Chương 585: Long vương của vùng biển này
1683 chữ
Sâu trong đại dương này, sương trắng cũng dần dần được tản ra.
Từ dưới đáy nước, Long vương ngẩng đầu, phóng khi tức đặc trưng của mình ra ngoài. Như là từng đợt sóng gợn, kích thích khiến cho mặt biển cũng rung động rào rào.
Vòng sóng gợn này dùng tốc độc cực nhanh mà tản ra bốn phía.
Rồi lại được thu về, kiểm tra tin tức xung quanh.
Mới vừa nãy có loại khí tức cường hãn kia là vì có chuyện gì xảy ra?
Chẳng qua khí tức mạnh mẽ đó chỉ tồn tại trong chớp mắt.
Rồi lại biến mất nhanh chóng, để cho người ta không nắm bắt được tung tích. Điều này làm cho trong lòng Long vương cảm thấy thấp thỏm bất an.
Cùng lúc đó, ở một nơi nào đó trên đại dương này.
Lý Bình An cầm lấy mảnh vỡ đại đạo, nhìn vào người xương trắng đang tiêu tán.
“Túc hạ yên tâm! Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy
Người xương trắng nói cho Lý Bình An biết được nhà của hắn ở vùng nào, thế nhưng chỉ có mỗi cái dòng họ.
Còn cái tên đã bị lãng quên.
Cũng không biết được rằng khi đã đến được Ung Châu thì có thể tìm được vị trí theo như lời nói của
đối phương hay không.
Tuy vậy, nếu Lý Bình An đã đáp ứng với đối phương.
Vậy thì sẽ cố hết sức để hoàn thành.
Dù là một năm, mười năm…
Kể cả một trăm năm, hoặc lâu hơn nữa…
Mèo cam tò mò, hỏi: “Hắn ta đi đâu rồi?”
“Có thể hiểu là tới một thế giới khác”
Mèo cam lại hỏi: “Tại sao hắn ta lại phải đi đến một thế giới khác?”
“Bởi vì chấp niệm quá sâu”
“Tiên tử vẫn luôn thích ăn chuột, Ngưu Ngưu vẫn luôn thích thịt trâu khô. Cái này có thể gọi là chấp niệm hay sao?”
“Chấp niệm chia ra làm hai loại, nếu như loại chấp niệm này là đúng, vậy thì không còn gọi là chấp niệm”
“Một loại khác là biết rõ nên buông tay mà không buông tay, tham cầu một thứ không thuộc về mình”
“Cho nên, bất kể là làm người hay là làm mèo, đều phải hiểu rõ thế giới này vốn là vô thường”
“Cần học cách bình tĩnh để đối đãi với mọi chuyện, phong luân thủy chuyển, không nên quá mức cố chấp”
Lý Bình An biết, nếu như nàng làm động tác này thì chính là đang tỏ vẻ mình không hiểu.
Vì thế lại nói thêm: “Đương nhiên hiện tại Miêu Miêu tiên tử không cần hiểu, bởi vì Miêu Miêu tiên tử còn nhỏ tuổi”
“Tiên tử không phải là trẻ nhỏ!”
Mèo cam đứng trên bụng lão Ngưu.
Khi nói những lời này, móng vuốt nhỏ được giơ lên thật cao, dường như là tăng cường sự đáng tin cho lời nói mà nặng nề vạch vạch móng vuốt vào bụng lão Ngưu.
“Boooo!!”
Lão Ngưu thích chí, rống lên một tiếng.
Thật sự là thoải mái, còn phục vụ theo yêu cầu.
Lý Bình An cười nhẹ nhàng: “Đúng, Miêu Miêu tiên tử không phải là trẻ nhỏ”
Mèo cam ngẩng đầu, đôi mắt to nhìn chằm chằm vào Lý Bình An không chớp lấy một cái.
Lý Bình An lặp lại một lần nữa:
“Miêu Miêu tiên tử chắc chắn không phải là trẻ nhỏ”
Lúc này thì mèo cam mới hài lòng mà cúi đầu xuống, chơi đùa với quả cầu len.
Lý Bình An lắc đầu, cười cười, ở trong tay lại đang cầm ba mảnh phù văn.
Giống như là ba miếng vảy sáng lấp loáng ở trên tay.
Ừm… Ba mảnh rồi.
Khoảng cách với một khối hoàn chỉnh chì còn có hai mảnh.
Cuộc sống mà, cần phải có mục tiêu.
Đường còn dài, cũng còn rất nhiều phong cảnh đang đón chờ ở phía tước.
Bỗng nhiên, tầm mắt Lý Bình An dừng lại ở một nơi nào đó.
Một người trung niên mặc áo bào trắng đứng cách đó không xa, chắp tay thi lễ:
“Tại hạ là Ngạo Vũ, Long vương của vùng hải vực này, xin hỏi đạo hữu đến từ nơi nào, sao lại đi ngang nơi này?”
Lý Bình An đáp lễ: “Tại hạ Lý Bình An, là tán nhân vẫn du tứ hải, đến từ Trung Châu”
“Đây là lão Ngưu và Miêu Miêu tiền tử đi cùng ta”
“Đi qua nơi này, nếu có quấy rầy thì xin chớ trách tội”
Có quấy rầy?
Trong lòng Long vương nói thầm, long cung của lão tử suýt nữa thì bị phá hủy.
Chỉ trong phút chốc mà đại trận của long cung đã bị hủy đi ba phần.
Đó mà gọi là quấy rầy à?
Lại còn chớ trách tội?
Con mẹ nó, lão tử dám trách ngươi hay sao?
Mặc dù trong lòng Long vương nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng lại nói: “Từ xa tới tức là khách, từ xa tới là khách!”
Lý Bình An phất phất tay, ngay lập tức, có một bàn trà và ấm trà xuất hiện trước mặt.
“Túc hạ, mời!”
Long vương nhảy vào chiếc thuyền nhỏ, liếc mắt nhìn khắp xung quanh.
Lý Bình An rót cho Long vương một chén trà: “Vừa mới giao thủ cùng người khác nên đã làm phiền tới Long vương, trước tiên nói một lời xin lỗi”
“Ha ha, không ngại, không có gì, lão Long ta cũng chỉ là đến để xem rốt cục đã xảy ra chuyện gì”
Long vương vội vội vàng vàng đáp lời, sợ đối phương hiểu lầm là mình tới đây để trách móc. “Uống trà, uống trà!”
Long vương cẩn thận nhấp một ngụm nước trà, nụ cười ở trên mặt vẫn còn rất gượng gạo.
Đột nhiên đối phương tới nơi này là vì chuyện gì? Lại vì sao mà lại đột ngột đại chiến với người ta?
Đại chiến với ai?
Không thể hiểu được.
Tâm tình Long vương vẫn thấp thỏm bất an, tuy rằng nơi đây cách rất xa đại lục trung nguyên. Nhưng vẫn bị ảnh hưởng bởi văn hóa tam giáo.
Khi Long vương còn rất nhỏ, đã tận mắt chứng kiến thấy có một vị Thánh nhân dùng kiếm gõ một cái tình thương lên đầu chân long.
Khi đó, thiên địa hỗn loạn, cả Cửu Châu rơi vào trong chiến hỏa.
Vùng hải vực này có hơn mười con chân long cùng tồn tại.
So với hiện tại thì uy phong hơn rất nhiều, không chỉ khống chế một vùng đại dương rộng lớn cùng các loại thủy tộc.
Thậm chí còn vươn tay đến các thành thị ven biển, hoặc hơi sâu trong nội địa.
Sau đó, có thánh nhân Nho gia đến để lập ra quy củ.
Thánh nhân nho gia, phong thái hào hoa, cử chỉ phong nhã, chậm rãi giảng giải đạo lý, nói ra sự thật với cả bầy chân long.
Giống như một vị thư sinh trói gà không chặt.
Đến khi Thánh nhân bị chọc giận, vẫn mỉm cười rồi lấy ra một thánh kiếm từ trong người. Trong miệng lẩm nhẩm: “Cho mặt mũi lại còn không biết xấu hổ”
Dứt lời. Một kiếm. Chia biển làm hai.
Cảnh tượng đó… Cho tới bây giờ, Long vương vẫn không thể nào quên được.
Long vương uống liên tục tới hai chén trà lớn, liếc mắt nhìn vào Bút Hiệp Khách đại biểu cho Thánh nhân Nho gia được cài ở bên hông đối phương.
Ho nhẹ một tiếng, bắt đầu báo cáo cẩn thận từng li từng tí những việc làm trong mấy năm này cho đối phương.
Mặc dù không có công lao to lớn, nhưng cũng chẳng có lỗi lầm đáng gọi tên.
Đó là đánh giá của hắn về bản thân mình.
Không có công lao, cũng có khổ lao.
i xong, Long vương cẩn thận lau mồ hôi ở sau lưng.
Lý Bình An thì trầm mặc một lúc lâu, không hiểu sao Long vương này lại ồn ào đến vậy.
Nói quá nhiều….
“Uống trà!”
Vì thế, liên tục uống ba chén trà lớn.
Thấy đối phương vẫn không có ý định tỏ thái độ, Long vương cẩn thận hỏi tiếp:
“Tiên sinh đã tới đây, vậy rất mong có thể chiêu đãi tiên sinh thật tốt. Hay là tiên sinh theo ta về long cung, cũng để cho ta có thể tỏ lòng chủ nhà”
“Túc hạ khách khí rồi, cũng không cần thiết”. Lý Bình An cười nói.
Lại nói chuyện thêm một lát.
Lý Bình An thấy đối phương thực sự quá lo lắng.
Vì thế nên nói rằng mình muốn nghỉ ngơi, đối phương cứ tùy ý là được.
Lúc này Long vương mới cẩn thận rời đi, nhưng còn rất nghi hoặc…
“GàoooO!!!!”
Trên mặt biển đang phập phồng ở phương xa, có một loại sát khí khiếp người.
Nương theo tiếng sóng đập ầm ầm, khiến cho người ta có một loại cảm giác sóng to gió lớn…
Có một con giao long đã hóa hình, đang bay vụt qua mặt biển, cách khoảng một trăm trượng. Để cho người ta cảm nhận được loại áp lực gần như nghẹt thở.
Những sinh vật xui xẻo ở trong đại dương không kịp tránh né.
14:09
Cứ thế mà bị cuốn vào, bị sóng biển mạnh mẽ xé thành từng mảnh nhỏ, hóa thành một bãi máu thit.
Giao long hưng phấn hét lên.
Vẫn là vùng biển của nhà mình mới là tốt nhất, thông suốt không hề trở ngại.
“Phù.. Phù.. Phù!”
Ở phía xa, Lý Bình An đang nấu mì cũng chú ý tới cảnh tượng này.
“Phù phù.”
“Miêu Miêu tiên tử muốn một bát thật to”
Mèo cam giơ bát tô, vểnh chân, nói lớn.