Chương 558: Cá cháy hấ
1676 chữ
(J: Thì ngư, nó khá giống với cá cháy ở sông Hậu của Việt Nam. Cô lậu quả văn không biết nó phải là một hay không. Cá này cũng rất hiếm, đặc sản ở vùng Giang Tô, Trung Quốc).
Mặt hồ không lớn, cũng không nhỏ, tròn tròn trịa trịa.
Màn nước trong veo tinh khôi thấy cả đáy hồ, thỉnh thoảng lại có chiếc thuyền đánh cá lướt nhẹ
Làm cho người ta càng xem càng thích, chẳng nỡ mà rời đi.
Ngay bên cạnh hồ là một khu chợ.
Trong một quán ăn nhỏ, có không ít người đang ngồi ở đó, vừa gặm trái cây vừa chuyện trò.
Món ăn đặc trưng ở vùng này là cá cháy hấp.
Cá cháy hấp có phần vảy là nơi đáng tự hào nhất.
Người dân ở đây ăn cá cháy không cần cạo vảy, để cho vảy cùng hấp với cá.
Gắp lấy miếng vảy, nhúng trong nước cá, đưa vào trong miệng.
Quán ăn này cũng vô cùng thú vị.
Lão bản không phải là phàm nhân, mà là một nửa của người tu hành. Thực khách lui tới quán ăn này cũng đều là người trong giới tu hành. Phần lớn đến đây lại không phải là vì ăn cơm.
Mà là muốn làm một vài giao dịch, hoặc là tìm hiểu một ít tin tức.
Nói trắng ra, nơi này lại càng giống như một cái chợ đen.
Chỉ là không được quan viên địa phương công nhận mà thôi.
Mỗi khi có người bình thường mà muốn đến đây nếm thử mỹ vị.
Sẽ bị vài gã hán tử mang gương mặt hung thần ác sát ở cửa hù dọa mà rời đi.
Cũng có một số quý nhân quan lại, hết lần này tới lần khác muốn đi vào bên trong nhìn một lần. Nhưng mà lão bản của quán này cũng chẳng hề sợ hãi.
Nếu thực sự gặp vị nào ngang ngược không nói đạo lý, khiến cho hắn không thoải mái.
Nhẹ thì thương gân động cốt, nặng thì tính mang di tong.
Thế nhưng quán ăn này có thể mở cửa tới tận bây giờ, tất nhiên là phải có thực lực và nội tình của
“Hiện tại người bên ngoài đều nhao nhao cho rằng Bạch Ngọc Kinh của Long Hổ Sơn bị một người ngoài mang đi. Bạch Ngọc Kinh đã nhận chủ, nếu ai có thể giết người này…
“Đừng có nằm mơ, nhân vật như vậy thì người bình thường làm sao có thể tới gần”
“Đại chiến Đằng Xung thành, chư vị đều nghe nói đúng không?”
Một hán tử ngồi ở bên cạnh cửa sổ, đang uống rượu một mình, cất giọng nói.
“Có thể không nghe nói được hay sao? Hiện tại ở trên giang hồ đều đồn đại, chỉ tính riêng những phiên bản mà ta nghe được đã không dưới mấy chục loại”
“... Lý Bình An? Nghe nói hắn có quan hệ với Thục Sơn, Đại Tùy ở Trung Châu không giống như bình thường”
“A! Là Lưu Mãn Tử tới”
Có người sáng mắt lên, vội vội vàng vàng thông báo cho mọi người.
Lưu Mãn Tử cũng là khách quen của quán ăn này.
Thời niên thiếu đã từng là một tu sĩ của môn phái, thiên phú tu hành cũng khá cao. Đáng tiếc, lại không đi làm chính sự.
Sau đó bởi vì làm chuyện bất chính mà bị trục xuất khỏi sư môn.
Đến hiện tại đã trở thành một gã tán tu.
Khoảng thời gian trước đó, tin tức về biến cố yêu tộc nơi rừng sương hồi phục được lan truyền khắp Kỳ Châu.
Các tông môn, thế lực đều nháo nhào hưởng ứng.
Vị Lưu Mãn Tử này cũng theo chân một đội tu sĩ đi ngang qua, cùng chạy tới Đằng Xung thành.
Nhưng thời gian hắn đến nơi đã tương đối muộn.
Chiến tranh đã gần kết thúc, cho nên chỉ đi dạo qua một vòng rồi lại quay trở về.
Thế nhưng, nói ra bên ngoài tất nhiên sẽ không thể như vậy được.
Mà là nói mình anh anh dũng dũng như thế nào.
Đối phó với yêu tộc ra làm sao, kết bạn với bao nhiêu là đại nhân vật.
Cho nên mấy ngày nay, thoáng một cái mà Lưu Mãn Tử đã trở thành một nhân vật anh hùng.
Có rất nhiều đại nhân vật lúc bình thường đều coi rẻ hắn, cũng không kìm được mà liếc mắt nhìn một lần.
Cũng không dám chủ động trêu chọc hắn, ấy thế mà lại còn tự biểu đạt thiện ý với hắn. Mặc dù bọn họ biết rõ trong lời nói của Lưu Mãn Tử chắc chắn là sẽ có phần khoa trương.
Nhưng người xưa nói cũng rất đúng, thà rằng tin là có chứ không thể không tin.
Có thể không đắc tội thì đừng đắc tội.
Còn có người cũng chỉ vì nghe nói Lưu Mãn Tử sẽ thường xuyên tới quán ăn này, cho nên cố ý tới đây chờ hắn.
Lưu Mãn Tử sải bước đi về quán ăn.
“Lưu đạo hữu”
“Lưu đạo hữu, ta chờ mãi mà ngươi mới tới”
“Lưu đạo hữu, cùng ăn một bữa, hôm nay ta mời”
Lưu Mãn Tử nở nụ cười đắc ý: “Chư vị khách khí. Khách khí rồi!”
Lưu Mãn Tử thích nhất là món cá cháy hấp này, rưới nước sốt cá lên phần cơm.
Một miếng vào miệng, cho làm thần tiên cũng không làm.
Lại thêm một miếng nữa.
Chờ đến khi ăn no uống say, lúc này mới chậm rãi mà nói tiếp.
Có người hỏi: “Lưu đạo hữu, ngày đó ở Đằng Xung thành, đến tột cùng là cảnh tượng như thế nào” “Đúng vậy đúng vậy! Mau nói cho chúng ta biết, yêu tộc trong rừng sương sống lại như thế nào?” Có người nhanh nhảu hỏi thăm.
Lưu Mãn Tử cười cười: “Chuyện cũng khá dài. Nhưng không biết các ngươi đã từng nghe về Trảm Yêu Nhân?”
Đã ở trong tiệm này thì đều là người có kiến thức rộng rãi, tin đồn về Trảm Yêu Nhân tất nhiên là đã nghe câu được câu chăng.
Lưu Mãn Tử tiếp tục kể chuyện.
Có vài phần là tin vỉa hè mà hắn nghe được ở tửu quán trong Đằng Xung thành, có vài phần là hắn bịa đặt, còn có vài phần lại đúng là thứ mà hắn nhìn thấy.
“Ta nghe người ta kể lại, nữ hoàng Đại Tùy xinh đẹp như tiên nữ, không biết Lưu đạo hữu có may mắn gặp mặt hay không?”
“Tất nhiên tất nhiên”
“Vậy rốt cục trông như thế nào?”
“Không thể nói! Không thể nói!”. Lưu Mãn Tử đắc ý rung đùi.
“Chuyện về Lý Bình An chém giết yêu thánh Kế Mông ngay trước thềm đại chiến là thật hay sao?” Lưu Mãn Tử gật đầu: “Tất nhiên là thật”
“Thế còn chuyện về Bạch Ngọc Kinh thì sao?”
“Cũng là thật sao?”
“Các ngươi không nhìn thấy thôi, chứ Bạch Ngọc Kinh kia đúng là cực kỳ đồ sộ, giống như là một tòa bảo tháp”
“Vậy còn Lý Bình An?”
Lưu Mãn Tử vỗ ngực, hết sức tự hào mà nói: “Lúc chuẩn bị tạm biệt còn cùng nhau uống một bữa rượu!”
“Lời này mà ta có thể nói bừa được hay sao?”
Lưu Mãn Tử nói ra với giọng điệu không thể nghi ngờ.
“Nơi này không cho vào hay sao?”
“Muốn ăn cơm thì lăn ra nhà khác”
Tráng hán đứng ở trước cửa đang ngăn cản một người mặc áo xanh.
Vị tráng hán này cũng là luyện khí sĩ, tất nhiên có thể cảm giác được người ở trước mặt mình không phải là một người tu hành.
“Tại hạ nghe nói cá ở nơi này nức tiếng gần xa, cố ý giữ bụng đói đi từ xa đến. Không biết hôm nay có tình huống gì đặc thù hay sao?”
Người áo xanh tò mò mà hỏi.
“Sao mà nhiều lời như vậy? Không cho vào là không cho vào”
Tráng hán lại đánh giá Lý Bình An một lần nữa, trong lòng có phần lo lắng.
Nhìn như thế này, nhìn đi nhìn lại cũng không giống một người bình thường. Chỉ là không cảm nhận được bất cứ tia linh khí nào.
Vì thế, lại bổ sung thêm một câu:
“Nơi này chỉ có người tu hành mới có thể vào”
“Người tu hành?”. Vị mặc áo xanh giật mình.
Quay đầu lại, nói với nam nhân mặc áo ngắn ở phía sau mình.
“Gia Trạch, biến cho hắn nhìn một lần”
“GraoooO!”
Đồng tử của nam nhân áo ngắn dần dần thu nhỏ lại, rồi thay đổi màu sắc, toàn thân trôi nổi lên không trung.
Ngay sau đó tứ chi lại chạm đất, chỉ trong nháy mắt đã biến hòa từ hình người thành thân thể yêu quái.
Tráng hán kia hoảng sợ.
Lý Bình An sờ sờ đầu Gia Trạch: “Không biết tại hạ đã có thể vào được hay chưa?”
“... Đương nhiên…
Tráng hán lại liếc mắt nhìn vào trâu đen ở bên cạnh nam tử áo xanh.
Lý Bình An nói: “Lão Ngưu này cũng không phải là trâu bình thường, có muốn biến thêm một cái hay không?”
“Không cần không cần”. Tráng hán vội vàng đáp.
Vì thế, một người một trâu một bưu lập tức đi vào trong tửu quán.
là người mới đến sao? Muốn ăn món gì?
Tiểu nhị chào hỏi rất nhiệt tình.
“Cho món cá hấp đặc sản của các người, cùng với mấy món khác là được” “Được rồi”
Có gương mặt lạ.
Mọi người xung quanh tò mò mà liếc mắt một lần, thế nhưng cũng chỉ là như vậy mà thôi.