Chương 552: Trận chiến Đăng Xung thành (16)
Toàn thân Phi Liêm chấn động phát ra những tiếng sấm nổ như thủy triều, ở phía sau hiện ra kim thân pháp tướng khổng lồ.
Trong tay kim thân pháp tướng cầm một thanh phi kiếm.
Dưới sự khống chế của hắn, một kiếm bay ra, mang theo một loại khí thế bá đạo kinh thiên động dia.
Kiếm khí dài hơn trăm trượng ngưng tụ thành một cây cột đen như mực, rồi đổ ụp xuống.
Cố Tây Châu lắc mình, đánh một quyền về phía luồng kiếm khí kia.
“OànhhhH!”
Quyền thế giống như một ngọn núi lớn, bỗng dưng xuất hiện chắn ngang dòng sông kiếm khí lại. Phi Liêm mạnh mẽ chuyển hướng kiếm ý.
Kiếm thế vẽ ra một đường cong rộng lớn ở trên không trung, từng đợt từng đợt kiếm khí tỏa ra
như ngàn vạn sợi tơ.
Rồi hóa thành tấm màn sáng màu trắng mỏng manh, vang lên những tiếng nổ ầm ầm, liên miên bất tân.
“Tới hay lắm!”
Cố Tây Châu cười to một tràng, rồi đưa tay trái hóa thành thanh đao trảm mạnh một cái hùng vĩ như núi cao.
Một loại khí thế vô hình bắn ra.
Cùng lúc đó có mấy tên đại yêu tế xuất pháp bảo bản mệnh đánh về phía Cố Tây Châu.
Nhưng đập vào người Cố Tây Châu, lại chỉ thấy lãng phí.
Nói rằng võ phu cửu cảnh thì vạn pháp bất xâm, có vẻ hơi khoa trương.
Nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Chỉ sợ cũng chỉ có tu sĩ cùng cảnh giới, hoặc là kiếm tu có lực sát thương mạnh nhất mới có thể tạo thành một ít uy hiếp đối với hắn.
Đối với vị võ phu cửu cảnh này, Phi Liêm cảm thấy đau đầu không dứt.
Nếu trong tay vẫn còn kiếm trận, chắc chắn không sợ hắn ta.
Nhưng nếu chém giết bình đẳng, Phi Liêm dám cam đoan ở đất Cửu Châu này thì mình tuyệt đối không phải là đối thủ của đối phương.
Cho dù là ở bên ngoài Trấn Yêu Quan, có thiên thời địa lợi gia trì.
E rằng cũng vẫn là một ẩn số, huống chi là hiện tại.
Rõ ràng Kế Mông không chết, nhưng lại không ngăn cản được Thanh Phong và Cố Tây Châu.
Tên này làm ăn kiểu gì không biết!!
Cố Tây Châu vung ra một quyền lớn như bao cát, một lần rồi lại một lần.
Dường như nắm đấm của hắn hết sức rẻ mạt, dường như có thể vung mãi không hết.
Nhưng mà bảo vật trên người Phi Liêm lại cực kỳ có hạn.
Đại khái cho dù có là tiên bảo, thì nhiều nhất cũng chỉ có thể kiên trì trụ vững được vài quyền, sau đó lại bị đối phương đánh nát.
Có tu sĩ vừa mới lúc nãy còn phi xuống đầu thành xông trận, đến giờ lại được người sống sót nhanh chóng khiêng vào.
“Thả lão tử xuống, lão tử còn có thể đánh…
Cảnh Dục cắn răng, thở hổn hà hổn hển.
“Nếu không phải là hôm nay thời tiết không tốt, ra ngoài quên không uống nước, đi đường lại vấp chân vào tảng đá một lần”
“Thì lão tử đánh nát mông hắn!!!”
“Phùuu!”
Nói xong, Cảnh Dục hít sâu một hơi.
Hắn nhìn thấy cùng một chỗ với hắn còn có Trường Thanh cũng được khiêng đến, nói: “Mau trị liệu cho huynh đệ của ta trước, ta còn chịu đựng được!”
Ánh mắt mấy người xung quanh nhìn về phía Cảnh Dục có thêm vài phần kính nể, hốc mắt không tự chủ được mà ươn ướt.
“Tiền bối, xin hỏi tôn tính đại danh của ngài?”
“À? Gọi ta là Cảnh Kiếm Tiên là được rồi”
“Cảnh Kiếm Tiên!”
Cảnh Dục nở ra một nụ cười mãn nguyện.
“Nhưng ngài bị thương quá nghiêm trọng, vị tu sĩ Phật gia này có chân thân khá cứng cỏi, còn có
thể chịu đựng được”
“Không sao, , cứ cứu huynh đệ của ta trước, ta không cho phép hắn được xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào”
“Nhưng nếu ngài không được cứu chữa kịp thời, chỉ sợ nửa người bên dưới sẽ hoại tử hoàn toàn”
Dưới… Nửa người dưới??
Cảnh Dục liếc nhìn đũng quần của mình: “Vậy thì hay là cứu ta trước đi!”
“Cứu mạng! Cứu mạng cứu mạng!”
“Ai cũng có thể xảy ra chuyện, còn nó thì tuyệt đối không thể xảy ra chuyện được!”
âm thanh như sấm như sét.
Thanh Phong xông vào trận địa quân địch.
Quyền cương bất chợt nổ tung, quyền ý toàn thân được trút xuống.
Có hai vị võ phu thuần túy của yêu tộc, trên thân mặc bảo giáp, cả hai cùng đối quyền với Thanh Phong.
Kết quả là, không chỉ có yêu quân ở xung quanh bị quyền ý lan tràn ra ngoài làm tử thương vô số, mà hai gã võ phu thuần túy kia cũng đều bị trọng thương.
Phần bảo giáp che chắn bộ ngực, lập tức bị đánh thủng ra một cái lỗ lớn.
Thanh Phong đè nén cổ tay, dương như đang muốn làm ra hành động áp chế.
Chỉ trong nháy mắt, thân hình đã xông thẳng về phía trước.
Cứ như vậy mà xông thẳng vào trận địa quân định, xé mở thế trận của đối phương.
Trong một chốc lát, trên trận tuyến của đại quân yêu tộc đã xuất hiện một khe rãnh dài đến trăm truong.
Cái thân hình nhỏ bé yếu ớt kia, cứ ép thẳng tới giống như là một tòa núi cao vô cùng cứng rắn lại có thể di động nhanh chóng.
Phá hủy mọi thứ cản đường.
Một vị đại yêu cảm thấy chấn động, vội vàng ra lệnh, muốn làm gì đó.
Nhưng không kịp giơ tay lên.
Lại chỉ còn cảm thấy mỗi bộ vị trên thân thể đều bị một luồng lực lượng đè nén rồi xé rách.
Mỗi một tấc không gian dường như cũng trở nên vặn vẹo.
Thanh Phong nở ra một nụ cười, giết thẳng tới trước mặt một tên nam tử yêu dị đang giơ cây quyền trượng ở phía sau yêu quâm.
Không do dự mà dành tặng một quyền.
“Ngăn nàng ta lại!”
Yêu quân xung quanh bỗng nhiên chạy ra tứ phía, bởi vì có một tên đại yêu ra tay dọn dẹp một địa phương, vì thế cho nên không bị ảnh hưởng quá lớn.
Có hai tên đều là đại yêu bát cảnh, đang tế ra pháp bảo bổn mạng của mình.
Không thể lưu thủ được nữa, nếu cứ để cho Thanh Phong tiếp tục đánh giết như vậy, có thể nghĩ đến hậu quả sẽ khủng khiếp như thế nào.
Chưa nói đến việc sẽ tổn thất bao nhiêu, mà là việc này mang đến một sự đả kích rất khó tưởng tượng cho lòng tin của yêu tộc.
Một gã đại yêu vỗ vỗ vào hồ lô dưỡng kiếm, ngay lập tức, một lượng lớn kiếm khí được tuôn ra từ trong hồ lộ.
Cũng không phải là kiếm khí bình thường, mà là một loại khí tức vô cùng mênh mông lại nhu hòa. Một gã đại yêu khác, mặc phù giáp màu vàng.
Bên hông có thắt một dây đai bằng tơ vàng, trong tay cầm một thanh trường thương tỏa ra hàn quang lấp lánh.
Hai vị đại yêu đồng thời xuất thủ, vây công Thanh Phong.
Bát cảnh đấu với bát cảnh, nhưng hai chấp một.
Lợi thế ở ta.
Thanh Phong hét lên một tiếng, nắm một tay lại rồi giơ lên thật cao.
Một chiếc bảo vật bản mạng được tế xuất ra ngoài.
Đây là một cái ấn lớn, ấn của giáo chủ đạo quận.
Ấn này chưởng quản vô số tinh tú trên bầu trời, quản cả quỷ thần tam giới, cùng với số kiếp khí
vân.
Như tên gọi, chấp chưởng ấn này, có thể mượn thân của Linh Bảo Thiên Tôn.
Ấn này vừa ra, chỉ trong khoảnh khắc có cảm giác giống như ngày tận thế.
“Lại cho rằng bản tiên nữ chỉ biết dùng nắm đấm thôi sao!!!”
Đại yêu kia biến sắc mặt, hai chân dồn lực đứng thẳng.
Phù giáp màu vàng rực ở trên người lập tức sáng loáng.
Tay cần trường thương, hét vang một tiếng.
Phóng thương ra, lập tức hòa thành một luồng ánh sáng màu bạc vô cùng chói lóa, xông thẳng lên
trời!!
Dường như muốn dùng tốc độ để giành thắng lợi.
Bàn tay nhỏ bé trắng nõn của Thanh Phong đặt xuống nhẹ nhàng.
Bảo Ấn dùng phương pháp đơn giản nhất mà hạ xuống ầm ầm, chỉ một kích đã đập nát pháp bảo bản mạng ngân thương của tên đại yêu kia.
Từ miệng của tên đại yêu phụt ra máu tươi, không nhịn được mà muốn chửi cha mắng mẹ. Mẹ nó!!
Đều là bát cảnh, vì sao người này lại không nói đạo lý như vậy?
Pháp ấn áp xuống đầu.
Đại yêu quát lớn một tiếng, kim quang trên bảo giáp lại càng thêm sáng rực.
Lão tử cũng không tin, lấy một kiện phù giáp tiên binh, chẳng lẽ lại không chống được một kích của ngươi!!?
Sự thật đã chứng minh, đúng là không chống được.
Cũng với phù giáp, tên đại yêu kia đã bị pháp ấn trấn áp.
Thanh Phong chậc chậc hai tiếng.
“Tiếc thật, phù giáp kia cũng không tệ”
Một gã đại yêu bát cảnh khác, hồ lô trong tay rung động càng lúc càng nhanh, thanh âm càng lúc
càng âm vang.
Kiếm khí cuồn cuộn như nước chảy về đông, lao ra nhanh chóng.
“Kiếm tốt! Nhưng đáng tiếc không phải là một gã kiếm tư”
Thanh Phong cười nhạo, nói lớn tiếng, ngay sau đó ấn một tay vào huyệt thái dương.
Dùng thần ý tế ra một thanh đao ngắn được ôn dưỡng bên trong khiếu huyệt.
Trên thân của đoản đao được khắc kín phù văn trận pháp.
Một đao hời hợt, không phải để chém đứt kiếm khí, mà là để hấp thu kiếm khí.
Ánh đao cũng chỉ thoáng lóe lên một cái.
Giống như bất kỳ võ đạo nào, thuật pháp nào, văn tự nào.
Ở trước mặt đao này, tất cả đều không chịu nổi một đòn. Tên đại yêu bát cảnh kia đưa một tay lên che cổ.
Nơi đó có một đường nhỏ màu hồng nhạt, đang kéo dài nhanh chóng. Ngay sau đó, toàn thân dọc theo đường tơ hồng này mà chia làm hai.
Theo lý thuyết, bằng vào khí lực của yêu tộc, kể cả không phải là võ phu.
Thì thân thể cũng sẽ không bị chặt đứt dễ dàng như vậy, cho dù là thân thể bị chặt đứt, vẫn có thể tái cơ cấu lại và mọc ra tứ chi.
Huống chi là đại yêu bát cảnh.
Nhưng hiện tại, tên đại yêu bát cảnh kia cứ như vậy mà đổ ập xuống đất, không còn tiếng động.