Chương 568: Nhắc lại chuyện cũ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 568: Nhắc lại chuyện cũ

“Chư vị, xin giữ chừng mực”

Có một giọng nói vang lên, theo bản năng, mọi người đều nhìn về phía có âm thanh truyền đến.

Lại thấy không phải là Nhị gia, mà là một người áo xanh rất xa lạ.

“Các hạ là người phương nào? Tại sao lại tới đây xen vào việc của người khác?” “Nhị gia đâu?”

Lý Bình An ho nhẹ một tiếng: “Nhị gia của các người đang ở kia”

Nói xong, đưa tay, chỉ chỉ.

Có một con trâu đen cõng Trương Nhị đang hôn mê ở trên lưng rồi đi tới phía này.

Lý Bình An nói: “Nhị gia của các người uống hơi quá chén, cho nên đã ủy thác ta tới đây làm người hòa giải. Hôm nay chư vị dừng ở đây đi”

Hai bên kia, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta.

Nếu là bằng hữu của Nhị gia…

Vì thế, ngay sau đó đi xử lý người bị thương, dọn dẹp chiến trường loang lổ.

Thế nhưng, dù sao thì tu sĩ biết xử lý vết thương cũng có hạn.

Rất nhiều người vẫn ở tại chỗ cố gắng chịu đựng đau đớn.

Lý Bình An nhìn xung quanh một vòng, đi tới trước mặt một gã tu sĩ nằm ở trên mặt đất.

Kiểm tra đơn giản một lượt.

“Nội tạng đều đã nát, nếu không được chữa trị kịp thời, e rằng chỉ thoáng một cái là đi”

Tên tu sĩ kia sửng sốt một lát, cố nén đau mà hỏi:

“Thoáng một cái? Nghĩa là gì?”

“Thoáng qua một ít thời gian nữa, có thể sẽ đi đời” (000)................

Lý Bình An cười cười, vươn bốn ngón tay: “Bốn mươi viên linh thạch, ta chữa cho ngươi” “Bốn mươi?!! Giá rẻ như vậy sao?”

Tất nhiên vị tu sĩ này biết vết thương của mình nặng đến mức độ nào.

Với vết thương này của mình, cứ coi như là có thể trở về gia tộc, e rằng cũng tám chín phần mười là sẽ không được cứu chữa tử tế.

Thế mà hiện tại người này lại nói là bốn mươi linh thạch là có thể chữa khỏi cho mình.

Tám phần mười là lừa đảo.

Nhưng khi người ta sắp chết, cho dù có một tia hy vọng mỏng manh thì cũng sẽ túm lấy mà không có bất kỳ do dự nào.

“Được! Ta trả, nhưng ngươi phải chữa cho ta khỏi trước đã”

Vốn nghĩ rằng đối phương sẽ cự tuyết, nào có ngờ đối phương trả lời không mà không hề do dự: “Không thành vấn đề”

Lý Bình An dùng thủ pháp điểm điểm vài cái lên người vị tu sĩ này, sau đó rất thuần thục mà lấy bộ ngân châm ra.

Mệnh cách màu đỏ: “Tấm lòng thầy thuốc”

“Phập phập phập”

Cuối cùng lại dùng nguyên khí để bảo vệ tâm mạch. Một lát sau, vị tu sĩ kia thở dài ra một hơi.

Cảm nhận trong người không còn khó chịu như trước. “Phù phù.”

Sau đó hắn nhìn vào Lý Bình An đầy kinh ngạc.

“Ôn chưa?”

Lý Bình An cười cười: “Nào có chuyện thần kỳ như vậy. Sau khi trở về phải tiếp tục dùng dược vật, phỏng chừng phải nằm ở trên giường một thời gian ngắn…

Có một ví dụ thành công đầu tiên.

Rất nhanh sau đó, lại có người thứ hai cầu cứu Lý Bình An.

“Miêu Miêu tiên tử, có thể múc giúp ta một chậu nước hay không?”

Mèo cam vác cái chậu, nhanh nhảu chạy tới bờ sông, lại tất tả chạy về. “Ngưu…....”

Lão Ngưu cũng cầm ngân châm, cùng với Lý Bình An, hai bên chia nhau làm việc, chữa thương giúp người.

Lý Bình An thoáng nhìn vào hạ thể của một tên tu sĩ.

Vô cùng thể thảm!

Chậc chậc, ra tay cũng thật là ác độc!

Một người một trâu một mèo cứ như thế mà luồn lách qua đám người, bận rộn hết cả hai canh giờ mới có thể kết thúc.

Mèo cam mệt mỏi nằm rạp trên mặt đất, thở hổn hà hổn hển.

Nhưng cái đuôi vẫn như một chiếc quạt nhỏ, xoay tròn không ngừng.

Có vẻ là rất vui.

“Miêu Miêu tiên tử rất có tác dụng, Miêu Miêu tiên tử không chỉ biết mỗi bắt chuột”

Lão Ngưu đếm tiền lẻ, hai mắt tỏa sáng.

“Vụ làm ăn này rất đáng giá”

Sau khi mọi người đi hết, cảnh vật trên sườn núi trở thành một đống hỗn loạn.

Cỏ cây gãy lìa, đất đã bay tứ tung, khung cảnh hỗn độn.

Lý Bình An uống một ngụm rượu, sau đó mới đứng dậy, phất phất cánh tay.

Trong tay có thêm một tờ giấy vàng.

Ngay sau động tác vẫy tay của hắn, giấy vàng bỗng nhiên bốc cháy.

Sau khi cháy hết.

Vô cùng thần kỳ, sườn núi lại khôi phục cảnh vật như lúc bắt đầu, yêu thương phong cảnh là từ bản tâm của mình.

“Ừm, tiên tử rất tuyệt”. Lý Bình An nói.

“Tuy rằng tiên tử không chữa bệnh cho người, nhưng tiên tử làm rất nhiều chuyện”

“Đúng, tiên tử rất tuyệt”. Lý Bình An lặp lại một lần nữa.

Meo cam tung tăng mấy cái chân ngắn, chạy rất vui vẻ.

Lão Ngưu nâng cánh tay Trương Nhị đang hôn mê lên, “Ngưu..”.

Còn tiểu tử này thì làm thế nào bây giờ?

Lý Bình An nói: “Đành vất vả, đưa hắn ta về nhà”

Lão Ngưu bất mãn, kêu lên một tiếng, tung đuôi quất vào người Trương Nhị.

Đã bảo tiểu tử nhà ngươi uống ít đi, ấy thế mà uống một ngụm lớn như vậy.

Uống cho chết đi!”

Lý Bình An che ô trên đầu, bước chân nhẹ nhàng.

Trải qua chuyện này khiến cho hắn nhận ra được là nếu mở một phòng khám ở trong thành thị cũng rất không tệ.

Nhưng cũng không cần mỗi ngày đều làm nghề y, mà có thể treo một tấm biển lên.

Có bệnh thì tự tìm tới cửa nhà mình.

Thời điểm nào không có tiền, vậy thì đi khám bệnh cho người ta.

Lý Bình An cảm thấy ý tưởng này rất không tồi.

Không tự chủ mà cảm thán rằng, nếu có thể làm chủ một kỹ năng thì tựa như có cả thiên hạ trong

Mà mình có nhiều như vậy, đi đâu cũng không thể chết đói.

Trở lại thành thị, Lão Ngưu đi tới nhà Trương Nhị một chuyến.

Ném Trương Nhị vào trong phòng rồi rời đi.

Uống nhiều như vậy, bằng vào tu vi của hắn thì không biết phải ngủ trong bao lâu.

Thế nhưng cũng không cần lo lắng hắn sẽ chết đói, vì tốt xấu gì thì hắn cũng là một tên tu sĩ.

Mãi bảy ngày sau.

Trương Nhị mới tỉnh lại, nhìn lên nóc nhà.

“Phù phù

Thở ra một hơi thật dài, mà vừa mới mở mắt ra có có cảm giác chưa thích nghi kịp.

Ánh mặt trời nóng rực chiếu vào từ bên ngoài cửa sổ.

Trương Nhị chỉ cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái.

Giấc ngủ này thoải mái hơn cả nửa đời trước cộng lại.

Trương Nhị xoa xoa đầu, hồi tưởng lại những chuyện xảy ra lúc trước.

Vốn là mình đi làm người phán xử, vậy mà ngoài ý muốn lại gặp được bằng hữu của Lưu Mãn Tử, vị

mặc áo xanh kia.

14:00

Sau đó đối phương mời mình ăn thịt thỏ nướng, rồi mình lại uống rượu trong hồ lô của đối phương. Sau đó… cứ thế đã say rồi?

Rượu đó quá nặng.

Trương Nhị chỉ có cảm giác như vậy.

Bỗng nhiên, hắn bất giác sờ vào thanh đạo ở bên hông, cùng với nhẫn trữ vật ở trên ngón tay của mình.

Đều còn, cả người mình không thiếu một thứ gì,

Lại bất giác thở phào nhẹ nhõm, lòng người quỷ quyệt đa đoan, không thể không đề phòng.

Nói đi cũng phải nói lại, bản thân mình uống đến say mèm như vậy.

Cho dù đối phương có chém một đao làm thịt mình thì cũng không phải chuyện ngoài ý liệu.

Sau đó, Trương Nhị ra khỏi nhà, đi đến Trương gia Ngạc Nam.

Tuy cùng là học Trương, nhưng không phải là một nhà.

Trương gia vốn là cây to rễ sâu ở Ngạc Nam, bá chủ một phương.

Trương Nhị được lão gia của Trương gia cứu mạng, nên bán mạng cho hắn. Người của Trương gia thấy được Trương Nhị đều kinh ngạc vô cùng.

Lúc này thì Trương Nhị mới biết được là mình đã ngủ trọn vẹn bảy ngày.

Khi người của Trương gia đi tìm hắn, ai cũng đều lo lắng hắn đã hẹo ở đâu đó. “Bảy ngày!??”

Trương Nhị kinh ngạc mãi không thôi, lục lọi ký ức của ngày hôm đó.

“Tỉnh là tốt rồi”

Trương lão thái gia nửa nằm nửa ngồi ở trên ghế thái sư: “Trương Nhị, cần ngươi đi làm một vài chuyện”

“Mười năm về trước, chuyện về con Miêu yêu mang bí bảo, ngươi còn nhớ không?”

Trương Nhị nói: “Nhớ rõ, nhưng không phải là nó đã chết rồi hay sao?”

“Có tin tức, Miêu yêu này còn có một đứa con”

“Ta nghĩ có thể tìm được phần tin tức nào đó về bí bảo trên người đứa con của nàng, ngươi đi làm việc này. Nhớ kỹ, phải bí mật mà làm”

“Dạ. Hiểu”

Mười năm trước ở Ngạc Nam, có một vị đạo sĩ mang bí bảo ở trên người, gặp phải truy sát.

Đạo sĩ kia bị trọng thương, nhưng lại được một con Miêu yêu cứu lấy.

Sau đó không lâu đã rời khỏi thế gian.

Nghe đồn, trước khi chết thì vị đạo sĩ kia giao bí bảo trên người cho Miêu yêu.

Sau đó, tất nhiên con Miêu yêu kia cũng gặp phải truy sát giống như đạo sĩ.

Chỉ là, cho đến khi Miêu yêu bị giết cũng vẫn không tìm được bất kỳ manh mối nào.

Hôm nay, Trương lão thái gia đột nhiên lại đề cập tới chuyện này.

Khiến cho Trương Nhị hơi giật mình.

Năm xưa, chuyện đó đã gây nên một trận gió tanh mưa máu cho toàn bộ giang hồ đất Ngạc Nam. Bây giờ nhắc chuyện xưa lên một lần nữa….

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right