Chương 551: Trận chiến Đắng Xung thành (15)
Giờ phút này, không biết nên biểu đạt tâm tình của Kế Mông như thế nào.
Mặt mày Lý Bình An xám như tro tàn, chui ra từ trong mặt đất, nhưng vẫn tiếp tục bày ra một bộ quyền thuật.
Nê hoàn và thiên cổ ở trong cơ thể giống như là hai bình nhiên liệu khổng lồ, cung cấp động năng cuồn cuộn không ngừng cho Lý Bình An.
Tất nhiên chỉ có bình nhiên liệu thì còn lâu mới đủ.
Nếu như thân xe bị hỏng, bình nhiên liệu có như thế nào cũng vô dụng.
Thế nhưng, hết lần này tới lần khác, thân xe mang tên Lý Bình An vẫn vô cùng cứng cỏi và bền bỉ. Lý Bình An nhìn chằm chằm vào Kế Mông.
Sau đó lại một lần nữa chậm rãi tung ra một quyền.
Một quyền xuyên qua núi non, thấu hết sông suối.
Kế Mông bị luồng kình khí đánh lùi về sau mấy chục trượng, sắc mặt có phần biến đổi. Không hiểu sao người này thậm chí càng đánh càng mạnh.
Uy lực của quyền cương lần này mãnh liệt hơn mấy lần trước rất nhiều.
Lý Bình An hít sâu một hơi, dường như là đã tìm được một loại cảm giác nào đó.
Giống như thi nhân tư duy khắc khổ đã rất lâu, bỗng nhiên tư tưởng tìm được cảm hứng để tuôn trào.
“Ngưu…!”
Không đợi Kế Mông lấy lại tinh thần.
L’O’ Ngưu… u!!!
Lão Ngưu giương lên đôi sừng trâu cực lớn, phóng vút lên trời.
Tiếng chân như sấm, thân nhanh như điện.
“Cút!!!”
Kế Mông tiện tay vung lên.
Lão Ngưu lập tức lăn xuống phía dưới, rầm rầm nặng nề đập vào mặt đất.
Thế nhưng, rất nhanh sau đó Lão Ngưu lại bò lên.
Lộ ra một biểu cảm vô cùng sầu não.
Lý Bình An vung ra bốn quyền liên tục.
Càng đánh càng hưng phấn.
Hắn cố gắng ngăn chặn loại tâm tình cuồng loạn này, cả một luồng quyền khí hừng hực chảy xuôi ở quanh thân.
Khí mạch kéo dài, càng đánh càng hăng.
Chiêu thức tung ra càng lúc càng mãnh liệt, lực lượng chỉ tăng lên chứ không hề giảm.
Kế Mông có một loại ảo giác, giống như là mình tới để giúp cho người ta luyện chiêu.
Không giết chết đối phương, e rằng sẽ càng giúp cho đối phương trưởng thành nhanh chóng. Mấu chốt là tiền dạy học cũng không có.
Nghĩ đến đây, Kế Mông rống lên một tiếng giận dữ.
Chính bản thân mình đã bao giờ gặp loại nhục nhã như thế này?
Nếu không phải là do đại trận của Trảm Yêu Nhân áp chế, cùng với vùng thiên địa của nhân tộc này khắc chế yêu tộc.
Không có hai tầng áp chế, cớ gì mình cần phải như thế.
Mọi thứ bắt đầu sup đổ.
Thủy triều như hắc ám xông đến mãnh liệt.
Thiên địa vỡ vụn không ngừng, cũng hạ xuống không ngừng.
Bầu trời xanh cao biến mất, tinh tú ảm đạm, tất cả mọi thứ đều trở về hỗn độn.
Tất cả, đều hóa thành hư vô.
Tất cả sức mạnh, tất cả sinh mệnh, đều bị bóng tối vô ngần cắn nuốt.
Lão Ngưu chỉ cảm thấy không khí xung quanh tựa như đều biến mất, trong đầu cảm thấy trống rỗng.
Một loại lực lượng không tên đang xé rách thân thể của mình.
Cảm giác như chỉ một giây sau, thân thể của mình cứ như vậy mà sẽ vỡ nát.
“Ngưu ngưu nhà ta muốn đi gặp bà cô tổ ~”
Nghĩ đến đây, rồi khoảnh khắc sau đó.
Bỗng nhiên trên bầu trời xuất hiện một tầng sương mù màu trắng bạc, mang theo một loại cảm xúc lạnh lẽo.
Không gian xung quanh rung lên giống như từng vòng sóng gợn.
Một vòng rồi lại một vòng, một vòng nối tiếp một vòng, khuếch tán ra ngoài bốn phương tám hướng.
Trên tay Lý Bình An nâng Bạch Ngọc Kinh, từ trên trời giáng xuống.
“OànhhhH!!”
Tiểu thiên địa bắt đầu sụp đổ từ trong ra ngoài, từng cây cổ thụ khổng lồ cũng bị đè bẹp thành một phiến phẳng phiu.
Vô số vết nứt loằng ngoằng chảy ra, tựa như một tấm mạng nhện, khuấy long trời lở đất cả vùng thiên địa này.
Bạch Ngọc Kinh nguy nga tráng lệ dựng thẳng trên mặt đất.
Lý Bình An thở hổn hển, chân đạp trên đất, mang một loại cảm giác kiên định vững vàng.
Khí tức của thân thể yêu vật Kế Mông và tiểu thiên địa đã trở nên hỗn độn không chịu nổi. Bản thân yêu vật cũng là một dạng tiểu thiên địa.
Kế hoạch vừa rồi của hắn chính là tạo ra hình ảnh phản chiếu của tiểu thiên địa bản thân chiếu rọi đến thế giới thực tại.
Lúc này, bởi vì bản thân hắn quyết ý xuất ra một kích.
Muốn một chiêu quyết định thắng bại, thế nhưng kết quả lại phá hư tiểu thiên địa của mình còn không nói, lại còn không đạt được mục tiêu mong muốn.
“Đạo Môn, Bạch Ngọc Kinh”
Lý Bình An cười cười, thừa nhận: “Đa tạ” “Ngưu…!”
Lão Ngưu mắng một câu con bà ngươi…
Lý Bình An tụ khí đan điền, không hề cố chấp với quyền thuật.
Ngẩng đầu, nhìn Bạch Ngọc Kinh mênh mông cuồn cuộn.
Tầng thứ mười Bạch Ngọc Kinh, một thành.
Quy mô rất lớn.
Trạm trổ rường cột, mái rồng hiên ngọc rất đầy đủ.
Có cấm chế ở khắp mọi nơi, chỗ nào cũng được điêu khắc đầy phù triện. Mỗi một tầng lầu trong mười tầng này đều được treo một thanh bảo kiếm.
Một thành như ẩn như hiện, giống như một tòa cung điện.
Khí thế rộng rãi khoáng đạt hơn bất cứ tòa thành trì nào mà Lý Bình An từng thấy. Giống như một tòa thần điện rực rỡ, mang theo một loại uy nghiêm vĩnh hằng. Lý Bình An đi về phía trước vài bước, đưa lưng về phía Bạch Ngọc Kinh.
Tuy rằng bước chân của hắn rất chậm chạp, nhưng lại theo một loại tiết tấu nào đó.
Mỗi một bước đi, đều mang đến cho người ta một cảm giác áp bách trong vô hình.
Bạch Ngọc Kinh uẩn dưỡng mấy trăm năm ở trong cơ thể hắn, lại chưa bao giờ có được cảm giác như vậy.
Hoặc như là ngủ đông rất rất lâu.
Chỉ chờ có một cơ hội như vậy.
Bằng vào bản năng, Kế Mông cảm thấy cả người căng thẳng.
Hai tay Lý Bình An tạo thành kiếm chỉ, ở trước ngực vẽ ra một đường bán nguyệt.
“Đa tạ các hạ đã đưa lên phần hậu lễ này cho Lý mỗ”
Lý Bình An nói ra lời này, thành tâm thành ý.
Dường như Kế Mông dự cảm được điều gì đó, tức giận trào ra như muốn mắng chửi người.
Mẹ nó, đánh cả nửa ngày không mài chết được người ta.
Vậy mà lại để cho thực lực đối phương tăng thêm một bước.
Phòng đẻ khoa sản truyền đến tin vui, con mẹ nó người ta thăng chức rồi!!
Onggg” Onggg!!
Có tiếng kiếm ngân vang lên làm cho cả thiên địa đột nhiên chấn động.
Tầng một dưới chót của Bạch Ngọc Kinh, nơi đó có treo một thanh bảo kiếm.
Dường như bị một loại lực lượng vô hình dẫn dắt, sau đó được tế xuất bay lên bầu trời.
Lý Bình An vẫn quay lưng về Bạch Ngọc Kinh.
Có hào quang vàng rực tràn ngập ở phía sau, chiếu rọi lên thân hình hắn, tựa như tiên thần.
Mỉm cười: “Đi!”
Phi kiếm che kín bầu trời lao về phía địch.
Kế Mông giơ tay, lấy bản thân làm trung tâm phóng hàn băng ra bốn phía xung quanh.
Ngưng kết ra mấy tấm tường băng ở trước người.
Mũi kiếm lấp lóa ánh sáng lạnh lẽo, kiếm này tựa như một ngôi sao băng.
Xẹt qua mặt đất, để lại trên đó một đường rãnh sâu hoắm.
Chỉ nghe thấy tiếng “két két két” vang lên liên tục.
Thanh phi kiếm màu vàng rực kia đã đụng vào tường băng. Thế như chẻ tre, vang lên tiếng băng đá vỡ vụn.
Chỉ trong giây lát, mấy bức tường băng đã bị đánh cho nát bấy. Thần sắc Kế Mông hết sức khẩn trương, quát to lên một tiếng. “Quáaa!”
Ngay lập tức thân hình lùi về phía sau, lật cổ tay lại.
Trong tay đã xuất hiện một chiếc khiên bằng băng trong suốt.
Chiếc khiên được hắn ném ra ngay lập tức đón gió mà lớn, che chắn một kiếm này. Ngay sau đó, thanh phi kiếm thứ hai từ từ bay lên.
Lại là một tiếng kiếm ngân vô cùng sắc bén.
Lý Bình An vung kiếm lên.
Chỉ trong phút chốc, tiếng va chạm sắc bén nổi lên khắp tứ phương. Thanh kiếm này không bắn trực tiếp tới.
Mà là từ trên phi xuống, rồi vung lên như vậy.
Kiếm khí lan tràn khắp nơi, tạo ra một tấm màn bằng kiếm khí.
Rồi hung hăng đâm vào trên tường băng, tường băng cũng vỡ tan tành.
Kế Mông vận dụng lực lượng của toàn thân, nhìn chăm chú vào đối phương, chuẩn bị toàn lực đánh ra một kích.
Hắn giơ lên cây đinh ba hải thần, va chạm với kiếm khí.
Một chiêu này rất là không tầm thường, trong phạm vi trăm dặm không còn một vật nào nguyên lành.
Nhưng vẫn không dừng lại, lần này Lý Bình An dùng một hơi tế xuất cả hai thanh bảo kiếm của lầu
ba và lầu bốn.
Sắc mặt của Kế Mông có phần tái nhợt.
Giờ phút này, trong thần thức của hắn nhìn thấy được.
Trong phạm vi trăm dặm xung quanh nơi này đều đã bị kiếm khí của đối phương bao phủ.
Từng luồng kiếm khí sắc bén, giống như từng từng vệt dài cắt ngang thiên địa.
Có cảm giác như mỗi một luồng kiếm khí đều ẩn chứa một loại công kích huyền diệu rất khó giải thích, khiến cho người ta khó lòng phòng bị.
Bao phủ mỗi một chỗ trên thân thể hắn, mỗi một tia lực lượng của bản thân hắn ở trong đó.
Yêu tộc nổi tiếng là có khí lực rắn giỏi, huống chi trên người hắn còn mặc một tầng áo giáp vảy rồng sừng lân.
“Mặc cho ngươi chém thì đã sao!!!”
Kế Mông hét lớn một tiếng, buông tha việc chống cự với đợt kiếm khí này.
Trong tay cầm đinh ba hải thần, ánh mắt chăm chú nhìn vào phí kiếm ở trước mắt.
Toàn thân phô bày giữa chiến trường, làm ra một tư thế muốn liều mạng với Lý Bình An.
Lý Bình An cũng không khách khí chút nào với hắn, đạp mạnh xuống dưới chân một cái. Trong Bạch Ngọc Kinh truyền ra tiếng sấm rền.
Kế Mông đánh nát từng luồng kiếm khí, nhưng quanh thân đã thấy máu thịt lẫn lộn mơ hồ.
Vết thương sâu nhất là ở cổ, suýt chút nữa làm cho đầu hắn chuyển nhà.
“Ngưu… Ngưu… Ngưu…!!!”
Lão Ngưu ở đằng sau lưng Lý Bình An, giơ hai chân lên cổ vũ cho Lý Bình An. Lý Bình An giơ tay, phi kiếm huyền phù trong không trung.
“Kiếm này, chém yêu!!!”