Chương 569: Mua mèo
Bước vào tháng bảy, thời tiết dần dần nóng lên.
Mặt trời ác độc, phơi người ta dưới nắng đến nỗi mồ hôi rơi xuống thánh tha thánh thót. Mở hết cửa sổ và cửa chính ra, để cho gió thổi vào.
Cho dù như vậy, mèo cam vẫn thay đổi tư thế không ngừng.
Bộ dạng ủ rũ, lắc lắc cái đầu, ngáp lên một cái.
Càng ngày càng nóng, thật sự làm cho tinh thần của mèo cam không thể phấn khởi nổi.
Hơn nữa, mùa hè năm nay so với những năm trước thì nóng hơn rất nhiều.
Sau khi bước vào tháng bảy.
Ngoài việc dạy học thì Gia Trạch thường xuyên tự nhốt mình ở trong phòng. Giống như có điều cảm ngộ.
Ngoài trừ những việc này, Lưu Mãn Tử cũng dựa theo ước định lúc trước.
Đến trường tư thục của Gia Trạch, cùng ngồi nghe giảng.
Đây là yêu cầu của Lý Bình An đối với hắn trước khi hắn trả đủ tiền.
Kể ra thì cũng lạ, vừa mới bắt đầu thì Lưu Mãn Tử còn tìm mọi cách để không đến.
Nhưng càng học lại càng hăng say, thậm chí phát hiện ra bình cảnh của mình trong rất nhiều năm qua cũng chưa thể phá vỡ.
Không ngờ lại có một vài lần đốn ngộ.
Đối với thời tiết nóng bức ở xung quanh, dường như Lý Bình An lại chẳng để tâm.
Thấy cả đuôi cả đầu của mèo cam đều ủ rũ.
Vì thế, cầm chiếc bút lên, viết viết gì đó lên giấy.
Dán ở hướng Tốn bên trong phòng, Tốn vi Phong, Tốn là gió.
Gió thổi liên miên, chỗ nào cũng tới, Tốn nghĩa là thuận nhập.
(Quái Tốn: = trong Lạc Thư, Tốn ở hướng đông nam, lấy tượng là gió, thuận là thuận theo, có gió thì thuận theo)
Một lát sau, mèo cam ngẩng đầu lên.
Cảm thấy không còn nóng bức khó chịu nữa.
Một lát sau đã cảm thấy thật là mát mẻ.
Thoải mái hơn rất nhiều.
Lý Bình An đang đọc sách thiếu nhi được bày bán ở phường thị.
Mèo cam đi tới ghé sát vào chân hắn, chiếc đuôi cọ tới cọ lui.
Thấy Lý Bình An không để ý tới mình, vậy là hào hứng đi tìm Lão Ngưu đang giặt quần áo trong sân.
Thấy Lão Ngưu đang vắt quần áo để vào trong chậu, mèo cam rất là tinh tế ngậm lấy từng chiếc quần áo.
Phơi lên sào rất kỹ lưỡng, rồi dùng đôi tay vuốt lại cho bằng phẳng.
Sau đó, nhìn về Lão Ngưu, tựa như đang chờ được khích lệ.
Lão Ngưu giơ ngón cái lên.
Mèo cam càng ra sức mà làm.
Lão Ngưu cười cười, có một loại cảm giác đang dạy dỗ trẻ nhỏ.
Một cơn gió nhẹ hiếm hoi thổi tới, cuộc sống nhàn nhã mà bình đạm.
Tản mát ở nhân gian vui vẻ với cuộc sống thường ngày, làm cho người ta cảm thấy thoải mái vô cùng.
Hôm đó, Lý Bình An ra ngoài khám bệnh, trên đường mới trở về nhà.
Mèo cam đi ở bên cạnh, thấy rất nhiều người.
Cũng không cần nhắc nhở mà chủ động nhảy lên vai người áo xanh, cứ lẳng lặng mà nằm như vậy.
Nhìn thấy ở phía xa xa có người bán hàng rong đang giơ kẹo hồ lô đi tới trước mặt, tiếng rao ngân vang.
“Miêu Miêu tiên tử muốn ăn kẹo hồ lô không?”. Lý Bình An hỏi.
“Tiên tử không muốn ăn”. Mèo cam lại còn biết tiết kiệm tiền.
Chẳng qua chỉ nói như vậy, chờ đến khi người bán hàng rong đi sát bên vai.
Cái đầu lại vô thức mà xoay tròn, nhìn chằm chằm vào kẹo hồ lô.
Lý Bình An cười cười, mua ba cây kẹo.
Hai cây khác giữ lại cho Lão Ngưu ở nhà nấu cơm và Gia Trạch đi dạy học ở bên ngoài.
Tính toán thời gian ở trong đầu, phỏng chừng lúc nào Lão Ngưu còn chưa nấu cơm xong.
Vì thế cũng chẳng vội vàng, đi vòng vào một quán trà.
Gọi một ấm trà lạnh, một món điểm tâm khai vị.
Người kể chuyện ở trên sân khấu đang nói liên miên bất tận.
Kể về một truyền thuyết ở địa phương, thú vị vô cùng.
Nhưng sau đó lại nói đến trận chiến lẫy lừng ở Đằng Xung thành.
Bảy phần giả, ba phần thật.
Đương sự Lý Bình An nghe vậy cảm thấy rất nhàm chán.
Mèo cam nhu nhu thuận thuận ghé vào sát bên, hỏi Lý Bình An.
“Là một địa phương”
“Vậy Liễu Vận là ai?”
“Một người bạn rất xinh đẹp” “Đẹp như tiên nữ hay sao?”
Lý Bình An cười cười: “Đúng vậy”
Mới uống được nửa ấm trà lạnh, có người đi đến.
“Túc hạ, bàn trà này, tiểu thư nhà chúng ta xin mời”
Quán trà chia làm hai lầu.
Lý Bình An ngẩng đầu nhìn lên, ở trong một nhã gian trên lầu hai có một nữ tử với tướng mạo duyên dáng đầy cảm xúc.
Có tấm rèm mỏng ngăn cách, chỉ có thể nhìn thấy được một bóng dáng mông lung.
Nhưng tất nhiên cũng không ngăn được pháp nhãn của Lý Bình An.
“Không quen không biết, vô công bất thụ lộc”
“Túc hạ khách khí rồi, chỉ là một bàn nước trà mà thôi”
Lý Bình An mỉm cười nhìn đối phương.
Quả nhiên, câu nói tiếp theo của đối phương là…
“Con mèo dưới chân thật xinh đẹp”
Mèo cam nghiêng đầu, nghe thấy người khác đang khen mình xinh đẹp.
Ngay lập tức cái đuôi vung vẩy rất vui vẻ, hoàn hoàn không giấu được cảm xúc.
Người nọ lại tiếp tục nói: “Thực không dám giấu diếm, tiểu thư nhà ta yêu mèo như mệnh”
“Hôm nay thấy mèo con dưới chân, vừa nhìn đã yêu”
“Không biết túc hạ có nguyện ý bỏ đi thứ mình yêu thích hay không?”
“Tất nhiên sẽ không bắt túc hạ cho không một con mèo, tiểu thư nhà ta nguyện ý bồi thường năm trăm lượng”
Năm trăm lượng?
Nếu chỉ tính khoản ăn uống và tiêu dùng của một gia đình bình thường thì một năm chỉ mất khoảng hai lạng bạc.
Năm trăm lượng bạc để mua một con mèo, ra tay quả thực là hào phóng.
Lý Bình An cười cười giải thích: “Mèo con này không phải thuộc về tại hạ, cũng chỉ có thể coi như là hàng xóm ở cạnh nhau mà thôi”
“Hả”
“Tiên tử đáng giá nhiều tiền như vậy sao?”. Mèo cam không nhịn được mà lên tiếng.
Người nọ bất chợt sửng sốt, không khỏi cười cười.
“Là tại hạ thất lễ, thì ra túc hạ cũng là người tu hành, mèo con này cũng là một con linh miêu” Người nọ đi trở về nhã gian trên lầu hai, nhưng không bao lâu đã đi xuống.
“Tiểu thư nhà chúng ta nói rằng, không biết năm trăm linh thạch có thể mua được con mèo này hay không?”
Lý Bình An nói: “Vừa rồi tại hạ cũng đã nói, Miêu Miêu tiên tử không phải là thuộc về thuộc hạ, chứ đừng nói gì tới mua bán”
“Chẳng lẽ túc hạ chê giá cả như vậy chưa đủ? Vậy một ngàn linh thạch thì như thế nào?”
Đối phương chỉ nghĩ rằng vấn đề là do giá cả không đạt tới mức mà tâm lý Lý Bình An mong muốn. Lý Bình An lắc đầu, cũng không muốn nhiều lời.
Người nọ nhíu nhíu mày, tựa hồ có phần bất mãn với lòng tham không đáy của Lý Bình An.
“Một ngàn năm trăm linh thạch, không thể nhiều hơn”
Lý Bình An không để ý tới hắn nữa.
“Túc hạ, có biết tiểu thư nhà ta mang họ gì tên gì hay không?”. Người nọ đột ngột hỏi. “Không biết”
“Chính là trưởng nữ của Vương gia đất Ngạc Nam”
Vương gia đất Ngạc Nam, e rằng cũng chỉ có Trương gia là có thể so sánh.
Hai nhà này chia nhau tám phần phường thị ở Ngạc nam, cũng với mỏ linh thạch.
Tu sĩ địa phương ở Ngạc nam còn gọi là “Trương Vương song hùng”
“À, tại hạ họ Lý”. Lý Bình An rất lễ phép mà trả lời một câu.
Người nọ nhìn thẳng vào Lý Bình An, vừa tức giận lại vừa bất đắc dĩ.
Trở về lầu hai mang câu trả lời tới cho chủ nhân của mình.
Vì để tránh phiền toái, Lý Bình An uống một mạch hết ấm trà lạnh. Đặt tiền lên bàn rồi rời đi.
“Miêu Miêu tiên tử đáng giá rất nhiều tiền”. Mèo cam vô cùng vui vẻ.
Lý Bình An bất đắc dĩ nở nụ cười.
Nữ nhân trong nhã gian trên lầu hai nhìn chằm chằm vào con mèo nhỏ linh động kia, mím môi cười cười.
“Phụ thân nói với ta là gần đây có tin tức về con Miêu yêu mang bí bảo từ mười năm trước, có khả
năng nó để lại con nối dõi”
“Ta nhìn thấy con mèo cam kia quả thực rất đáng yêu”
“Nếu thực sự là con cháu của Miêu yêu thì tất nhiên là tốt rồi”
“Nếu không, có được một con mèo nhỏ xinh đẹp như vậy cũng đáng giá” Người mà lúc nãy xuống lầu nói chuyện với Lý Bình An khẽ khom người.
“Xin tiểu thư về nhà chờ một lát”
Nữ nhân kia ăn một miếng bánh ngọt, dặn dò: “Làm sao thì làm nhưng cố gắng ôn hòa, gây ra tai nạn chết người thì sẽ rất khó coi”