Chương 549: Trận chiến Đăng Xung thành (13)
Trảm Yêu Nhân Hàn Vũ đang đứng ở đầu tường thành, bởi vì cách đây không lâu vừa mới trải qua một hồi chiến đấu thảm khốc.
Tuy nói đã được chữa trị kịp thời, nhưng hiện tại vẫn không có năng lực đối địch.
Chỉ là, giống như hắn nhận được một sự triệu hoán nào đó, mà lướt ra ngoài tường thành, nhìn ngắm kiếm trận ở xa xa.
Trong kiếm trận phát ra một tiếng ầm vang thật lớn.
Sóng khí cuồn cuộn giống như mây mù rơi xuống từ trên bầu trời.
Ngay sau đó, dường như có một lực lượng bàng bạc, dùng một loại tốc độ khủng khiếp vọt ra bốn phía.
Ở dưới chuỗi lực lượng liên tiếp này, tất cả mọi người đều nghe được âm thanh ào ào, giống như là nước trên sông lớn đang lao nhanh.
Kiếm trận ở cửa tây… vỡ tan tành.
Thậm chí là toàn bộ kiếm trận đều có xu thế sup đổ.
Yêu thánh Phi Liêm cực kỳ căm tức, giận dữ mắng một câu:
“Lão già chết tiệt ngu xuẩn mất trí!”
“Đã rơi vào địa phương như vậy, lài còn có thực lực như thế”
Cuối cùng, bằng vào việc Diệp Lương liều cả tính mạng, trả giá bằng việc nổ tung hơn mười chuỗi kiếm Trảm Yêu Nhân.
Đổi lấy việc hủy diệt quá nửa tòa kiếm trận của Phi Liêm, nơi có mấy trăm tên đại yêu tọa trấn, kèm theo với đó là vô số phù triện, pháp bảo đại trận đều chôn vùi.
Thất khiếu của Phi Liêm có máu tươi tuôn ra không ngừng, từng kiện pháp bảo cứ như vậy mà lần lượt vỡ nát, làm cho tâm của hắn đau như đao cắt.
Hắn thật sự không hiểu.
Cả một ngàn năm gặp phải chuyện như vậy, lại không thể làm cho kiếm tâm của vị kiếm tiên đương thời này bị buông lỏng nào.
Giây phút cuối cùng.
Không ngờ là, cái gì cũng không để ý, lay lắt tấm thân tàn liều mạng với mình.
Phi Liêm mắng chửi không ngớt, từ lâu đã không còn phong độ và vẻ trấn định tự nhiên như trước.
“Kiếm trận nổ rồi!”
“Là hướng cửa tây!”
“Có hy vọng! Còn có hy vọng!”
Vô số tu sĩ chứng kiến tận mắt cảnh tượng này, không nhịn được mà phát ra tiếng hò hét.
Hàn Vũ im lặng.
Giờ khắc này, tựa hồ như là cái gì hắn cũng đã biết.
Sư phụ đã chết.
Một mạch của Trảm Yêu Nhân, chỉ còn lại mỗi mình.
Chuyện cho tới bây giờ, ngay cả một lời ly biệt cũng không nói ra khỏi miệng.
Lão già luôn làu bàu khuyên mình như thế nọ như thế kia…
Để cho hắn, là cái đồ đệ duy nhất của lão, phải trải qua cuộc sống mà bản thân mình hướng tới,
không nên bị yêu tộc ở trong rừng sương trói buộc.
Đừng vì lời thể ngu xuẩn đến mức không thể ngu xuẩn hơn của Trảm Yêu Nhân mà cố thủ. Nhưng chính hắn lại là người luân hãm sâu nhất.
Để rồi cuối cùng, thân tử đạo tiêu.
Phỏng chừng sư phụ cũng hối hận muốn chết, trước khi chết vẫn còn đang mắng.
Nội dung đại khái là, nếu không phải năm đó lão tử mang một bầu nhiệt huyết.
Tin vào lời ma quỷ của sư phụ và sư huynh, đi theo bọn họ đến cái địa phương quỷ quái chim không thèm ỉa này.
Thì hiện tại lão tử đã khai tổng lập phái.
Có lẽ đã chiếm cứ một vùng thiên địa nào đó, tự mình làm vua!
Hàn Vũ quá hiểu ông già này.
Hối hận. Hẳn là rất hối hận.
. Nhưng mà nếu như còn có một cơ hội lựa chọn lại lần nữa, nhất định lão già kia vẫn sẽ làm như vậy.
Hàn Vũ ngẩn người bần thần trong chốc lát.
Ở xung quanh vô cùng ồn ào, rõ ràng có rất nhiều âm thanh. Nhưng dường như hắn bị ù tai.
Hắn tiến lên một bước, hai chân cong ra.
Quỳ xuống, chắp tay bái.
“Hàn Vũ cung tiễn Trảm Yêu Nhân Diệp Lương”
Kiếm trận cũng không cùng với việc Diệp Lương thân tử đạo tiêu mà bị phá hủy hoàn toàn. “Cùng tiến lên!”
“Tu sĩ dưới ngũ cảnh không cần đi lên chịu chết!”. Có tu sĩ rống lên.
“Tu vi từ lục cảnh trở lên, theo ta tiến lên!”
Toàn thân Phi Liêm trở nên luống cuống, đại trận lung lay như sắp đổ.
Nỗ lực từ lúc trước, lại tựa như cát vụn trong tay, cứ như vậy tiêu tán từng chút từng chút một. Trái lại, ở phía nhân tộc, hai vị đại nho dùng thủ đoạn thiêu đốt sinh mệnh, ổn định lại đại trận của Đằng Xung thành.
Phi Liêm gầm nhẹ lên một tiếng: “Diệp Lương đáng chết!”
Chỉ là tức giận mắng chửi, hiện tại đã không thể làm nên chuyện gì.
Phi Liêm cau mày, một mặt vừa gia cố đại trận đang lảo đảo sắp ngã, một mặt vừa thu nhỏ lại đại trận.
Diệp Lương đã chết, trận thế của Đằng Xung thành tất nhiên sẽ gặp phải suy yếu cực lớn.
Mặc dù vùng kiếm trận này trải qua cơn liều chết của Diệp Lương mà trở nên suy nhược. Nhưng đó cũng chỉ là tương đối.
Số lượng thương vong của tu sĩ xông vào đại trận vẫn tiếp tục gia tăng.
Dù sao thì, trong trận vẫn còn lại rất nhiều đại yêu, gốc rễ của đại trận vẫn không bị hư hại hoàn toàn.
Thần thức của Phi Liêm vẫn nhìn chằm chằm vào Đằng Xung thành, phòng ngừa vị lão thiên sư Long Hổ Sơn bạo phát xuất thủ.
Người thắng vẫn là ta…
“Nhận lấy cái chết!”
Một tiếng quát vang lên.
Thần sắc Phi Liêm bất chợt biến đổi.
Một luồng kiếm khí vô cùng cường đại, từ hướng chính bắc đánh úp tới. Lão thiên sư xuất thủ?
Thân hình Phi Liêm lóe lên, bằng vào bản năng mà tránh được một kiếm này.
Vung chiếc quạt dài lên, dùng chiêu “Phong tảo lạc diệp” ngăn chặn chiêu kiếm này.
“Ông nội Cảnh Dục của ngươi ở đây!”
Cả người Cảnh Dục giống như một huyết nhân, gầm nhẹ một tiếng.
Đâm ra một kiếm, bễ nghễ chúng sinh, tựa như tất cả mọi thứ đều nằm dưới phạm vi mấy trượng
dưới một kiếm này của hắn.
Phi Liêm không nhúc nhích, trong lòng nảy sinh nghi hoặc.
Tên này… sao lại vọt tới đây?
Chỉ bằng tu vi thất cảnh của hắn?
Phi Liêm rất nghi hoặc, lại có cả sự khiếp sợ, hắn chưa từng nghĩ tới người giết tới trước mặt hắn lại là một tên tu sĩ thất cảnh.
Vừa rồi, trong một nháy mắt, hắn còn tưởng rằng là lão thiên sư của Long Hổ Sơn.
Làm sao đối phương lại dám? Mà làm được điều này như thế nào?
“Lão tử là ứng cử viên số một cho vị trí kiếm tiên trong tương lai, một trong Cửu Châu tam kiệt”
Cảnh Dục rống giận.
Giống như làm như vậy có thể gia trì thêm cho hắn lực lượng.
Lại là một kiếm, một kiếm cực kỳ bá đạo.
Rõ ràng nhìn như là dầu hết đèn tắt.
Thế mà lại vẽ ra một kiếm không thuộc về cảnh giới này.
Trong khoảnh khắc, dường như Phi Liêm thật sự nhìn thấy phong thái của một vị kiếm tiền.
Tu sĩ của nhân tộc, quả nhiên là nhân tài xuất hiện tầng tầng lớp lớp.
Đồng thời, trong mắt Phi Liêm lộ ra sát ý.
Người này, tuyệt đối không thể lưu lại!
“Đến đây chấm dứt!”
Hắn quát lạnh một tiếng, tay áo vung lên.
Không ngờ chỉ trong nháy mắt, hai bàn tay bóp nát kiếm quang ở giữa không trung.
“Coonggg” một tiếng, trường kiếm đang đâm tới đã bị đánh bay ra ngoài.
Cảnh Dục chỉ cảm thấy trước mắt bỗng trở nên tối sầm.
Tâm như gương sáng, lâm nguy không loạn.
Thân hình uyển chuyển xoay tròn, lại một chiêu “Phong quyển tàn vân”.
Lấy tay làm kiếm, đánh xong lập tức lướt nhanh về phía sau.
Phi Liêm nắm tay vào khoảng không, vừa tức vừa giận.
Bước chân Cảnh Dục lảo đảo, miệng há to, thở hổn hển.
“Ngươi… Ngươi cũng không mạnh như tưởng tượng?” Cho dù là như vậy, miệng hắn vẫn rất cứng rắn.
Phi Liêm trầm giọng nói: “Cường giả vi tôn, không có thực lực, ngay cả tư cách nói chuyện với bản
tọa thì ngươi cũng không có”.
Hắn vừa dứt lời, phía sau lại truyền đến một tiếng rống giận.
Một luồng chưởng phong hùng hồn đánh úp lại từ phía sau. “Oànhhh!”
Thân hình Phi Liêm bị chấn lui hơn hai bước.
Tinh thần còn chưa phục hồi lại trong nỗi khiếp sợ của vị kiếm tu nhân tộc vừa mới gây ra.
Hắn lại ngẩng đầu nhìn về phía hán tử có phần ngăm đen, bộ dáng thật thà ở trước mặt này.
Quanh thân thể Tần Thời có kim quang Long Hổ Sơn vờn quanh, một loại quyền ý chứ hoa trôi nước chảy.
Một vị võ phu?
Vừa mới sờ vào cảnh cửa của ba cảnh giới đầu, lại dám ra quyền với mình?
Ngay sau đó, có mấy chục kiện linh khí, phi kiếm cùng với pháp bảo bản mệnh đập tới Phi Liêm.
Ra tay đều là sát chiêu không hề tầm thường.
Lại có hai nữ tu sĩ, một xanh một trắng phá trận mà tới.
Lúc này, Phi Liêm đã không có cách nào phỏng đoán được tình huống bên ngoài.
13:50
Cho dù đại trận có bị Diệp Lương làm tổn thương, cũng không đến mức ai muốn xông vào là có thể xông vào.
Có chuyện gì với những người này vậy?!!
Giờ mão hai khắc, bình minh ló rạng.
Trận chiến này, Trảm Yêu Nhân Diệp Lương dùng phương thức thân tử đạo tiêu để gây ra tổn thương nặng nề cho kiếm trận, lại còn có vô số tu sĩ nhân tộc khẳng khái đi chịu chết.
Đại trận của yêu tộc rốt cục đã vỡ nát, ngay sau đó là thân hình của Phi Liêm hiện ra nguyên hình.
Trên không trung lại là tầng tầng lớp lớp thi thể của tu sĩ nhân tộc.
Pháp khí pháp bảo bản mạng, phi kiếm vỡ nát, tan thành từng mảnh nhỏ.
Như mưa bay đầy trời.
Chỉ có một số ít người có thể miễn cưỡng chống đỡ.
Phi Liêm không có ý định cho những người này cơ hội sống sót, vung quạt lông lên.
Giống như đang gạt sạch sự sỉ nhục của chính mình.
Không có âm thanh, giống như là một không gian tĩnh mịch, tất cả xung quanh phảng phất đều đã ngưng đọng lại.
Đó là một loại áp lực chặt chẽ mà sắc bén.
Dường như chỉ ngay một giây sau, là có thể cắt những người kia ra thành từng mảnh từng mảnh
Những người còn sống trừng mắt lên nhìn, nhưng không có cách nào để phản kháng.
Tần Thời gầm lên giận dữ, thân hình đột ngột tiến lên.
Quanh thân thể như là có hình xăm màu vàng kim uốn éo, hình dạng rất quái dị.
Từng vòng khí tức đạo gia long hổ sáng lòa lan tràn ra ngoài, chỉ trong khoảnh khắc đã hình thành một đại trận.
Trên đại trận có phù triện dày đặc lưu chuyển.
Cũng là đang dùng ra thuật pháp áp đáy hòm của chính mình, đi chặn lại một kích tùy tiện của yêu
thánh.
Xung quanh lại một lần nữa trở nên nghẹn ngào.
Tần Thời phun ra một ngụm máu tươi, thần sắc trở nên ngây dại. Nhưng đúng vào lúc này, dị biến chợt phát sinh.
Có một quyền bay tới, hung hăng nện vào người Phi Liêm.
Lại có một cước từ đâu giáng xuống đạp vào lồng ngực của hắn.
Cố Tây Châu tức giận mắng chửi: “Con bà nó! May mà còn đuổi kịp!”
Thanh Phong nói: “Bắt nạt vãn bối thì có nghĩa lý gì, hai chúng ta chấp một mình ngươi!” Sau khi bị yêu thánh Kế Mông mang ra khỏi chiến trường.
Lý Bình An lẻ loi một mình, ngăn cản yêu thánh Kế Mông.
Để cho hai người Thanh Phong và Cố Tây Châu lại một lần nữa gia nhập chiến trường.