Chương 605: Cảnh tượng này thật náo nhiệt quá!
1455 chữ
Đêm tuyết.
Sủi cảo nóng bừng bừng và rượu trắng, dăm ba người bạn.
Sủi cảo và rượu, càng ăn càng vào miệng.
Nhưng ngay vào lúc này, từ ngoài phòng đột nhiên truyền đến những tiếng động kỳ lạ.
Có gã xấu xí thô kệch tới tận cửa tìm bọn hắ, gã lặng lẽ đứng ngoài cửa sổ, nhìn chằm chằm vào
trong.
Khỏi phải nói, người bình thường mà nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ bị dọa sợ giật nảy mình.
Lý Bình An hơi nghi ngờ, hắn khoác áo mỏng đi ra ngoài.
“Các hạ có chuyện gì?”
“Không có chuyện đương nhiên sẽ không tới đây. Ngươi vừa hại vật sủng của ta, sao bây giờ lại không nhớ rồi”
Người đối diện lạnh lẽo nói.
Lý Bình An nghĩ ngợi một hồi, “Nhưng chuột yêu kia làm hại người dân trên phố”
Vừa ban nãy lúc ăn cơm lão Quách còn nói cho hắn phần lớn yêu quái yêu tinh trong thành Phong Tuyết này đều có chủ, không ngờ chủ của con chuột yêu kia lại tìm tới đây nhanh như vậy.
Người kia hừ lạnh một tiếng: “Lá gan túc hạ to thật đấy? Túc hạ mới tới thành Phong Tuyết này chắc là vẫn chưa có ai dạy cho túc hạ biết quy củ ở thành Phong Tuyết?”
“Quy củ! Chưa đến lượt ngươi dạy đâu!”
Không đợi Lý Bình An đáp lời, sau lưng hắn đã có tiếng người khác đáp trả.
Là Nho sĩ hơi có chút men say, hắn đi tới chửi ầm lên.
Gã xấu xí kia ngẩn người, mặt mày biến sắc, “...Văn gia…
Nho sĩ lăn lộn trong thành Phong Tuyết nhiều năm, dù sao cũng có một chút danh tiếng, nếu không
hiệu sách của hắn sẽ không thể trụ vững đến ngày hôm nay.
“Hôm nay lão tử vui, không dảnh quan tâm đến ngươi. Cút!” Nho sĩ phất phất tay.
“....Ừm..xin cáo từ.”
Người này tới cũng nhanh, đi cũng nhanh.
Lý Bình An không ngờ được rằng chuyện này được giải quyết dễ ràng như thế.
Nho sĩ ôm lấy bả vai Lý Bình An nói, “Yên tâm, sau này nếu gặp chuyện thế này cứ nhắc tên ta là được.
Lúc trước ta ở thành Phong Tuyết trảm yêu trừ ma, cũng có khá nhiều người đến tìm ta trả thù. Nhưng đến bây giờ nè, làm gì còn ai dám tìm đến tận cửa nhà ta nữa đâu.
Lý Bình An gật đầu, “Đa tạ.
“Đi! Vào uống tiếp”
Sau khi về phòng, bọn họ uống thêm một hồi lâu, rồi Nho sĩ và lão Quách mời lần lượt ra về.
Mèo con nằm dài trên giường chỗ gần lò sưởi, ngủ rất ngoan.
Lão Ngưu cũng ngủ rồi.
Lý Bình An gắp nốt viên sủi cảo cuối cùng, bỏ vào miệng.
Lại một năm nữa qua đi –
Hắn có hơi xúc động.
Lúc này, bên trong Bạch Ngọc Kinh.
Tam công tử đã ăn hết đĩa sủi cảo cuối cùng, đánh ở một hơi no nê. Nó ngẩng đầu, nhìn bầu trời hét lớn.
“Này!”
“Ta không thích ăn nhân thịt bò đâu, lần sau nhớ làm nhân rau hẹ trứng gà!”
Lý Bình An bất đắc dĩ cười, hắn cũng không buồn phản ứng lại, tiếp tục bận rộn với việc khâu vá trong tay.
Mèo con vừa tỉnh dậy liền phát hiện, trên đầu giường gần lò sưởi có một bộ quần áo khá vừa vặn với kích thước của mình.
Đo đỏ còn có cả mũ rèm.
Chờ Lý Bình An trở về, mèo con vội hỏi hắn: “Đây là quần áo cho tiên tử sao?”
“Đúng vậy, năm mới phải mặc quần áo mới.
“Tại sao lại là màu đỏ?”
“Đỏ hồng hồng, năm sau tiên tử gặp nhiều may mán.”
Mèo con lại nhìn thấy Lý Bình An quấn tóc, hình như muốn ra ngoài. “Hôm nay định đi đâu á?”
“Nói với lão Quách xong rồi, ta tới làm hộ vệ cho thương đội của hắn.
“Kiếm được rất nhiều tiền đúng không?”
“Chắc là vậy. Nghe bảo còn nuôi cơm.
“Vậy tiên tử cũng muốn đi theo”
Những ngày này ở thành Phong Tuyết vốn không thể nhìn thấy ánh nắng.
Thương đội giao dịch lớn như này, cũng không phải trao đổi tất cả hàng hòa với các đại gia tộc trong thành.
Bởi vì hàng hóa quá nhiều, trong đó luôn có một số ít sản phẩm chất lượng kém không lọt được vào mắt xanh của người ta.
Cũng là do đường xá xa xôi, sản phẩm bị hư tổn một phần.
Lúc này sẽ có vài người trong thương đội cầm những sản phẩm đó đi giao dịch với những người khác. Tuy với thương đội mà nói chỉ là kiếm thêm một khoản tiền nhỏ, nhưng với những người thuộc tầng lớp dưới mà nói những thứ kia lại là một mắt xích rất quan trọng.
Trong thành Phong Tuyết có một đám đạo chích, bởi vì không dám đánh chủ ý lên những đại gia tộc kia, cho nên bọn chúng thường xuyên nhắm vào những cư dân buôn bán nhỏ lẻ, những tiểu thương đó lại trở thành mục tiêu hạ thủ của bọn chúng.
Lý Bình An thở ra một hơi lạnh, hai tay đặt trong tay áo từ từ đi tới.
Cô bé mặc áo đỏ mới tinh, đội mũ.
Nàng đi theo Lý Bình An, dáng vẻ như đang rất vui.
Cũng không biết do có quần áo mới nên nàng vui hay là do mình vừa lớn thêm một tuổi mà mừng
Đi trên đường, tứ đi đong đưa, giống như là đứa trẻ vừa mới biết đi, thu hút ánh nhìn của người khác.
(” “)
Lão Quách đứng cách đó không xa, vẫy tay với bọn hắn.
Lý Bình An đi qua, “Ta có tới muộn?”
“Vừa đúng lúc. Lão Quách ngậm điếu thuốc nói, “Các huynh đệ đang chuẩn bị vận chuyển hàng hóa”
Đưa mắt nhìn sang, bèn thấy có hơn hai mươi gã tiểu nhị đang chất đầy hàng hóa lên ba cỗ xe ngựa.
Đây đều là sản phẩm chất lượng kém mà thương đội bỏ qua, nhưng với những người như bọn họ mà nói, đây là một khoản thu nhập đáng kể.
“Giới thiệu với các ngươi, vị này là bạn của Cao Minh, Lý Bình An. Cao Minh chết rồi, là hắn giúp an táng, nhân phẩm đáng tin. Ta gọi hắn đến đây giúp chúng ta.
Đám người không ít kiến chỉ gật gật đầu, coi như là chào hỏi.
Chỉ là bọn họ cũng hơi hiếu kỳ, người này mang theo bé gái kia làm chi? Ồ hình như là con gái của người áo xanh này.
Công việc này không bảo đảm an toàn một trăm phần trăm đâu, đi làm còn dẫn theo con gái? Cô bé này mặc một bộ áo bông mà đỏ, búi tóc sừng dê dáng vẻ cực kỳ đáng yêu.
Còn dẫn theo cả trâu? Người này tới đây làm gì vậy trời?
“Vừa hay trâu này có thể giúp khiêng hàng hóa. Có người không khách khí nói. “Ngưu!”
Lão Ngưu khinh thường liếc hắn, bản trâu còn lâu mới chở hàng cho ngươi!
“Trâu này béo ghê! Ăn đi!”
Bản trâu thịt ngươi trước….
Thịt bò khô?
“Hahaha, lão Tam, tiểu tử ngươi cho trâu ăn thịt bò khô? Quá ác độc !” Có người cười nói.
Chẹp chẹp –
Lão Ngưu nuốt hết sạch.
“Ôi mé ơi! Nó ăn thật kìa?”
“Tiểu tử ngươi quá độc ác, còn bắt nó ăn thịt đồng loại mình.
“Đừng đùa nữa đi thôi! Phải đi rồi? Lão Quách gọi bọn họ.
Lão Ngưu vội vàng đi khiêng hàng hóa.
Chỉ cần có thịt bò ăn, đừng nói là khiêng hàng, bảo lộn nhào ra sau trâu cũng làm.
Lý Bình An cười bất đắc dĩ, nắm tay cô bé dắt đi, không cho nàng chạy loạn.
Mèo con trời sinh hoạt bát.
Lý Bình An sợ rằng nàng chạy lung tung, dễ làm hỏng chuyện.
Thế là đành phải mua cho nàng một xiên hồ lô đường, để nàng cầm lấy ăn, lúc này nàng mới ngoan ngoãn.
Nơi bọn họ tới hình như là chợ đen của thành Phong Tuyết.
Ngựa xe như nước, không khí rộn ràng.
Trong thành Phong Tuyết, từ khi có đêm lạnh rất ít khi có thể nhìn thấy nhiều người như vậy.
Đúng là một cảnh tượng náo nhiệt!