Chương 553: Trận chiến Đăng Xung thành (17)
Thế nhưng, điều này cũng không thể ngăn cản thế công của bọn chúng, vẫn đang công kích điên cuồng vào Đằng Xung thành đang lung lay tưởng như sắp đổ.
Các đại yêu chỉ huy yêu quân cũng hiểu được, cho dù là giết được Thanh Phong, hay giết được Cố Tây Châu.
Cũng không có ý nghĩa quá lớn đối với bọn chúng.
Bọn chúng chỉ cần có thể phá tan được Đằng Xung thành.
Đến lúc này, đại trận mà Trảm Yêu Nhân bày ra ở trong rừng sương sẽ không còn tác dụng với bọn chúng nữa.
Khi đó, sẽ có thêm càng nhiều yêu quân sống lại từ bên trong đại trận.
Đồng thời, thực lực của yêu quân cũng sẽ tăng lên không chỉ là một cấp độ.
Trong Kỳ Châu, sẽ không có một nơi nào có thể ngăn cản bước chân của bọn họ.
Cho nên, thế tấn công sẽ liên tục như thủy triều, tre già măng mọc, một lần rồi lại một lần lao về phía Đằng Xung thành.
Tất cả tu sĩ yêu tộc dường như đều đã nhìn thấy ánh rạng đông của thắng lợi. Đại thế tấn công của bọn chúng, đã có thể dùng từ điên cuồng để mà hình dunhg.
Chỉ cần có thể xông vào, bên thắng cuộc chính là bọn chúng.
Cố Tây Châu vung ra hai quyền, đánh Phi Liêm bay ra ngoài ngàn dặm.
Ngay sau đó, lắc mình một cái đi tới phía dưới Đằng Xung thành.
Đánh ngay ra một bộ quyền thuật, không lưu thủ chút nào, một quyền rồi lại một quyền đánh về phía yêu quân.
Mà đám yêu quân này áp dụng một sách lược đó là hoàn toàn không thèm để ý tới hắn.
Dù sao thì kể cả có liên thủ vây giết cũng không thể giết được một nhân vật cấp bậc như Cố Tây Châu ở nơi này.
Vậy còn không bằng mang càng nhiều tinh lực đặt vào việc công thành chiếm đất.
Đến khi có thể chiếm cứ được khí vận của Kỳ Châu, vậy thì chắc chắn không sợ võ phu cửu cảnh như hắn.
Nói cho cùng, vẫn là tu sĩ nhân tộc ở bên trong bảo hộ Đằng Xung thành quá ít.
Chắc chắn không chịu nổi việc tu sĩ yêu tộc lấy mạng ra đánh tiêu hao.
Sự việc cho tới hiện tại, hai bên đã giết đến đỏ cả mắt.
Một bên liều mạng để xông vào.
Một bên liều mạng để bảo vệ thành trì.
Nhưng rất nhanh sau đó, yêu tộc đã thay đổi sách lược.
Yêu quân xông lên ở phía trước nhất, không hề có ý đồ đánh chết tu sĩ nhân tộc ngăn cản trước mặt bọn chunhgs.
Mà là không nói hai lời, cứ như thế mà kích nổ yêu đan trong cơ thể.
“Am àmmmm!!!”
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, vô số âm thanh bạo liệt vang lên ở bốn phía, khói đặc và sóng nhiệt liên tục trào ra.
Nếu là tu sĩ yêu tộc có tu vi thấp thì còn đỡ, nhưng nếu là những tu sĩ yêu tộc có tu vi cao…
Sẽ tạo thành một vụ nổ có uy lực khổng lồ, tu sĩ nhân tộc chỉ cần ở gần thì không chết cũng trọng thương.
Trọng thương chưa kịp bò dậy, đã lại bị lực lượng nổ tung tiếp tục nhấc người lên vô cùng thể lương.
Giống như bão táp cuồng phong, liên tục thổi thổi quét quét về phía bọn họ.
Có đại yêu điều khiển thi thể yêu quân chết trận trước đó.
Tiếp tục di chuyển và kích nổ nó.
Mặc dù, rất không lâu sau.
Ngay lập tức bị Thanh Phong vặt đầu xuống.
“Này thì nổ!!! Ta cho ngươi nổ!!!”
Vừa nãy Cố Tây Châu biến mất không thấy, giờ phút này bỗng nhiên hiện thân.
Vác một ngọn núi thật lớn ở trên lưng, ì ạch đứng giữa không trung.
Đột nhiên, tòa núi lớn kia nặng nề rớt xuống.
Có tu sĩ nhân tộc tính chuẩn xác được thời cơ, mau chóng phi đến dán lên từng tấm phù triện ở lưng
Có cả tu sĩ Nho gia, khai bút viết lên mấy dòng chữ.
Cũng có người ném cả một bộ trận pháp…
Núi cao rơi xuống ầm ầm, đè chết, nghiền chết vô số yêu quân.
Nhưng mà, yêu quân như đàn kiến cứ thế mà leo lên, không hề quan tâm đến ngọn núi này.
13:52
Hàng ngàn hàng vạn pháp bảo và các loại phù triện của yêu tộc, cùng với phi kiếm quyền cước đập vào ngọn núi.
Tòa núi lớn được tạm thời ném đến để cứu viện, nhưng chỉ kiên trì không tới nửa nén nhang. Thanh Phong tiện tay rút sợi gân lột bộ da của con giao long đang vác cờ xí yêu tộc.
“Con mẹ nó! Con bà tên đạo sĩ sinh con không có lỗ đít, rốt cục ngươi có ra tay hay không!” Thanh Phong chửi ầm lên.
Lão thiên sư đang trốn trong thành trì, lầm bầm một câu:
“ồn ào cái gì, ồn ào làm cái gì!”
“Long Hổ Sơn đã suy sụp nhiều năm như vậy, làm sao có thể trẻ trung vô hạn năng lượng dồi dào như các ngươi được”
Hắn vừa lẩm bẩm, vừa bấm ngón tay.
“Biến số… Biến số..”
“Không thể tiếp tục đánh như vậy được nữa”. Thanh Phong hét toáng lên với Cố Tây Châu: “Những thứ này đánh mãi không hết”
Cố Tây Châu đang bị hai thanh bội kiếm của Phi Liêm ngăn cản bước chân, vội tung ra hai quyền
đánh văng song kiếm, lắc mình tiến lên.
Một quyền đánh ra, tan thành mây khói.
Phi Liêm vội vội vàng vàng lôi ra một chiếc tiên bào che khuất cả bầu trời, ẩn nấp thân hình vào trong đó.
Cũng không cần giao phong chính diện, hiện tại thời gian ở phía hắn mà không ở phía nhân tộc. Huống chi, không bao lâu nữa thì Kế Mông cũng sẽ chạy tới.
Tu sĩ tên là Lý Bình An kia, không thể ngăn cản được Kế Mông quá nhiều thời gian.
Cố Tây Châu tức giận, mắng Phi Liêm là tên rùa đen khốn kiếp.
“Có bản lĩnh thì đừng có trốn!”
Trong thành, Liễu Vận khoác một tấm long bào đỏ hồng, nhìn vào tàn cuộc đang bày trên sa bàn, nhíu mày suy ngẫm.
Đối diện với nàng là quan Giám Chính hiện tại của Khâm Thiên Giám Đại Tùy.
Vẻ mặt quan Giám Chính rất nhàn nhã, uống trà đọc thơ.
“Say rồi chẳng biết trời trong nước
Thuyền nặng đè sao dưới mộng thanh”
“Bất kể là xem lại bao nhiêu lần, đều vẫn cảm thấy thật kinh diễm”
Có thể tưởng tượng được, khi thi nhân làm thơ.
Nhất định là uống mấy chén, ngà ngà say.
Một mình leo lên thuyền nhỏ, thuyền nhỏ lại mang thi nhân đi vào mộng
đẹp.
Bên ngoài mạn tàu, ngân hà rực rỡ.
Tinh tú phản chiếu ở đáy hồ, con thuyền tựa chiếc lá phiêu đãng giữa vũ trụ mênh mông, không biết đầu là bến đậu là bờ.
“Bệ Hạ, vị Lý Bình An này quả thực là thi nhân tài ba hiếm thấy”
Giám Chính tán thưởng.
Liễu Vận không thèm để ý, chỉ hỏi: “Giám Chính thực sự sẽ không ra tay tương trợ?”
Giám Chính trầm giọng nói: “Ta đã nói với Bệ hạ rồi, nơi đây là Kỳ Châu”
“Có giữ được hay không thì đều không liên quan đến Đại Tùy chúng ta”
“Hoặc có thể nói, ta càng hy vọng là không giữ được, để Bệ hạ có thể nhân cơ hội này mà khấy động phong vân chọc trời lấp biển”
“Chứ không phải là phí phạm nhân lực tài lực”
“Ta sẽ không ngăn cản Bệ hạ, nhưng cũng sẽ không ra tay tương trợ”
Liễu Vận trầm mặc trong chốc lát: “Quan hệ lợi hại trong đó, tất nhiên là quả nhân biết”
Giám Chính noi: “Đế Vương, điều kiêng kỵ nhất là mang vận mệnh của đế quốc lẫn lộn với tình cảm của cá nhân. Lần này là bệ hạ làm ra một lần buôn bán lỗ vốn”
“Binh đoàn quân đội kia chỉ sợ là muốn chôn vùi ở chỗ này, nhưng vị tướng quân Lưu Dũng kia thì phải mang về cùng, nếu chết ở chỗ này thì cũng thực sự đáng tiếc”
Nhìn sắc mặt của hoàng đế càng lúc càng âm trầm, Giám Chính khe khẽ thở dài một hơi:
“Bệ hạ, ngài là hoàng đế, rút dây sẽ động rừng”
Liễu Vận không đáp lại nữa mà cứ thế đi thẳng ra gần khung cửa sổ, nhìn ra bầu trời.
Giám Chính nheo mắt lại.
Nhìn hai vị đại nho kia đang khổ khổ sở sở chống đỡ đại trận, không tự chủ được mà nở nụ cười.
Hủ nho”
Tuy nhiên, lời này cũng không thể nói ra.
Tránh cho bệ hạ sinh lòng không vui.
Hoài Lộc thư viện và Khâm Thiên Giám luôn luôn đối kháng với nhau, đây là sự thật. Còn đối với vị nữ hoàng ở trước mắt này, Giám Chính ôm một kỳ vọng cực cao.
Các đời đế vương của Đại Tùy, cho dù là hoàng đế khai quốc.
Thì cũng không được Giám Chính đánh giá cao như vậy.
Nhưng hết lần này tới lần khác đều có một cái bệnh vặt làm cho Giám Chính không vui.
Đó là vị nữ hoàng này bái cái lão đầu hủ nho của Hoài Lộc thư viện làm thầy, thế cho nên không tự giác đã bị thấm đấm cái tật xấu là hành động theo cảm tính của tu sĩ nho gia.
Bên ngoài kia vẫn có tiếng chém giết vang lên không ngừng, yêu quân như thủy triều vẫn cứ được đẩy mạnh nhanh chóng.
Cho dù là có Cố Tây Châu và Thanh Phong, hai tồn tại gần giống với yêu nghiệt ở đó nhưng cũng
không ngăn cản được đại thế.
Bỗng nhiên, bên ngoài thành, có bình minh phá nát mây đen.
Ánh mặt trời chiếu xuống, hai bóng hình từ trên trời cao giáng xuống.
Trên tay Lý Bình An nâng Bạch Ngọc Kinh, ở phía sau còn kéo theo mười thanh phi kiếm đang tỏa
hào quang sáng loáng rực rỡ.
“Chư vị, Lý mỗ tới chậm”
Phi Liêm trợn tròn hai mắt.
Hả???
Kế Mông đâu??? O_o!