Chương 586: Lễ mừng thọ của chân long
2155 chữ
“Sup soap… Sup soap…”
Mèo cam biến thành tiểu nữ đồng, tay cầm đũa, đang không ngừng nhét mì vào trong miệng.
“Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn”
Lý Bình An đưa tay lau miệng cho nàng.
Hů?
“Đây là cái gì?”. Lý Bình An đột ngột hỏi.
Tiểu nữ đồng chớp chớp mắt, không lên tiếng.
Lý Bình An dùng đũa đẩy sợi mì trong bát tiểu nữ đồng ra, lộ ra một thứ đen thùi lùi ở bên trong. “Đây là cái gì?”
. Thit…”
“Thịt gì?”
“Thịt chuột khổ
“Không phải đã nói rằng khi cùng ngồi ăn thì không được ăn chuột hay sao?”
Tiểu nữ đồng do dự một lát, rồi nói chắc như đinh đóng cột: “Là do con chuột tự mình bay vào trong bát của Miêu Miêu tiên tử”
“Ồ, lý do thật mới lạ”
Tiểu nữ đồng đành phải bỏ chuột khô sang một chỗ khác, rồi chuyên tâm ăn mì sợi.
“Ầm ầm…”
Xa xa, có sóng lớn dồn dập.
Thuyền nhỏ cũng vì thế mà lắc lư.
Lão Ngưu vắt chân sau ra phía sau, chân trước gác lên thuyền nhỏ, đảm bảo thuyền nhỏ sẽ không bị sóng lớn làm cho lật úp.
Có người?
Giao long hứng thú, dùng tốc độ cao bay tới rồi vờn quanh thuyền nhỏ.
Thuyền nhỏ rất nhẹ nhàng, như một đám lau sậy nhấp nhô, cứ như thế mà xuyên qua sóng biển,
vừa nhanh chóng vừa ổn định.
Thuyền nhỏ lại tiếp tục lắc lư chao đảo trên mặt nước. “Ha?”
“ÀO!!!”
Giao long đột nhiên phá mặt nước bay lên.
Thân hình được phủ đầy lẫn giáp, phản xạ ánh sáng chói mắt.
Hàm răng sắc nhọn như mũi giáo, đôi mắt to trợn trừng lộ ra.
Trong đôi mắt có ánh sáng lạnh lùng như dã thú, mỗi một khối cơ bắp đều đang căng cứng, mỗi một khúc xương tựa như đang vận sức chờ phát lực.
Giống như chỉ một giây sau là xông tới…
Để xé đám người Lý Bình An thành từng mảnh nhỏ.
“Khặc khặc khặc…”
Trong kẽ răng của giao long phát ra tiếng cười, dường như đang khoe khoang lực lượng của mình. “Các ngươi tới từ nơi nào?”
Giao long chưa từng biết Trung Châu là địa phương nào, bất chợt cảm thấy hứng thú. Thân thể lại run lên, mặt biển ở bốn phía xung quanh lại một lần nữa khôi phục tĩnh lặng. “Trung Châu là địa phương nào?”
“Là một nơi không khác nhiều lắm so với Vọng Giác, có lục địa, có rất nhiều người”
“Cách đây bao xa?”
“Rất xa”
“Rất xa là bao xa?”
“Chỉ sợ các hạ không đi được”. Lý Bình An nói.
Từ trong mũi giao long đột ngột phun ra một hơi thở nóng rực, trầm giọng nói: “Vì sao?”
“Quy củ cho giao long, không thể rời khỏi hải vực đi tới Châu khác”
Giao long cúi thấp đầu nhìn xuống: “Ồ, ngươi biết rất nhiều chuyện”
“Đã đi qua rất nhiều địa phương nên có nghe nhắc tới mà thôi”
Giao long lại nói: “Bỏ đi, xem ra ngươi cũng là người tu hành. Bản tọa cũng không phải hạng người
giết người cướp của”
“Không biết ngươi có thể lấy ra được thứ gì thú vị ở trên người của ngươi hay không?”
“Dịp này ta đang chuẩn bị tham gia lễ mừng thọ của thúc phụ. Tiện đường mang ngươi tới đó, coi như là giúp ngươi biểu đạt thành ý”
“Thúc phụ?”
Lý Bình An nhớ tới Long vương vừa nãy.
Lễ mừng thọ chân long? Nhắc mới nhớ, lúc trước Long vương còn mời mình tới long cung.
Tuy rằng mình cự tuyệt, nhưng khi đó cũng không biết đối phương chuẩn bị tổ chức lễ mừng thọ.
Mặc dù là mới quen biết, nhưng vẫn nên bày tỏ thành ý.
“Tại hạ biết một ít chữ, kính xin túc hạ mang đi giúp ta”
Lý Bình An cầm bút, viết ra một đôi câu đối đơn giản. Câu đối trên: Tuế tuế niên niên kim triều tại.
Câu đối dưới: Nhật nhật nguyệt nguyệt nhạc thường hành.
Giao long nhìn chằm chằm vào câu đối này, cảm thán: viết thế mà cũng đòi viết.
Thế nhưng… viết chữ thật là đẹp.
Thậm chí Giao long nảy ra một ý tưởng ở trong đầu.
Trói tên này lại, hiến cho thúc phụ.
Nhưng thúc phụ lại luôn luôn không thích việc này.
Giao long thoáng nhìn qua hàng chữ này, lại nói: “Viết thêm cho ta một tờ, ta đọc sao ngươi viết vậy”.
Đối với yêu cầu của đối phương, Lý Bình An cũng không cảm thấy phiền toái chút nào.
Thay vào đó, lại chấm vào nghiên mực.
Giao long đọc: “Câu đối trên: Kính thiên địa, tứ hải nội cảm vấn đỉnh”
“Câu đối dưới: Trí vũ nội, càn khôn chi khí tự hoa!”
Chỉ chốc lát sau, Lý Bình An lại viết xong đôi câu đối.
“Không tệ, không tệ”
Giao long nhìn vào hàng chữ này thêm mấy lần nữa, rồi mới ngẩng đầu nhìn vào Lý Bình An.
“Hay là ngươi trở về làm phụ tá cho bản tọa? Yên tâm, bản tọa tất nhiên sẽ không bạc đãi ngươi” “Đa tạ ý tốt của các hạ, tuy nhiên tại hạ còn có chuyện phải làm chuyện của mình”
Giao long cất câu đối đi, không nói thêm gì nữa.
Xoay người rời đi.
Lúc này, Lý Bình An ở phía sau nói theo: “Tại hạ họ Lý, tên Bình An”
Dù sao thì mình đã tặng lễ vật, tất nhiên là muốn cho đối phương biết được danh tính của mình.
“Lý Bình An.. được rồi, ta đã nhớ kỹ!”. Giao long chỉ trả lời một câu qua loa.
Chỉ mới vừa lướt được hơn mười hải lý, cứ như thế đã ném ba chữ này ra khỏi đầu.
Chỉ biết là, mình có thể tặng một bộ chữ cực kỳ xinh đẹp cho thúc phục.
Nhưng nghĩ lại…
Nếu thúc phụ thích bức thư pháp này, muốn mình đi cầu thêm một bộ nữa thì làm như thế nào?
Đến lúc đó mà muốn tìm được thì chẳng phải là rất phiền toái hay sao?
Vì thế, rất là quyết đoán mà dùng thần niệm ra lệnh cho thủ hạ ở gần đó.
Bắt người áo xanh kia lại, nhưng phải đối xử khách khí, chiêu đãi tôn trọng, không được làm bị
thương.
Nhất là bàn tay của đối phương
Long cung.
Lễ mừng thọ của Long vương, tinh quái thủy tộc ở khắp bốn phương hải vực đều phải chừa ra một phần mặt mũi.
Rối rối rít rít bơi tới chúc thọ, lại còn có cả binh tôm tướng của rồng rồng rắn rắn khuân vác lễ vật ở đằng sau.
Sau đó căn cứ vào thân phận của mỗi người mà sắp xếp chỗ ngồi.
Đương nhiên, thân phận càng cao thì càng có thể ngồi gần Long vương.
Bởi vì là mừng thọ của Long vương, cho nên rất nhiều người không muốn tới cũng cần phải tới. Dòng người bơi đến cũng phải mất nửa canh giờ.
“Tam gia, ngài đã tới ạ!”
Giao long từ xa đã hóa thành hình tượng một đại công tử.
Lính tôm phụ trách công tác lễ tân, nhìn thấy giao long, vội vàng tiến lên ân cần tiếp đón. “Thúc phụ đâu? Ta phải dập đầu với lão nhân gia một cái!”
Nói xong, cứ như vậy mà sải bước đi vào.
Lão Long không có con nối dõi, cho nên coi đứa cháu này như con ruột.
Thủ hạ biết rõ việc này nên cũng không ngăn cản.
Tam công tử cứ thế mà đi tới tẩm cung của Long vương.
“Thúc phụ! Thúc phụ”
Lúc này, lão Long đang nằm ườn ở trên chiếc tràng kỷ khổng lồ.
Đuôi rồng buông thõng xuống đất, râu rồng như chiếc roi cực lớn cũng khẽ rung lên.
“Thúc phụ”
Đôi mắt Long vương chỉ mở ra một khe hở.
“Thúc phụ, hôm nay đại thọ của thúc phụ, sao giờ này vẫn ngủ ở đây?”
Long vương nói: “Ngoài kia quá ồn ào, trốn tới nơi này cho thanh tịnh”
“Thường ngày thì người đâu có bộ dáng này, lúc nào cũng nhắc tới chuyện long cung quá vắng vẻ,
không có ai nói chuyện cùng người”
Long vương muốn nói gì lại thôi, cũng không nói ra chuyện của ngày hôm nay.
Hiện tại, trong nhà lại đột ngột xuất hiện một vị có tu vi cao hơn mình rất nhiều. Giống như là có một tên cướp vô duyên vô cớ xách rìu đi vào nhà.
Hắn ta nói là chỉ đi dạo lung tung, ngươi cứ việc an tâm mà ngủ.
Lúc này, con mẹ nó ai có thể yên tâm mà ngủ ạ?
Tuy rằng đối phương cũng không giống với cường đạo.
Nhưng Long vương cũng chỉ là dùng danh nghĩa quản lý toàn bộ hải vực. Nếu như người này chỉ là cứ đi qua như vậy, tất nhiên là không còn gì để nói.
Tuy vậy, loại nhân vật có tu vi bực này.
Hắn ta nói hắn ta chỉ đơn giản là rảnh rỗi nên chèo thuyền ra ngoài đi dạo.
Long vương chắc chắn không tin.
Sau khi trở về long cung thì vẫn luôn chìm trong suy nghĩ… Khiến cho ngay cả tiệc mừng thọ cũng chẳng còn hứng thú.
Thế nhưng, giờ phút này được nhìn thấy cháu trai mà đã lâu rồi không được gặp, khó có thể kìm nén sự vui mừng.
Huống chi, cháu trai còn mang đến cho hắn rất nhiều lễ vật hiếm thấy.
Đành an ủi bản thân quên đi chuyện đau đầu, không cần phải suy nghĩ nhiều làm gì.
Bởi vì, bản thân mình và đối phương, ngày xưa không oán, ngày nay không thù. Huống chi, nếu quả thực mà đối phương có yêu cầu gì, vậy thì mình phối hợp là được. “Đúng rồi, thúc phụ, có bức thư pháp này dành tặng cho người”
“... Chữ đẹp thật”
Vừa mới đưa mắt nhìn, Long vương đã thán phục vẻ đẹp của bức thư pháp này.
Trình độ tinh tuyệt của nó đủ để khiến cho người ta tán tưởng.
“Cái này do người phương nào viết?”
“Thúc phụ thử đoán xem”
“Chắc chắn không phải tiểu tử ngươi viết, nói nhanh lên, đừng có thừa nước đục thả câu với ta”
Tam công tử cười nói: “Nhắc tới cũng khéo, ta đang trên đường tới đây”
“Gặp một chiếc thuyền nhỏ đang lênh đênh trên biển, sinh lòng tò mò nên tiến tới” “Chủ nhân chiếc thuyền đó tự xưng là người tới từ Trung Châu, du ngoạn tới đây” “Rất là trùng hợp mà hắn ta biết viết chữ, ta bảo hắn viết cho ta bức thư pháp này” Ngay lập tức, nụ cười đột nhiên cứng đơ lại trên mặt Long vương.
Nhân vật trong câu chuyện này… Nghe có vẻ quen quen….??
Long vương hít sâu một hơi.
Trùng hợp… Trùng hợp mà thôi…
“Là một người mặc áo xanh, đồng hành bên cạnh còn có một con mèo và một con trâu già?” Long vương dò xét.
Tam công tử nghi hoặc: “Thúc phục, người cũng đã gặp hắn ta hay sao?”
“Lúc ngươi lấy bức thư pháp này thì có nhắc tới ta hay không?”
“Đương nhiên rồi, ta nói là sắp đến đại thọ của thúc phụ, đây xem như quà mừng cho thúc phụ”
“Dù sao thì ở trên địa bàn của chính ta, chỉ lấy một bức thư pháp cũng đã là quá hời cho hắn” “Sau đó thì sao??”. Long vương vội vàng hỏi.
Tam công tử không rõ vì sao thúc phụ của mình lại hỏi tỉ mỉ đến vậy, nhưng vẫn trả lời thành thật: “Sau đó thì ta rời đi”
“Vậy thôi sao?”
“Chỉ vậy thôi!”
“Người nọ… không tức giận chứ?”
“Không tức giận, còn rất vui tươi, cười ha hả”. Tam công tử hồi tưởng lại vẻ mặt của Lý Bình An.
Long vương thở phào nhẹ nhõm.
Cũng đúng thôi, người không biết không có tội.
Người ta là người lớn, ai lại so đo với một đứa trẻ cơ chứ.
Phỏng chừng đối phương cũng coi đứa cháu trai này như một đứa trẻ, cho nên không tức giận.
Còn tốt, còn tốt…
Long vương lại ngồi xuống.
Ngày hôm nay quả thực là kinh tâm động phách.
Vừa định uống một hớp trà.
Đã nghe thấy cháu trai nhà mình nói: “Sau đó ta sai thủ hạ bắt hắn lại” “Phutttt!”