thứ nhất, ngày giới sắc thứ hai”

“Như thế nào?”

Trường Thanh trầm mặc một lát: “Không đành lòng đọc tiếp”

Tần Thì gãi đầu, nhìn ra bốn phía, không quen thuộc với ai cả.

Tính cách của hắn, cũng sẽ không quá thích việc nói chuyện.

Thế nhưng lão thiên sư, sư phụ của hắn lại không ngừng mà nói thầm: “Lý Bình An lấy đi Bạch Ngọc Kinh của ta, cũng không nói rốt cuộc là đến khi nào trả lại”.

Bạch tuộc kiếm sĩ lôi kéo Yến Thập Tam: “Yến huynh, làm sao mà Lý tiên sinh quen biết nhiều người tài ba như vậy?”

“Để cho bản đại gia có cảm giác khẩn trương, ta không mặc quần có sao không?”

Bạch tuộc kiếm sĩ vừa nói, vừa có vẻ ngượng ngùng, dùng xúc tu che chắn bộ vị trọng yếu của mình.

Yến Thập Tam: .....

Thái tử Đại Hạ, Lâm Tiêu đang nhấp một ngụm nước trà, thở ra một hơi, không tránh khỏi có phần hồi hộp.

Cho đến lúc này, hắn mới hiểu được quyết định của phụ hoàng là có bao nhiêu đúng đắn.

Ngồi lên chiếc thuyền của Lý tiên sinh, là một cơ hội tốt đẹp mà từ trước tới nay chưa từng có.

Sư phụ Đông cung, Vụ Sơn chân nhân ở bên cạnh đang mạnh mẽ ngăn chặn kích động ở trong lòng, lau mồ hôi trên trán.

“Mẹ ơi, Thiên sư Long Hổ Sơn!”

“Thục Sơn Thanh Phong?”

“Còn có đại nho Trương Thái, Chung đại gia??”

“Đến đúng chỗ rồi, thực sự là đến đúng rồi!”

Liễu Vận nghe mật báo, khẽ gật đầu, thi thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa. Mọi người đều đã đến đông đủ, người kia đâu?

Tính ra đã lâu rồi không gặp.

Có hương thơm truyền đến.

Lý Bình An sải bước đi tới: “Chư vị, chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right