Chương 548: Trận chiến Đắng Xung thành (12)
Giữa kiếm trận, trong mỗi bốn cửa.
Đều có tu sĩ nhân tộc xông vào, nguyện cầu phá trận.
Những người bị vây ở trong trận, thần sắc không giống nhau.
Có khuôn mặt dữ tợn, có râu tóc bạc phơ, khí thế hung hăng…
Trong đó có một người, nơi cơ thể có thiền lực phật môn nồng đậm, tràn ngập ra ngoài.
Phía sau có pháp tướng chiếu rọi hào quang vàng rực, kim quang sáng lòa lan tỏa ra xung quanh, chống đỡ lại kiếm khí bàng bạc.
Hai đầu gối của Trường Thanh khẽ run rẩy, trước người hiện ra một đồ hình linh thần mông lung huyền ảo.
Nếu như không phải có trận đồ này ở trong người, e rằng hắn rất khó có thể ngăn cản được một chiêu này.
Gần như là Trường Thanh dùng thân thể của chính mình, vì bảo vệ những tu sĩ xông vào mà chống đỡ lấy một con đường này.
“Các vị thí chủ, tiểu tăng chỉ có thể đưa các người tới nơi này”
Không có lời nói dư thừa, chỉ trong chốc lát đã có vài kiếm tu ngự kiếm rời đi.
Lãng phí thêm một giây ở nơi này, là có thể mất mạng.
“Đừng chết, đầu trọc”
Cảnh Dục một thân một mình, thân hình như gió.
Phía trước có đại yêu cầm trường kiếm, đứng ở một nơi mắt trận, ngăn cản đường đi của hắn.
Trường kiếm của Cảnh Dục giương cao, phun ra một đóa hoa kiếm.
Xuất kiếm tựa như sấm sét.
Tiếng kiếm ngân vang lên dồn dập, đồng thời một luồng kiếm ảnh tinh tế phóng ra. Đại yêu biến hóa trận hình.
Phía sau có vô vàn tu sĩ nhân tộc đang chạy tới không ngừng, như tre già măng mọc.
Tần Thời Long Hổ Sơn, hai tay vung ra hai thanh phi kiếm.
Con đường phía trước gập ghềnh trắc trở, nếu vẫn giữ tốc độ này chỉ sợ là không còn kịp.
Ở phía sau, có hơn mười tên đệ tử của Chính Dương Môn cùng nhau xông vào trong trận pháp, còn có rất nhiều đệ tử của các môn phái khác.
Những tông môn này, thế lực nào cũng có ân ân oán oán, tình lý nói không hết, cắt đứt cũng chẳng xong.
Đặc biệt là ân oán giữa Chính Dương Môn và Long Hổ Sơn là sâu sắc nhất.
Năm đó, lão tổ của hai nhà vốn là kẻ thù.
Thời kỳ Long Hổ Sơn còn cường thịnh, chèn ép Chính Dương Môn.
Phong luân thủy chuyển, ngàn năm sau đến lượt Long Hổ Sơn suy sụp.
Long Hổ Sơn thoái trào, lại bị Chính Dương Môn đè nén.
Cho tới bây giờ, cũng chỉ còn lại một đệ tử.
Lúc này, đệ tử duy nhất của Long Hổ Sơn, cùng với đệ tử của Chính Dương Môn gặp nhau.
Không thể không nói là không phải duyên phận.
Trong kiếm trận có đông đảo tu sĩ, tận mắt thấy đường sống mà vừa liều mạng giết ra, lại sắp bị phá hỏng một lần nữa, không kìm nổi mà sinh lòng tuyệt vọng.
Trên khóe miệng của tên đại yêu tọa trấn mắt trận này, lộ ra một nụ cười không rõ ý vị.
Rất nhiều tu sĩ bị vây khốn ở trong trận, cất bước cũng đều gian nan.
Tần Thời không do dự chút nào, thân hình bất ngờ biến ảo trên không trung.
Nhìn tư thế kia, rõ ràng là muốn liều lĩnh đánh đổi tu vi và tính mạng của mình, mở ra một con đường sống cho mọi người.
Hết lần này tới lần khác, vào đúng lúc này, có một đạo nhân hung hăng đụng vào thân thể của hắn. Thế mà lại là đệ tử của Chính Dương Môn.
“Ra vẻ anh hùng cũng không tới phiên người của Long Hổ Sơn các ngươi!”
“Ta là Triệu Lộ Hổ, đệ tử của Chính Dương Môn! Chính Dương Môn chứ không phải là Long Hổ Sơn, nhớ cho kỹ!”
Dứt lời, đã dùng thân thể đâm thẳng về phía trước.
Pháp bảo cũng tế ra toàn bộ, đến cả pháp bào trên người cũng bị hủy chỉ trong chốc lát.
Đến cuối cùng chỉ còn lại một thân thể tàn tạ lê lết ở con đường phía trước, rồi dùng ý niệm cuối
cùng của cơ thể kích nổ đồng thời cả kim đan cùng với vật bản mạng.
Hốc mắt Tần Thời nóng lên.
Chỉ là, vào lúc này không có thời gian để thương cảm.
Con đường phía trước không ngừng bị lấp kín, cũng không ngừng có tu sĩ tiến lên liều mạng, vì những người còn lại mà mở ra một đường sống.
Có nho sĩ lấy máu làm mực, máu nhuộm núi sông.
Cho đến khi khí huyết trên người trở nên khô cạn, để ánh sáng lại tái hiện trên con đường phía trước.
Có đệ tử Phật môn tọa hóa, lấy xương làm củi, tự thiêu mà chết.
Trên con đường này, chưa từng có cái chết, chưa từng có sự sống.
Có chăng cũng chỉ là một con đường, cũng chỉ là khúc hát oai hùng của người cầu đạo mà thôi.
Yêu thánh Phi Liêm cảm nhận được chấn động từ bốn cửa truyền tới, nhưng vẫn không hoang mang chút nào.
Dùng tâm thần truyền âm, nhiễu loạn tâm tư của Trảm Yêu Nhân dllu.
Diệp Lương cầm kiếm cứ như vậy mà đi thẳng về phía trước, uy thế như sấm sét.
Tu sĩ phía sau lây nhiễm được ánh sáng của hắn, đi theo Diệp Lương, giết thẳng một đường tới nơi này.
Trên mắt trận có treo một thanh bảo kiếm.
Sát khí um tùm, âm phong xào xạc.
Diệp Lương bị dồn vào một góc xó xỉnh, vẫn vung trường kiếm.
Tóc tai bù xù, liều chết chiến một trận!
Kiếm pháp trong tay của hắn, ẩn chứa một loại ý niệm đồng quy vu tận mơ mơ hồ hồ.
Thân thể như là bị vô số dây thừng quấn lấy, mỗi một bước là một khó khăn.
Mỗi kiếm vung ra, đều sẽ có một áp lực cường đại đánh úp lại.
“Tiền bối, ta đi trước!”
Có người hét rống lên.
Mấy bóng người như từ bỏ mạng sống, lắc mình xông lên chắn trước người Diệp Lương.
Dùng thân thể ngăn chặn kiếm khí sát phạt, chỉ bởi vì Diệp Lương, người đang giết đến sắp điên rồi.
Tuy rằng chỉ là kéo dài thời gian thêm một thoáng.
Nhưng đối với Diệp Lương, thế là đủ rồi.
Giờ phút này, tất cả mọi người đều hiểu.
Hy vọng duy nhất của bọn họ chính là Diệp Lương.
Tất cả mọi người đều liều mạng, vì Diệp Lương mà giết ra một cơ hội.
Mấy thanh bội kiếm của Trảm Yêu Nhân được Diệp Lương tế ra từ trong đan hoàn, chống lại phi kiếm đang treo lơ lửng ở trung tâm mắt trận.
Kiếm quang sáng chói như mặt trời mới mọc, càng lúc càng sáng.
Kiếm quang lại dệt thành một tấm lưới lớn, càng lúc càng thu lại, càng thu lại càng chặt.
Từng chuôi phi kiếm kia, nhưng lại như là từng vị bằng hữu, từng vị cố nhân từ rất xa xăm.
“Tiên sinh, đã chuẩn bị sẵn sàng chịu chết hay chưa?”
Trong tâm thần lại một lần nữa gợn lên rung động.
“Nếu tiên sinh chết đi, chỉ sợ, Trảm Yêu Nhân sẽ thật sự biến mất trong dòng sông lịch sử” “Ngàn năm trước, không biết Trảm Yêu Nhân làm ra biết bao nhiêu hy sinh, vì nhân tộc mà trấn thủ ở rừng sương, không ngờ đến cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế này”
“Tiên sinh có cho rằng, hết thảy những điều này đều do yêu tộc gây nên?”
“Trảm Yêu Nhân?” Diệp Lương nhẹ giọng nói: “Lão tử còn có một đồ đệ, Trảm Yêu Nhân cũng không tính là thất truyền!”
Diệp Lương đi lững thững về phía trước, từng thanh bội kiếm Trảm Yêu Nhân vỡ tan vỡ nát, tiếng nổ tung vang lên không khừng.
Kiếm quang như tuyết, lạnh lẽo thấu xương.
Từng đóa hoa kiếm màu bạc bay ra, tốc độc càng lúc càng nhanh, số lượng càng lúc càng nhiều.
Kiếm quang chói lóa, khiến cho người ta chẳng thể nhìn thẳng.
Sóng lớn cuồn cuộn, làm cho Phi Liêm không thể không điều động ba cửa còn lại của kiếm trận, ngăn cản bước chân Diệp Lương.
Phi Liêm vừa lui lại, kim quang quanh thân cũng đồng thời vỡ nát.
Vị Trảm Yêu Nhân cuối cùng trên thế gian này, cho dù có như mặt trời sắp lặn, vẫn không thể khinh thường.
Hai mắt Diệp Lương cụp xuống, trong ánh mắt là một sự bình tĩnh cùng tường hòa.
Thần thông kiếm ý cả một đời, được hắn phóng thích.
Một thanh bội kiếm hóa thành bức tường ánh sáng, ở nơi đó ngân vang một tiếng, phong bế mọi hướng công kích từ trên đỉnh đầu của hắn.
Cùng lúc đó, một thanh phi kiếm bản thể tạo thành hình đóa hoa sen lướt ra.
Bày trận giữa thiên địa.
Đó là bội kiếm từng thuộc về một vị cố nhân của hắn.
Bản thân có thiên phú và nội tình đến bậc này, như lời hắn nói.
Nếu rời khỏi rừng sương, đâu chỉ là khai tổng lập phái.
Cho dù bị áp chế cả ngàn năm, lê lết tấm thân thể tàn phế, chống đỡ cả đại trận, ngăn cản yêu tộc suốt mấy ngày.
Vậy mà thực lực hiện tại vẫn cường hãn đến mức độ như thế.
Diệp Lương đụng vào mắt trận.
Hồi tưởng lại nửa đời trước của mình, giống như bụi bặm.
Gió thổi tới đâu thì đi tới đó.
Nửa đời sau lại giống như một người hộ đạo kiên định, bỏ qua hết thảy mọi thứ.
Không ngừng bị vận mệnh đánh gục, lại không ngừng dựng thẳng người lên, vỗ vỗ bụi đất trên người.
Nói ra, đầy khí phách: “Tới đây, chúng ta chơi ba ván, thắng hai ván là thắng toàn cục”
Hán quay đầu nhìn lại.
Một đám tiểu bối hy sinh đầy khẳng khái, để cho hắn, một lão già như này cũng không nhịn được.
Mà cười to một tiếng: “Ha ha ha!” Quá hùng tráng” Như tu sĩ đời ta!”
Hắn cười ta, tinh thần hăng hái.
Phảng phất như trở lại quá khứ đã từng, cùng với sư huynh sư đệ đuổi theo yêu tộc, cùng đi vào rừng sương….