Chương 554: Trận chiến Đắng Xung thành (18)
“Chư vị, Lý mỗ tới chậm!”
Lý Bình An dắt theo Bạch Ngọc Kinh cùng với mười hai thanh phi kiếm, từ trên trời giáng xuống. Bạch Ngọc Kinh mênh mông hùng vĩ chắn trước mặt đại quân yêu tộc.
Có một loại uy thế lớn lao như sấm rền đang gào thét, khiến cho toàn bộ mặt đất đều phát ra rung động kịch liệt.
Thiên uy mênh mang, ngỡ như là có thể bao phủ bao phù hoàn toàn vùng đất có bán kính trăm dặm ở trong đó.
Vô số cường giả yêu tộc ở trên mặt đất đều đang cố hết sức ngăn cản loại uy áp khủng bố kia.
Một loại cảm giác bất lực buông xuôi cứ thế mà xông lên trên đầu, làm cho bọn chúng cảm thấy có ý niệm muốn chạy trốn.
“Ammm!!!”
Nhưng yêu quân chỉ bị chấn động trong giây lát, ngay sau đó lại phát ra một tiếng rít gào.
Phát động tấn công toàn lực tới Bạch Ngọc Kinh đang chắn ở trước người.
Phi Liêm sửng sốt một lát, trong mắt hiện lên một vẻ kinh ngạc tột độ.
Kế Mông đâu? Tên Kế Mông kia đâu?
Bản thân mình thì ở lại chiến trường chính, cố sức ngăn cản hai tên yêu nghiệt là Cố Tây Châu và Thanh Phong.
Còn tên khốn Kế Mông này thì lại ngay cả một tu sĩ có thực lực bát cảnh cũng không ngăn cản được?
Nhưng mà, chỉ một khoảng thời gian ngây người trong chớp mắt này.
Đã bị Cố Tây Châu nắm lấy cơ hội, bất ngờ tung một quyền ra ngoài.
Phi Liêm không kịp phản ứng, thân thể như một mũi tên bay ra.
Chỉ nghe thấy tiếng nổ vang lên liên tục.
Phi Liêm không dám khinh thường, lại tổn thất mất một kiện tiên bảo.
Mới có thể miễn cưỡng tiêu trừ lực lượng của một kích này, thân thể vặn vẹo rồi rơi xuống đất. Nhìn vào hai mảnh bị vỡ ra của pháp bảo, không khỏi lòng đau như cắt.
Trên chiến trường.
Lý Bình An đột ngột xuất hiện, vác theo Bạch Ngọc Kinh, vung tay ném một vật lên cao.
Rồi lại tế ra phi kiếm Tế Vũ, hung hăng ghim thẳng vật đó vào đại kỳ của yêu quân.
Đó là một cái đầu.
Yêu thánh Kế Mông
Đông đảo đại yêu có mặt đều kinh sợ.
Trên đầu rồng cực lớn kia, hai mắt nhắm chặt, vệt máu vẫn còn bầy nhầy dinh dính. Hiển nhiên là đã chết đến mức không thể chết hơn được nữa.
Cùng với sự mạnh mẽ của thân thể yêu tộc, hồn phách của chúng cũng rất cứng cỏi. Cho dù cường giả yêu tộc có chết đi, linh hồn cũng có thể chuyển thế để sống lại. Nhân tộc thường xuất hiện những hạng người có thiên tư trác tuyệt, tuy rằng khởi điểm thấp nhưng lại có tiềm lực lớn.
Nếu đều là tu sĩ thiên tài có cùng cảnh giới, thường thường thì rất nhiều tu sĩ yêu tộc không thể địch nổi.
Nhưng để nói về tổng thể thì thực lực của cả yêu tộc lại cao hơn nhân tộc rất nhiều.
Đây cũng là một nguyên nhân để giải thích cho việc vì sao yêu tộc có thể đè nhân tộc ra mà đánh.
Lúc trước, Trảm Yêu Nhân phong ấn yêu thánh và rất nhiều cường giả yêu tộc ở đây, cũng vì xuất phát từ nguyên nhân này.
Bởi vì biết rõ là cho dù có giết bọn chúng.
Thì những cường giả yêu tộc này cũng có thể chuyển thế sống lại.
Vì thế, Trảm Yêu Nhân chỉ còn cách phong ấn bọn chúng trong đại trận nơi rừng sương.
Rồi thủ hộ đời đời kiếp kiếp ở đây, làm suy yếu đi thực lực của yêu tộc.
Lý Bình An chém giết Kế Mông.
Đối với Kế Mông mà nói, có lẽ chỉ là biến tướng của một loại giải thoát.
Nhưng tình thế bức bách người, Lý Bình An cũng không do dự mà nắm lấy cơ hội này.
Hiện giờ, đầu lâu của Kế Mông xuất hiện trên chiến trường, tạo ra sự rung động không nhỏ cho yêu quân.
“Graooooo!!!”
Một tiếng kêu vang lên rất chói tai.
Bỗng nhiên, thanh phi kiếm ở sau lưng Lý Bình An bắt đầu xoay tròn.
Chỉ trong nháy mắt đã hóa thành một thanh kiếm cực lớn dài đến mười thước, rộng nửa thước, rít gào rồi bay tới đám yêu quân.
“Rittttt!!!!!” một tiếng.
Phát ra một tiếng vang khiến cho người ta sởn gai ốc.
Nơi nào kiếm quang đi qua, tất cả đều hóa thành xương trắng.
Đại quân yêu tộc giống như là từng chiếc thuyền nhỏ bị ném vào vòng xoáy giữa đại dương bao lao, bị khuấy động làm cho đảo đảo điển điện.
Từng luồng ánh sáng chói lòa bao phủ thân thể bọn chúng.
Pháp bảo hộ thân, phù triện, trận pháp, phi kiếm… các loại đồ vật đều bị phá hủy đến mức thưa thớt
điêu linh.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngửi, máu thịt đã bay tứ tung, một đám yêu quân lại chỉ giống như đàn kiến, không hề có lực phản kháng.
“Bạch Ngọc Kinh??”
Cố Tây Châu há to miệng.
“Ặc! Làm sao mà tiểu tử này có thể vận chuyển Bạch Ngọc Kinh tới được nơi này?”
“Bạch Ngọc Kinh?”
Rất nhiều tu sĩ nhân tộc và đại yêu đều nhận ra được thánh vật trấn sơn của Long hột Sơn.
“Tại sao Bạch Ngọc Kinh lại ở chỗ này?”
“Lão thiên sư Long Hổ Sơn chuyển nhà đến đây?”
“Không phải là có tin đồn mấy đời thiên sư của Long Hổ Sơn đều không thể khống chế được Bạch Ngọc Kinh hay sao?”
Có tu sĩ lớn tuổi nắm được một vài tin tức.
Sau khi Long Hổ Sơn suy sụp, Bạch Ngọc Kinh đã từng oai phong một thời kinh sợ bách gia nhưng vẫn bị gác lại ở Trấn Yêu Quan.
Có tin đồn nói rằng, thiên sư của Long Hổ Sơn đã không thể khống chế được Bạch Ngọc Kinh. Cũng không biệt được thật hay giả, nhưng đều nói như vậy.
Có đại yêu chỉ cần nhìn thấy Bạch Ngọc Kinh đã cảm thấy tâm can đều run rẩy.
Nếu không phải quan đốc chiến ở phía sau đang dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào, chỉ sợ sẽ xoay người bỏ chạy ngay lập tức.
Thời kỳ Long Hổ Sơn vẫn còn cường thịnh, có thiên sự tọa trấn Long Hổ Sơn.
Ở khoảng cách xa xôi vạn dặm, cũng có thể khống chế Bạch Ngọc Kinh vượt qua một Châu, vẽ ra một kiếm.
Giết người vô hình.
Mà vào kiếp nạn lần thứ hai của Trấn Yêu Quan.
Thiên sư Long Hổ Sơn xòe tay nâng lấy Bạch Ngọc Kinh mười hai lầu năm thành, giành thắng lợi của trận chiến cuối cùng về cho nhân tộc, viết ra cống hiến không thể xóa nhòa.
Cho đến nay vẫn còn uy danh hiển hách.
Ở trong thành, Giám Chính Đại Tùy đang nhìn cảnh tượng này, hai mắt híp lại.
Kế Mông… Bị hắn giết?
Lại còn Bạch Ngọc Kinh to lớn như vậy… Đã xảy ra chuyện gì?
Đôi lông mày thanh tú của Liễu Vận cũng nhướng lên một cái, chế nhạo: “Xem ra cũng có lúc Giám Chính đoán sai”
Giám Chính không thèm để ý, nói: “Không có tác dụng đến đại cục”
Lý Bình An điều khiển phi kiếm, bắt đầu chém yêu.
Phi kiếm tìm kiếm khí tức của đại yêu, rồi bay thẳng tới.
Vô số yêu quân tử vong dưới kiếm quang.
Có tu sĩ yêu tộc muốn lặp lại trò cũ, dùng phương thức tự kích nổ yêu đan để ngăn cản bước tiến của phi kiếm.
Nhưng phi kiếm từ cách khi còn cách xa mấy dặm đã tỏa ra kiếm khí hùng hậu bao phủ lấy bọn chúng, đừng nói đến việc tiếp cận.
Đại yêu nhanh chóng trốn chạy, rời khỏi phương hướng mà phi kiếm xung kích. Chỉ là bọn họ rất nhanh đã phát hiện tốc độ của phi kiếm bắt đầu chậm lại.
Khí lực ban đầu rất mạnh, nhưng càng về sau càng suy yếu.
“Khụ khụ khụ khụ….!”
Lý Bình An đứng ở phía trên Bạch Ngọc Kinh, thất khiếu đều chảy máu, thân thể “Ngưu…!!”
Lão Ngưu vội vội vàng vàng lấy ra một viên đan dược, đút cho Lý Bình An.
Lý Bình An miễn cưỡng nở nụ cười.
“Gánh nặng khi sử dụng Bạch Ngọc Kinh thật là lớn”
Phi kiếm đã ngừng thế tấn công?
Lưu Dũng mặc chiến giáp, ngẩng cao đầu, nhìn về phía Lý Bình An đầy lo lắng.
“Ha ha ha, tới hay lắm”
Có một bóng người lao tới.
cong xuống.
Chính là lão thiên sư của Long Hổ Sơn vẫn trốn ở trong thành: “Con mẹ nó, thật là đã lâu không
được nhìn thấy Bạch Ngọc Kinh to lớn như vậy”
Hắn nhìn ra xung quanh một lát: “Tiểu tử, sử dụng Bạch Ngọc Kinh không tệ”
“Để cho tiền bối chê cười rồi”
Lão thiên sư giậm chân một cái: “Tiểu tử, nhìn cho kỹ, để lão phu dạy ngươi nên sử dụng Bạch Ngọc Kinh như thế nào”
Nói xong, hai ngón tay của lão thiên sư tạo thành kiếm chỉ, hướng thẳng lên trời.
Viết nhanh cái gì đó.
“Ong.. Ong… Ong….!!!”
Không chỉ có phi kiếm đang dần dần ngưng tụ, còn có mây mù sấm chớp lũ lượt kéo đến.
Từng tia sét chói lóa mênh mông cuồn cuộn hiện lên phía trên Bạch Ngọc Kinh, ngay sau đó, sấm sét ngưng tụ lại ở ngay đỉnh của Bạch Ngọc Kinh.
“Di!!!!”
Một tên đại yêu thất cảnh đỉnh phong đang muốn xông tới.
Tích tắc sau đó đã hóa thành bột mịn.
Luồng sét chói mắt vừa chạm vào đã lướt qua, chạy giữa yêu quân, giống như lưỡi liềm thu hoạch thóc lúa ở trong ruộng.
Chỉ sau một chốc lát đã khiến cho cả mảng lớn ngã xuống.