Chương 606: Hộ vệ thành công

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 606: Hộ vệ thành công

Thương đội đã sớm chọn xong một vị trí tốt cho mình, một đám người vội vàng khiêng hàng hóa vào.

Lý Bình An cũng giúp đỡ một tay.

Từng chiếc rương lớn, trong đó có chứa đặc sản của Vân Châu, là lụa vân nức tiếng gần xa còn có một ít linh dược, linh thảo.

Tuy vậy những đồ vật kia đều có một ít lỗi nhỏ, tuy không ảnh hưởng đến giá trị nhưng không lọt được vào mắt xanh của các đại gia tộc, nên không được coi là thượng phẩm.

Vậy mới giúp thương đội nhặt được món hời này.

Trong chợ đen, những hàng hóa này rất dễ bị tung hàng.

Chuyện sau đó, không liên quan đến lão Ngưu và Lý Bình An nữa rồi.

Bọn hắn bèn ngồi một bên, nhìn thương đội ra giá, giao dịch, người đến tấp nập cung không đủ

cầu.

Cô bé gặp người liền khoe bộ quần áo mới của mình với họ, mặc kệ bọn họ có để ý hay không. Nàng chống eo nhỏ, dáng vẻ rất là đáng yêu.

Hấp dẫn ánh mắt của bao nhiêu người.

Một lát sau, lão Ngưu trông thấy đằng kia có người bán đồ ăn vặt, thế là mua lấy vài món về ăn. Vừa ăn vừa đợi, rất ư là nhàn nhã.

Nhìn cảnh dòng người bận rộn trong chợ đen.

Lý Bình An ung dung bắt chéo chân, ăn say sưa ngon làn, cũng rất say sưa ngắm nhìn khung cảnh này.

Thế gian này làm người ta cảm thấy thú vị như thế đấy.

Tâm hồn hướng vọng, thoải mái như tình say.

Lúc này, có người tới gây sự

Chẳng hiểu mô tê gì, dù sao ở chợ đen cũng có người chuyên quản lý chợ, giữ gìn an ninh.

Thế là mấy tên kia lại lôi cái địa vị ở thành Phong Tuyết của mình như nào như nào

kiểu các kiểu.

ra,

có thể lực các

Sau đó, lại nói gì mà kết bạn đi, tặng cho bọn hắn mấy vật này đi. Rồi bị từ chối, chửi vội hai câu rồi cút luôn.

Một lúc sau, lại có vài ba đám người như vậy khéo tới.

Toàn là chửi, nhưng không biết cái nào là thật, cái nào là giả.

Bỗng thấy hào hứng, Lý Bình An lôi đàn Nhị ra.

Hắn ngồi một chỗ kéo đàn nhị, thu hút không ít người tới xem.

Tuy vậy, có vẻ người dân thành Phong Tuyết không quá ưa thích thứ này.

14:19

Không chỉ có vậy nào là tranh chữ, đồ cổ, ...người dân thành Phong Tuyết cũng không hoan nghênh.

Trái ngược với những người khác, chủ quán đồ trong chợ đen nghe tiếng đàn Nhị cực say mê.

Khi Lý Bình An kéo đàn xong, hắn bèn lôi kéo Lý Bình An vào ngồi chơi làm vài chén.

Thế là hắn gọi một bàn rượu, bảo lũ thuộc hạ đi mua gà quay và mấy món đậu phông. Chủ quán ở sau dựng lều, hâm nóng một bầu rượu.

Đến khi uống rượu xong, hàng hóa bên kia cũng đã bán hết.

Sau khi tạm biệt chủ quán, Lý Bình An liền theo đám người rời đi.

Chủ quán kia rất nhiệt tình.

Chỉ là trong bóng tối, không biết có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm bọn hắn.

Gió tuyết càng lúc càng thổi mạnh, vừa ra khỏi chợ đen liền thấy cảnh đường vắng tanh.

“Mẹ nó lạnh thật chớ!” Có người nói vậy, ôm chặt quần áo trên người mình.

“Tiên tử không lạnh, tiên tử có quần áo mới.

Cô bé bắt được cơ hội, khoe khoang luôn bộ quần áo mới của mình.

“Ơ, giày của tiên tử ướt mất rồi.

Cô bé hóa thành dạng người quá lâu, giày giẫm lâu trong tuyết bị ướt là điều khỏi phải bàn.

Chỉ là nếu biến về thành mèo thì không thể mặc quần áo được rồi.

Chuyện này làm cô bé đau đầu lắm, định tìm lão Ngưu để lão Ngưu cõng mình, nhưng lão Ngưu bị người ta mua chuộc, lưng chở đầy hàng hóa.

Thế là cô bé vươn tay nhỏ, ngẩng đầu nhìn Lý Bình An.

Lý Bình An đành phải rút tay từ trong tay áo ra, ôm lấy nàng.

Dạo này nặng ghê.

Cố bé cầm trong tay chong chóng tre mới mua được, chơi vui đến quên cả trời đất.

Lão Quách ngậm thuốc là trong miệng, đi song song với Lý Bình An, lão cười nói.

“Cô bé này thật khiến người yêu thích mà

Lý Bình An nghe vậy chỉ cười.

Lão Quách không biết đâu, mèo con đáng yêu thì đáng yêu lắm, nhưng lúc đáng ghét cũng cực đáng ghét.

“Người phía sau đi theo lâu rồi, cũng không biết bao giờ sẽ động thủ. Lý Bình An bang khươu nói.

Lão Quách híp híp mắt, “Thành Phong Tuyết đáng ghét ở chỗ ấy, rất loạn! Châm bảng hiệu sáng lên!”

Lão Quách thấp giọng phân phó huynh đệ trong thương đội.

Người trong thương đội dường như đã quá quen với chuyện này, không nhìn ra chỗ nào nao núng. Người thì lặng lẽ lấy ra pháp khí của mình, người thì nắm chặt vũ khí….

Ngoài ra trên phố còn có các thế lực bang phái làm hộ vệ, cũng không sợ bọn kia làm liều. “Ừm, nhưng không cần hao tâm tổn sức đâu. Lý Bình An nói.

Lão Quách sững sờ, “Hả?”

Nơi hẻo lánh trong bóng tối, một đám người đang nằm ngổn ngang ở đó.

Lão Quách quay đầu xem thử, hắn không cảm nhận được hơi thở của bọn chúng.

Lão tràn đầy kinh ngạc, lại quay đầu nhìn dáng vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra của Lý Bình An.

“Các hạ…Các hạ…quả nhiên là cao siêu.

Lão Quách đương nhiên có thể đoán ra được, chỉ là hắn không ngờ người kia lại mạnh đến thế.

Rõ ràng người còn ở đây, mà đã giải quyết nhanh gọn đám địch ở sau rồi.

“Khách khí rồi. Nếu không có bản lĩnh này, làm sao dám tới đây” Lý Bình An cười nói.

Muốn làm hộ vệ của người ta, đương nhiên phải bộc lộ năng lực rồi.

Ai lại để người ta nghĩ mình chẳng làm được gì chứ.

Bởi vì có Lý Bình An ở đây, nên quãng đường này thuận lợi lạ thường. Không giống như lúc trước, thi thoảng sẽ gặp bọn côn đồ chặt giết.

Có hắn ở đây bọn kia chưa kịp động thủ đã bị xử lý hết sạch. Thế là, thuận lợi hộ tống bọn lão Quách về tới trong thành.

“Về cẩn thận” Lão Quách nhìn sắc trời, nhắc nhở hắn một câu.

Chỉ là nói ra lời này, bỗng bật cười.

“Với năng lực của túc hạ, chắc không phải cẩn thận đâu. Đây là tiền của các hạ”

Lý Bình An áng áng thử, còn nhiều hơn so với khi bàn bạc.

Thế là cười, cũng không khách sáo thêm.

Bèn kéo theo lão Ngưu đang hận không thể ở lại chỗ này, ôm lấy cô bé kia rồi rời đi.

Chờ sau khi hắn rời khỏi, có người bất mãn nói: “Lão Quách, ngươi cho hắn nhiều tiền thế?

Ngày thường thì không nói, nhưng hôm nay có gặp chuyện gì đâu?

Chắc là bị chúng ta dọa sợ, đi theo cả ngày cũng không dám xuất thủ. Chuyến này hắn đi có làm được gì đâu?

Ngươi đưa tiền cho hắn thôi cũng được, nhưng tiền còn nhiều hơn so với những hộ vệ khác.

Lão Quách mắng nói: “Tiểu tử ngươi biết gì mà nói!”

“Làm sao ta không biết?”

Người kia đang tắm, nghe lão Quách nói vậy càng bất mãn hơn. “Cút, về nhà bú sữa mẹ đi!”

Lão Quách không thèm giải thích làm gì, lão về phòng hút thuốc.

Trên đường về nhà.

Cô bé vui vẻ hỏi: “Chúng ta lại có nhiều tiền đúng hơm?”

“Đúng vậy” Lý Bình An nói.

“Vậy hôm nay mình ăn gì?”

“Đồ ăn hôm qua vẫn còn.

“Vậy ngày mai thì sao?”

“Chỉ sợ không ăn hết, ăn tiếp thôi”

Cô bé: ! !

Đi qua nơi phồn hoa nhất của thành Phong Tuyết, lại gặp phải một chiếc kiệu đi tới.

Vốn định lách qua nhưng chiếc kiệu kia chợt dừng lại.

“Ồ, lại gặp nhau rồi.

Từ trong kiệu truyền ra một giọng nói.

Lý Bình An sững sờ, người trong kiệu vừa đi ra, hắn liền nhận ra đó là ai. Là cái tên công tử bột bảo muốn bao tiền mì, kết quả chuồn mất.

Ò hó~