Chương 557: Trận chiến Đăng Xung thành (21)

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 557: Trận chiến Đăng Xung thành (21)

Tần Thời đang luyện đi trên cọc, thấy Lý Bình An, từ rất xa cũng chạy tới.

“Sư phụ ngươi đâu?”

Tần Thời nói: “Còn chưa có tỉnh”

Từ ngày đó, ngày ở trên Bạch Ngọc Kinh giết địch.

Lão thiên sư cứ như vậy hôn mê bất tỉnh, không biết muốn ngủ trong bao lâu.

“Ta… Ta đang muốn cáo từ tiên sinh, sự tình của yêu tộc đã được xử lý, ngày mai sẽ cõng sư phụ về Long Hổ Sơn”

Đã nhiều năm như vậy, Tần Thời nói chuyện vẫn còn một vài phần khó khăn.

Lý Bình An đưa một ít bánh ngọt mà tự tay mình làm cho Tần Thời.

Hoàn toàn là một phần tâm ý.

Lý Bình An nói: “Nếu không yên tâm về lão thiên sư, có thể ở lại thêm mấy ngày” Hiện tại lão thiên sư vẫn chưa tỉnh.

“Không….. không được. Sư phụ ta da dày thịt béo”. Tần Thời vô cùng hiểu rõ sư phụ của mình. “Còn nữa.. nếu không đi, hắn sẽ quấn lấy tiên sinh, bắt tiên sinh trả lại Bạch Ngọc Kinh”

Lời này… thật là có lý.

Sau đó Lý Bình An lại đi thăm mấy bị bằng hữu.

Tình huống của bạch tuộc kiếm sĩ có chuyển biến tốt, hiện tại đã có thể mở miệng nói chuyện.

Còn Cảnh Dục, sau khi xuất ra một kiếm mạnh nhất của mình.

Tuy rằng bị trọng thương, thế nhưng mấy ngày nay đều cực kỳ phấn khởi.

Trong miệng liên tục lẩm bẩm cái gì mà kiếm khách mạnh nhất, kiếm tiên mạnh nhất các thể loại. Trường Thanh bị hắn làm phiền đến đau cả đầu, cứ như thế vùi mình vào việc niệm kinh Phật, không để ý tới hắn.

Vậy mà tên này cũng có thể tự làm mình vui, quác quác quác nói ra một đống lớn.

Đến giờ Trường Thanh đã hoàn toàn hiểu được, Lý Bình An nói miệng của Cảnh Dục hình như có ý tứ là như vậy.

“A Di Đà Phật, hữu duyên gặp lại”

Xa gần tùy vào ý, đi hay đến tùy duyên.

Vui vẻ tự tại.

Dường như Cảnh Dục muốn rời đi cùng với Liễu Vận và quan viên của Đại Tùy.

Dù sao, hắn vốn là quan viên Đại Tùy.

Vương Nghị và Linh Nhi cũng có kế hoạch rời đi trong vài ngày tới.

Lý Bình An cười nói, chờ hai người kết hôn, nhất định phải thông báo cho hắn một tiếng.

Vương Nghị cười cười đáp ứng.

Bàn Tuấn thì dắt theo hai gã đệ tử, còn muốn ở lại Đằng Xung thành thêm một khoảng thời gian.

Dù sao, thật vất vả mới đi ra ngoài một lần, như thế nào cũng phải nhìn ngó thế giới thêm. Mấy ngày trước, Cố Tây Châu đã rời đi.

Trước khi rời đi còn đánh một trận với Thanh Phong.

Kết quả là thắng hay bại thì không biết.

13:54

Chỉ biết được là sau khi Thanh Phong trở về, đã mắng đến tổ tông tám đời của Cố Tây Châu một lần.

Sau đó ôm đùi Lý Bình An.

Khóc lóc kể lể với đồ đệ ngoan của mình.

Nói rằng gã Cố Tây Châu trời đánh kia như thế nào mà lại không biết thương hoa tiếc ngọc, như thế nào mà lại vùi hoa dập liễu, như thế nào lại đối xử thô tục như thế…

Thanh Phong và Nhuận Thổ, còn có rất nhiều đệ tử của Thục Sơn, chọn ngày lành tháng tốt chuẩn bị rời khỏi Đằng Xung thành.

Nhìn qua rất nhiều đệ tử của Thông Thiên Phong, nhìn Nhuận Thổ đã là đại sư huynh.

Lý Bình An cười cười, vuốt ve đầu Nhuận Thổ.

“Mấy năm nay làm không tệ”

Hốc mắt Nhuận Thổ ướt đẫm. Ôm chân Lý Bình An: “Đại ca”

Mấy ngày tiếp theo, Đằng Xung thành vốn đang náo nhiệt lại trở nên cô quạnh,

Có rất nhiều nhân mã lục tục rời khỏi Đằng Xung thành.

Yêu tộc đã lui, người tới tiếp viện không cần phải tiếp tục ở lại Đằng Xung thành.

Ánh nắng chan hòa, xuân về hoa nở.

Lúc Lý Bình An chuẩn bị cáo từ Liễu Vận, Liễu Vận đang bàn bạc với hoàng đế Đại Hạ.

Vài ngày trước, sau khi tình hình ổn định.

Hoàng đế Đại Hạ mới dám đặt chân vào trong Đằng Xung thành.

Dù sao, không phải ai cũng có được phần quyết đoán của Liễu Vận.

Đại Hạ cũng không có đủ thực lực để đảm bảo cho vị hoàng đế của mình tuyệt đối an toàn ở nơi đây.

Cuộc gặp mặt giữa hai vị hoàng đế, Lý Bình An cũng không tiện quấy rầy.

Về phần bọn họ nói chuyện gì, hắn cũng không có hứng thú.

Lý Bình An và Lão Ngưu ngồi xuống dưới bóng cây.

Gia Trạch ở một bên, ngủ gà ngủ gật.

Trận đại chiến lúc trước cũng làm cho nó tiêu hao không ít, những ngày này gần như đều là ngủ.

Bóng cây loang lổ.

Rất lâu sau, cửa sổ mở ra.

Cùng đi ra với hoàng đế Đại Hạ còn có vị thủ tịch của Đạo môn Đại Hạ, cùng với vị thủ tịch cung phung.

Thấy Lý Bình An, hoàng đế Đại Hạ nở ra một nụ cười ân cần.

Lý Bình An cũng nhoẻn miệng cười: “Ngày đó ra đi, không từ mà biệt, mong bệ hạ đừng trách” “Nào có nào có”

Hoàng đế Đại Hạ nói tiếp: “Quả nhân cũng không nghĩ tới có thể được gặp lại Lý tiên sinh ở chỗ này”

“Nếu tiên sinh rảnh rỗi, không ngại cùng uống với nhau một chén rượu?”

Hoàng đế Đại Hạ cố gắng dùng giọng điệu như tán gẫu trong nhà để nói chuyện.

Lý Bình An cười cười, không nói gì, một ánh mắt trong sáng nhìn về phía sau vị hoàng đế Đại hạ. Hoàng đế Đại Hạ nhìn thấy hoàng đế Đại Tùy, Liễu Vận ở phía sau, bừng tỉnh ngay lập tức. “À, thì ra tiên sinh còn có việc, vậy quả nhân không quấy rầy tiên sinh nữa”

Trong lòng vị hoàng đế Đại Hạ này phát ra tiếng thán phục.

Vị Lý tiên sinh này, không chỉ có thực lực cao cường, hơn nữa nhân mạch còn vô cùng rộng rãi. Hoàng đế Đại Tùy, Đạo môn, Phật môn, Nho gia, Binh gia.

Lại còn có cả võ phu nhàn tản…

Lên có chính thống tu tiên, xuống có sơn tinh dã quái.

Hoàng đế Đại Hạ lại càng cảm thấy quyết định của mình là chính xác.

Có thể tạo quan hệ với Lý Bình An, vậy cũng tương đương với leo lên được một chiếc thuyền lớn.

Có lẽ Đại Hạ có thể bước vào một giai đoạn mới.

Đợi sau khi hoàng đế Đại Hạ rời đi, Liễu Vận mới thở ra một hơi.

Nửa đùa nửa thật, nói:

“Bằng hữu của ngươi thật là biết nói chuyện”

Lý Bình An cười cười: “Vất vả rồi”

“Lúc trước cũng đã muốn hỏi, từ khi nào mà bên cạnh ngươi lại lòi thêm một linh sủng?”

Liễu Vận nhìn vào Gia Trạch.

“Gia Trạch, là một con bưu”. Lý Bình An nói.

Gia Trạch rụt rụt rè rè nhìn vào vị nữ nhân mang long khí này.

Lão Ngưu đi tới.

Liễu Vận cười cười, sờ sờ lên đầu nó.

“Ta ghém một ít dưa muối”. Lý Bình An mang dưa muối đã chuẩn bị sẵn ra rồi đưa cho Liễu Vận. Lần này không ngại xa xôi vạn dặm tới đây tương trợ.

Tuy rằng Lý Bình An không rõ ràng lắm có bao nhiêu trở ngại ở trong đó, nhưng hắn cũng hiểu được một điều là để vượt qua một châu lục, gấp rút tới đây tiếp viện thì vô cùng không dễ.

Huống chi còn có đương kim nữ hoàng của Đại Tùy, tự ra chiến trường.

Nếu dùng vài lời cảm tạ vô thưởng vô phạt, bằng vào tình cảm của hai người thì lại có vẻ xa lạ.

Về phần tặng cho trận bảo gì đó thì lại càng không cần nghĩ tới.

Thân phận của Liễu Vận, trân bảo như thế nào cũng cảm thấy thấp kém.

Liễu Vận nhận lấy dưa muối, hai mắt híp lại, cười nói:

“Đã lâu không được ăn dưa muối mà ngươi ghém, chắc là có tiến bộ hơn so với lúc trước ở Lạc Thủy thành”

“Đây là tất nhiên”

“Sau đó có tính toán gì không? Hay là vẫn đi du lịch khắp nơi?”

Lý Bình An gật gật đầu: “Cũng không khác gì lắm, đại khái là giống với trước kia thôi”

Đang nói, lại có một người từ trong phòng đi ra.

Liễu Vận nói: “Giám Chính của Khâm Thiên Giám”

Lý Bình An khẽ gật đầu, xem như chào hỏi.

“Đã được chiêm ngưỡng tác phẩm của tiên sinh, thực lòng kính nể”. Giám Chính cười nói.

“Không dám nhận”. Lý Bình An vẫn giữ thói quen khiêm tốn gật đầu nói ra.

“Bằng vào tài hoa của Lý tiên sinh, nếu chỉ làm một tán nhân du lịch thiên hạ, quả thực là đáng

tiếc”

“Nếu có thể.”

Giám Chính chuyển đề tài.

Liễu Vận nghe được ý tứ trong lời nói của Giám Chính, phất phất tay cắt đứt lời hắn.

Với tính tình của Lý Bình An, chắc chắn sẽ không vào triều làm quan.

Bất kể là lúc ở Lạc Thủy thành hay là cho đến sau này.

Liễu Vận đã từng đề cập tới chuyện này với Lý Bình An, nhưng đều bị đối phương lấy lý do mà chối

từ.

“Chuẩn bị khi nào thì rời đi?”. Liễu Vận biết, đại khái là Lý Bình An tới cáo biệt.

“Chắc là khoảng hai ngày sau”

Liễu Vận khẽ gật đầu: “Lần sau gặp lại, không biết là bao nhiêu năm sau”

Lý Bình An cười cười: “Hữu duyên lại gặp”.

Lý Bình An dẫn theo Lão Ngưu, kéo theo Gia Trạch, rời khỏi Đằng Xung thành.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right