Chương 610: Cái tên không ngờ tới.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 610: Cái tên không ngờ tới.

Trời tuyết trơn trượt.

Lý Bình An và lão Ngưu mỗi đưa đeo một cái giỏ to, trong giỏ chất đầy gỗ.

Tuyết rơi đầy trời, giống như nhành liễu mùa xuân không ngừng lay lay.

Lý Bình An ngẩng đầu nói, “Không biết bao giờ tuyết mới ngừng. Thành Phong Tuyết này chẳng có cảnh đẹp nào cả, toàn là tuyết”

“Chờ đêm lạnh qua, chúng ta sẽ rời khỏi thành Phong Tuyết. “Ngưu~”

Một người một trâu mày hỏi tạo đáp với nhau được vài câu.

Rất nhanh bọn họ đã về đến nhà.

Vừa vào đã thấy trong sân có đến hơn hai mươi gã hán tử mặc áo giáp đang đứng đội tuyết.

Xem ra qua chuyện ám sát hôm ấy, vị công tử trẻ tuổi này đã tăng cường lực lượng bảo hộ hơn nhiều

“Có khách tới à?”

Lý Bình An và lão Ngưu đặt giỏ củi xuống, không một chút hoang mang.

“Lý tiên sinh!”

Khi thấy lão Quách đến cùng với Công tử trẻ tuổi Lý Bình An đã đoán ra được có chuyện gì.

Hắn nghe vậy gật đầu cười cười, “Chư vị cứ ngồi trơi, tại hạ đi rửa mặt cái đã”

Một lát sau, Lý Bình An đi ra, nhìn thấy Miêu Miêu tiên tử hắn hỏi.

“Miêu Miêu tiền tử đã viết xong chữ chưa?”

Cô bé chớp chớp mắt, “Tiên tử đang viết chữ thì có khách tới, tiên tử bận tiếp khách nên chưa viết xong”

Lý Bình An thoáng nhìn qua con chuột bự trên bàn, không khỏi bật cười.

Hắn nhìn sang mấy người kia nói: “Chê cười rồi.”

“Không sao, không sao”

“Tiên tử không phải trò cười!” Cô bé hơi giận dỗi nói.

Công tử trẻ tuổi chắp tay nói: “Đa tạ Lý tiên sinh hôm qua ra tay cứu giúp. Chuyến này tới đây là để đáp tạ ngài.

“Công tử khách khí rồi?

“Hôm nay tại hạ mang đến đây một chút lễ vật, mong tiên sinh vui vẻ nhận cho

Công tử trẻ tuổi ra hiệu thuộc hạ mang rương tới.

Hầu như đều là kỳ trân dị bảo, lão Quách nhìn qua thầm tặc lưỡi.

Công tử nhà họ Sở này…quả nhiên là xa xỉ.

“Oa~”

Lão Ngưu và cô bé đều há hốc mồm.

Lý Bình An vẫn bình tĩnh như cũ, “Công tử không cần khách khi. Như ta đã nói lúc trước, công tử đã mời ta ăn một bữa cơm rồi.

“Ơn cứu mạng, nên vậy”

Công tử trẻ tuổi không ngờ mình chỉ vô tình kết bạn với người kia thôi, vậy mà trong thời khắc then chốt người kia lại là người cứu mình.

Từ tình cờ gặp ở quán mì, rồi đến cảnh mèo cam đại chiến chuột yêu ở thanh lâu.

Cuối cùng là mình tình cờ gặp lại hắn, muốn mua mèo….

Nếu thiếu một bước thôi, e rằng giờ đây đã không còn mình nữa.

Thật sự là ông trời không triệt đường sống của mình mà.

Thật nguy hiểm!

Đương nhiên nhìn từ bên ngoài vào có vẻ như là vận mệnh sắp đặt. Nhưng thực ra là do Công tử trẻ tuổi tìm cách bố trí.

Hôm ăn mì ở đầu đường kia, thật ra không phải vì hắn muốn ăn mì. Lúc ấy hắn nhìn thấy lão bá bán mì kia vẫn kiên trì oằn mình trong đêm lạnh rét buốt kiếm kế sinh nhai, hắn đột nhiên có ý nghĩ muốn giúp lão bá kia kiếm được một chút tiền.

Bởi vậy hắn với Lý Bình An mới có duyên gặp nhau.

Về sau tình cờ gặp hắn ở trên đường, bởi vì mình nợ tiền mì hắn nên chủ động mời người kia ăn

Cùng tới quán rượu Hồng Vận nức tiếng thành Phong Tuyết, sau đó mình bị từ chối bán mèo… Ở thành Phong Tuyết, những chuyện như ép mua ép bán không phải chuyện lạ.

Bọn thủ hạ có ý khuyên hắn làm vậy, nhưng Công tử trẻ tuổi đã nghiêm túc từ chối….

Tất cả những chuyện này, nếu nói là số phận sắp đặt không bằng nói Công tử hắn tự mình cứu mình thì đúng hơn.

“Nếu tiên sinh muốn ở lại thành Phong Tuyết một khoảng thời gian, tại hạ vẫn còn mấy phòng dư. Nếu tiên sinh không chê, tiên sinh có thể đến đó ở. Công tử trẻ tuổi nói.

Lý Bình An nói: “Không dám làm phiền công tử, chờ khi đêm lạnh kết thúc, tại hạ sẽ đi khỏi đây. “Tiên sinh định đi đâu?”

“Đi về phía Bắc”

“Phía Bắc”

Công tử trẻ tuổi và lão Quách nghe vậy lấy làm kinh ngạc.

Phía Bắc thành Phong Tuyết là nơi dân cư hẻo lánh.

“Mạo muội hỏi một câu, tiên sinh tới phía Bắc làm chi?” Công tử trẻ tuổi lại hỏi.

“Không vì chuyện gì cả, chỉ là muốn tới đó xem thử thôi”

“Chậc. Công tử trẻ tuổi nghe vậy nhất thời nghẹn lời, “ Tiên sinh thật có nhã hứng… Chỉ là phía Bắc thành Phong Tuyết thời tiết cả lạnh, cho dù là tu sĩ đỉnh phong Tam cảnh cũng có rất ít người dám đặt chân tới đó”

“Thế thì mặc dày thêm một chút thôi.

Nghe Lý Bình An nói một cách rất nhẹ nhàng, Công tử trẻ tuổi không biết nói gì nữa rồi, chỉ đành cười haha.

Một lát sau, Công tử trẻ tuổi và lão Quách cáo từ rời đi.

Cô bé biến thành mèo con nhảy vào chiếc rương chưa đầy kỳ trân dị bảo, một lát sau mèo con từ trong rương ngẩng đầu ra.

“Chúng ta kiếm được nhiều tiền quá.

“Là người khác cho

Mèo con lại nói: “Nhưng mà nó là của chúng ta.

“Chúng ta sẽ không đem những vật này đi theo. “Vì sao?”

14:21

“Bởi vì không có chỗ để tiêu. Chúng ta tới phía Bắc phải mang thật nhiều đồ ăn theo, nhưng vật này nhìn thì quý giá nhưng so với một cây hành tây còn kém xa.

Mèo con nghĩ một hồi, thông minh nói: “Vậy phải đổi hết thành chuột thôi!”

Lý Bình An chuyển chủ đền, “Tiên tử vẫn chưa viết xong chữ đâu?

Mèo con cụt hứng kêu.

Hôm sau, Nho sĩ cùng tới.

Lần này hắn đến đây để tạm biệt Lý Bình An.

“Ồ? Túc hạ định đi đâu?”

“Ở ngoài lâu quá rồi, phải về nhà thôi. Nho sĩ nói.

“Vừa đúng lúc, tại hạ cũng muốn tới chào tạm biệt các hạ “Ngươi định đi đâu?”

“Tại hạ định đến phía Bắc.

“Phía Bắc?” Nho sĩ kinh ngạc hỏi, “Phía Bắc thành Phong Tuyết? Ngươi không sợ mất mạng ư?” “Tại hạ vẫn còn chút năng lực bảo vệ cái mạng của mình”

“Ê chớ có xem thường, phía Bắc thành Phong Tuyết ngay cả ta cũng không dám tới” Nho sĩ cảnh báo hắn.

“Ta và ngươi quen nhau, coi như có duyên. Không bằng…

Lý Bình An nghe vậy cứ tưởng hắn định tặng cho mình lễ vật gì, đang định từ chối thì nghe thấy Nho sĩ nói tiếp, “Làm phiền các hạ viết cho ta một bức tranh chữ

Nho sĩ cảm thấy chữ hắn rất đẹp, rất có phong cách.

Lý Bình An bất đắc dĩ cười, đáp ứng hắn.

Nho sĩ đang chuẩn bị sẵn giấy bút và nghiêng mực.

Rất nhanh, hắn đã viết xong.

Nho sĩ cầm lấy bức tranh, cẩn thận quan sát.

“Chậc ~ không biết có nên nói ra hay không. Chữ của các hạ rất có phong cách của Lý Bình An. Chỉ có điều…”

Nho sĩ nói tiếp, “Chỉ là hơi thiếu tinh túy”

Nho sĩ lấy ra bức tranh chữ quý nhất của mình.

Vẫn là bức tranh Lý Bình An, Cảnh Dục và Chung đại gia cùng ký tên.

Gió nhẹ lùa cành, thoảng hương dịu, Xuân về trời âm, lo âu giăng mờ.

Chén rượu say lòng, ước mơ tỏa sáng,

Ở thành Phong Tuyết có rất ít người có cùng sở thích thưởng tranh chữ như hắn, điều này làm Nho sĩ rất buồn.

Nhưng vẫn

may,

, mình còn quen được người áo xanh này.

“Nếu túc hạ bình tĩnh có thể viết tốt hơn. Nho sĩ nói.

“Hổ thẹn hổ thẹn”

“Vậy giang hồ gặp lại. Nho sĩ thi lễ.

Lý Bình An đáp lễ.

“Vẫn chưa hỏi tên của túc hạ?” Nho sĩ nói.

Lý Bình An cười nói: “Tại hạ cũng không biết tên của các hạ, hai ta bèo nước gặp nhau. Không bằng chúng ta cùng hẹn, lần sau gặp lại cùng uống rượu trò chuyện, các hạ thấy sao?”

“Khà khà, được !” Nho sĩ sảng khoái đáp.

Thế là, người muốn về nhà liền về nhà, người muốn đi ngao du liền tiếp tục ngao du. Cuộc sống vẫn như trước đây.

Cuối cùng cũng chỉ là hô hào một trận rồi cuốn đi.