Chương 555: Trận chiến Đăng Xung thành (19)
Hào quang tràn ngập, rung động tận chân trời.
Lão thiên sư vẽ xong phù triện, vung tay lên.
“Di!!!”
Một cây roi tráng kiện được tạo thành từ tia sét dần dần ngưng đọng thành lôi trì.
Càng ngày càng thu nhỏ, nhưng cũng càng lúc càng cuồng bạo.
Không có một yêu vật nào dám bước vào lôi trì dù chỉ nửa bước, ngay cả mấy chục trượng bao quanh Bạch Ngọc Kinh cũng không có một tên đại yêu nào dám tới gần.
Mỗi một lần điện quang lóe lên, xung quanh hóa thành một vùng trắng xóa.
Trong thời gian ngắn ngủi, ở trước mắt đã là một không gian sáng lóa, không nhìn thấy bất cứ thứ
Chỉ nghe thấy tiếng sấm ầm ù, rồi một đám yêu quân cứ như vậy hóa thành bột mịn.
“Chiêu này của lão phu như thế nào?”
Lão thiên sư lại đưa tay ra.
Thanh phi kiếm trong lầu mười Bạch Ngọc Kinh phát ra tiếng ngân vang như ve kêu.
Ngay lập tức, đột ngột hiện ra trước mặt lão thiên sư.
Cầm kiếm, đặt kiếm ngang ngực.
Lão thiên sư liếc mắt nhìn về Lý Bình An: “Còn kiên trì được không?”
Bạch Ngọc Kinh nhận chủ.
Không gió thổi, không nổi sóng, lời đồn đại của bên ngoài…
Rằng mấy đời thiên sư của Long Hổ Sơn không có cách nào khống chế hoàn toàn được Bạch Ngọc Kinh. Những lời này không sai.
Phần lớn thời gian thì Bạch Ngọc Kinh đều ở trong trạng thái ngủ say, lão thiên sư cũng không có cách nào dánh thức được nó.
Vốn tưởng rằng đồ đệ Tần Thời mà mình thu được, trong tương lai có hi vọng đánh thức Bạch Ngọc Kinh.
Ai ngờ, lại bị một người ngoài thu vào.
Cho nên, giờ phút này, một khi Lý Bình An không kiên trì nổi.
Bạch Ngọc Kinh sẽ bị thu hồi vào trong cơ thể, e rằng cũng không thể duy trì được trạng thái mười một lầu – một thành này, lão thiên sư cũng không còn cách nào khác.
Để trấn áp yêu khí mênh mông cuồn cuộn này, tiêu chuẩn thấp nhấp cũng đã là một thành mười một lầu này.
Lý Bình An hít sâu một hơi, thiên cổ ở trong cơ thể vang dội ầm ầm.
Đã mấy lần suýt nữa thì ngất đi dưới áp lực nặng nề này.
Được ăn cả ngã về không, rốt cục đã phá tan được thiên cổ, một trong lục bí của nhân thể.
Rồi lại hít sâu một hơi, vận chuyển nội tức, tinh thần lập tức rung lên.
Nguyên khí đã được vận chuyển mấy chu thiên ở trong cơ thể.
Không giống với việc hấp thu linh khí của những người khác.
Bởi vì Lý Bình An không hề cảm ứng được với thiên địa, cho nên trời sinh ra đã vô duyên với linhh
Thay vào đó chỉ có nguyên khí thuần túy nhất.
Nguyên khí từ trong lồng ngực tỏa ra, truyền khắp tứ chi bách hải, khiến cho ở trong đầu vô cùng
sáng sủa thanh minh.
Ngẩng đầu lên, nụ cười vẫn không đổi.
“Không ngại”
Lý Bình An vươn tay, hai ngón khép lại.
Nâng tay lên, hai ngón tay chỉ chỉ.
“Ùngggg!!!”
Bạch Ngọc Kinh vốn dĩ đang chỉ có mười lầu, đột nhiên được nâng lên thêm một lầu.
Lão thiên sư hoảng sợ, dùng ánh mắt kinh dị nhìn vào Lý Bình An.
Thanh phi kiếm treo ở lầu mười một, bất chợt giáng xuống từ trên trời, rơi xuống trước người.
Lý Bình An dùng một tay nâng kiếm.
Đặt kiếm ngang lồng ngực, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Lũ yêu vật ở dưới chân Bạch Ngọc Kinh chỉ cảm thấy thiên uy mênh mênh mang mang, dâng lên cảm xúc chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không thể tiếp xúc tới gần.
Như là một vầng trăng tròn đang ban phát hào quang, rực rỡ vô ngần trong bóng đêm. Đồng thời lão thiên sư cũng mượn lực Bạch Ngọc Kinh, vung kiếm.
Hai luồng kiếm khí cùng lao xuống, cắt đôi chiến trường.
Đồng thời xuất hiện hai luồng kiếm khí, kiếm của lão thiên sư thì phong kín đường lùi của yêu quân.
Còn kiếm của Lý Bình An lại như tiên thần.
Linh khí của thiên địa vốn đang bị áp súc đã tản đi nhanh chóng.
Nếu như toàn bộ khí vận của đạo môn trong thiên hạ là mười phần, vậy có thể nói Bạch Ngọc Kinh đã độc chiếm bốn phần cũng tuyệt đối không có gì quá đáng.
Nguy hiểm lớn nhất của việc Bạch Ngọc Kinh xuất hiện trên chiến trường này gây ra cho yêu tộc không phải là ở chỗ có lực sát thương cực lớn.
Cho dù yêu quân có chết đi với số lượng bao nhiêu, thì đại yêu sẽ không biết, và cũng không thèm quan tâm.
Điều để cho bọn chúng thực sự sợ hãi, đó là khi Bạch Ngọc Kinh xuất hiện, như vậy khí vận của yêu tộc trong rừng sương sẽ bị trấn áp.
Lúc trước, võ phu cửu cảnh Cố Tây Châu mang theo một loại võ vận đã khiến cho Phi Liêm kinh khác không thôi.
Hiện tại lại có thêm Lý Bình An vác theo Bạch Ngọc Kinh mười một lầu một thành, đè ép khí vận của yêu tộc rừng sương.
“Ha ha ha. Có khí phách!”
Cố Tây Châu cười to một tràng dài, lại một lần nữa xoay người cắm đầu vào trong chiến trường. Thanh Phong cũng không lưu thủ nữa, đã tế ra hai kiện pháp bảo bản mạng.
Trước đó yêu quân còn đang mênh mông như thủy triều, hiện giờ đã xuất hiện xu thế đại loạn. Tu sĩ trong Đằng Xung thành vung tay hô to.
Đồng thời cũng tế xuất pháp bảo, phi kiếm, giống như là đây là một lần cuối cùng trong đời.
Từ đêm đen kéo đến bình minh, dường như, đây là một trận chiến tranh vĩnh viễn không có điểm kết thúc.
“Ù…. tùuuuu…!!”
Có tiếng kèn lệnh vang lên, từng lá cờ màu vàng vùng vẫy không ngừng ở trên không trung.
Có kỵ binh giáp sắt trùng trùng điệp điệp cưỡi mây mà đến.
Đám mây này dường như có hình vòng cung, kết nối không gian, giống như dải ngân hà bất chợt vắt ngang bầu trời.
Vừa nhìn đã biết đây là kiệt tác của một vị đại năng nào đó.
Kỵ binh mặc áo giáp lấp loáng, phía trên đó còn có khắc một vài phù văn cấm chế.
Chủ tướng mặc áo giáp màu vàng, phi phong màu trắng trên vai áo bay lượn trong gió.
Dựng lên một lá cờ to lớn màu xanh ngọc.
“Là quân đội của chúng ta!”
Thái tử Đại Hạ Lâm Tiêu hô vang.
“Quân đội Đại Hạ của chúng ta! Quân đội Đại Hạ của chúng ta!”
“Thái tử, bình tĩnh. Bình tĩnh!”
Sư phụ Đông cung, Vụ Sơn chân nhân túm lấy cổ hắn.
Hai ngày kế tiếp, lại có một đội tu sĩ ngự kiếm mà đến, viện trợ cũng lục tục chạy đến.
Đều là những tu sĩ có phần danh vọng ở đất Kỳ Châu.
Có người mang theo đệ tử trong núi, có người mang theo con em gia tộc, cũng có nhóm người là
ba năm vị hảo hữu cùng đi tới Đằng Xung thành.
Có đôi khi là ngồi phi thuyền mà đến…
Viện quân liên miên bất tận, không ngừng chạy tới chiến trường.
Trong thời gian ngắn mà yêu tộc không chiếm được Đằng Xung thành, tạo thành thế cục chiến đấu giằng co, đồng nghĩa với việc không còn bất cứ hy vọng nào.
Như kiến bò trên chảo nóng, gấp gáp đến độ giậm chân không ngừng.
Nhưng tướng lĩnh cũng chỉ có thể lẳng lặng mà chờ đợi tử vong ập đến.
Bạch Ngọc Kinh khổng lồ, giống như núi cao không thể lay động, cứ như thế mà chặt đứt ý niệm thoát ra khỏi Đằng Xung thành của yêu tộc rừng sương.
Thời gian dần dần tịnh tiến, nửa tháng đã trôi qua rất nhanh.
Trên chiến trường, cùng với việc có càng nhiều tu sĩ nhân tộc gia nhập, khí vận của Đằng Xung thành cứ như thế mà càng thêm lớn mạnh gấp mấy lần.
Dưới sự tu bổ của hai vị đại nho, đại trận mặc dù chưa thể gọi là hoàn mỹ, nhưng cũng có thể dùng được tạm thời.
Tất cả mọi người đều biết rằng, hiện tại thì yêu tộc rừng sương chỉ còn có thể kéo dài hơi tàn, giải
quyết bọn chúng chỉ là vấn đề của thời gian.
Tu sĩ thay phiên không ngừng, từng đợt rồi lại từng đợt tu sĩ được bổ sung.
Tu sĩ bị thay thế thì nghỉ ngơi lấy sức, dùng đan dược, đi trị thương.
Người cực khổ, cũng chỉ còn lại Lý Bình An.
Mỗi thời mỗi khắc duy trì Bạch Ngọc Kinh, là mỗi phút mỗi giây mà hắn không được nghỉ ngơi.
Nơi cao nhất của Bạch Ngọc Kinh.
Lý Bình An ăn thêm một viên bổ khí đan, nhắm mắt dưỡng thần.
Vận chuyển quy tức công.
Hai bàn tay kết ấn đặt trước bụng, Quy tử ngọ.
(Quy Tử Ngọ: #174 : Ấn kết phức tạp của hai ngón tay cái hai bàn tay, đặt vào các huyệt đạo ở lòng bàn tay. Quy Tử Ngọ có tác dụng giảm bớt những suy nghĩ xao lãng, giúp nhập vào tĩnh tĩnh. Cả Quy Tức Công và Quy Tử Ngọ đều là pháp môn có thật của Đạo Gia Võ Đang bên Tung của) Hít thở vừa dài vừa nhẹ nhàng, nạp khí liên miên.
Trước đó không lâu mới bị song đầu nhân dẫn theo vài tên đại yêu bát cảnh để vây giết, ngay sau đó lại dây dưa với Kế Mông lâu như vậy.
Chưa kịp nghỉ ngơi, đã lại tế ra Bạch Ngọc Kinh, vội vã lao đến chiến trường.
Liên tục chiến đấu mấy trận đều là liều sống liều chết.
Vậy mà vẫn có thể kiên trì tới bây giờ, có quan hệ rất lớn đến Quy Tức Công mà trăm năm luyện như một ngày của hắn.
Một canh giờ sau, Lý Bình An cởi hồ lô bên hông xuống, uống một ngụm rượu lớn.
Cuộc chiến này cũng sắp kết thúc rồi.
Thống kê sơ bộ, thương vong bên phía Đằng Xung thành có không ít hơn vạn người.
Trảm Yêu Nhân Diệp Lương cũng đã chết.
Trên thế gian này, chỉ còn lại một truyền nhân cuối cùng là Hàn Vũ.
Còn Cảnh Dục, suýt chút nữa thì cả đời này không đến được thanh lâu.
Bạch tuộc kiếm sĩ là vị đầu tiên tiếp xúc với yêu thánh Kế Mông, cũng bởi vậy mà bị thương nặng nhất, mãi đến hôm nay mới thoát khỏi hiểm canh.
Trường Thanh cũng bị thương rất nặng, tuy nhiên thể phách của Phật môn lại rất cứng cỏi, khôi phục rất nhanh.
Còn Nhuận Thổ, tiểu tử kia bị thương nhẹ nhất,
Chỉ tiếc rằng pháp bảo toàn thân thì gần như tổn thất sạch sẽ.
Hôm qua, , còn thấy nó ngồi xổm cắm mặt vào góc tường, một con tra lau nước mắt.
Vương Nghị cũng bị thương không nhẹ, nhưng có cô nương tên là Linh Nhi kia vẫn một mực chiếu cố hắn.
A Lệ Á và Triệu Linh Nhi cũng đang được điều trị, may mắn là không có gì xảy ra.
“Đôi ta thật trâu bò, ha ha ha, ngũ khôi thủ”
(Ngũ khôi thủ: ĐỀ : Tuyển chọn học giả bao gồm 5 môn Thơ, Sách, Lễ, Dịch, Xuân Thu, người đứng đầu được gọi là Ngũ khôi thủ. Ý Nhuận Thổ đang tự sướng)
“Ngưu…...!!”
Nhuận Thổ và Lão Ngưu ôm vai bá cổ, hào hào hứng hứng đi về phía này.
Lý Bình An lắc đầu cười cười.
Hắn nhìn vào phong cảnh nơi xa xa, trời thì xanh, mây thì trắng, thần thức đảo vào trong
thành trì.
Cảnh Dục đang dưỡng thương, trò chuyện với Trường Thanh.
Yến Thập Tam đang chọc chọc vào xúc tu của bạch tuộc kiếm sĩ.
A Lệ Á và Triệu Linh Nhi đang dắt dìu lẫn nhau, đang nói chuyện muốn đi thăm Lý Bình An.
Kết quả, mới đi được nửa đường đã cảm thấy cả người vô lực, dứt khoát ngồi tại chỗ phơi nắng. Linh Nhi đang gọt táo cho Vương Nghị.
Tần Thời và lão thiên sư nằm gác lên nhau, tiếng ngáy vang trời.
Thanh Phong và Cố Tây Châu lại không ở trong thành, phỏng chừng lại ra ngoài thành săn giết cường giả yêu tộc.
Liễu Vận đang úp mặt lên bàn nhỏ, hai mắt nhắm nghiền.
Có cơn gió lướt nhẹ qua khung cửa sổ.
Ở trong thành, người đến, người đi.
Lý Bình An bất giác nở nụ cười, giờ khắc này bỗng cảm thấy, việc làm những ngày này, tất cả đều đáng giá.