Chương 611: Học pháp thuật.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 611: Học pháp thuật.

Ngày tháng ba, băng tuyết tan, hoa nở xuân về.

Xuân tháng ba, vạn vật hồi sinh.

Liễu xanh hoa đỏ, yến oanh vui ca.

Sau khi bước vào Trung Châu, Nho sĩ xa quê nhiều năm cảm nhận được dư vị ấm áp của quê nhà. Men theo đường lớn, một đường đi về Đại Tùy.

Thuận lợi vô cùng, phần lớn người hắn gặp đều là người thân thiện.

Ven đường còn có nước trà cho hắn uống.

Không giống ở nơi hoang vu kia, đi đường gặp người nào người ta cũng động một chút là đòi giương đao rút kiến.

“Ôi, hương vị quê ta

Nho sĩ hít sâu một hơi.

“Khụ khụ khụ! Đù mé thằng nào lại ỉa ra giữa đường thế này! Chả ra gì cả!”

“Đậu hũ đi! Mua đậu hũ đi!”

“Bánh nướng nóng hổi đây!”

“A! Xin tránh ra một chút.

“Chựa! Đi!”

âm thành hòa trộn lẫn nhau, với những người khác mà nói những thanh âm này cực kỳ ồn ào. Nhưng

với người con xa quê nhiều năm như Nho sĩ, hắn lại cảm thấy thân thương vô cùng.

Tiếng gió nhẹ thổi, tiếng trẻ con vui đùa, gió thổi cờ bay.

Nho sĩ nhìn từng khung cảnh, khung cảnh nào cũng làm hắn cảm thấy thật thân thiết.

“Này tên kia! Ngươi là người từ đầu tới”

Có người từ trên lầu hô xuống.

Nho sĩ ngẩng đầu nhì, chỉ thấy một giương mặt quen thuộc thò ra từ tầng hai khách sạn. “Hahaha, Cảnh lão gia đại danh đỉnh đỉnh định mời ta ăn cơm ở đây sao?”

“Có quy định. Quan viên khong thể vượt qua quy định này? Cảnh Dục cười. Một lát sau, lầu hai khách sạn.

Tổng cộng mười món ăn, tám món nóng, bốn món nguội.

Cảnh Dục nâng chén rượu, “Chén này vì ngươi đón gió tẩy trần. Uống!”

“Uống! Kính tể tướng Đại Tùy tương lai.

Cảnh Dục nghe vậy cười một tiếng.

Qua ba tuần rượu, nếm qua na

Tửu quá tam tuần, thái quá ngũ vị.

Hai người tiếp tục trò chuyện.

Kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra, những chuyện còn băn khoăn suy nghĩ.

“Được bức tranh chữ nào đẹp không?” Cảnh Dục thuận miệng hỏi.

Nho sĩ nghe vậy cười, “Đương nhiên là có, chờ về đến nhà ta mang ra cho ngươi thưởng thức!”

“Lấy ra luôn đi !”

“Nơi này không hợp”

“Có gì mà không hợp, lấy ra xem thử nào.

Hai người đều có chút men say trong người.

Nho sĩ cũng mặc kệ không nghĩ nữa, lấy từng bức tranh mình sưu tầm được trong những năm này ra cho Cảnh Dục xem.

Cảnh Dục híp mắt, nhìn lần lượt một phen.

“Ồ bức này đẹp đấy… Bức này cũng thế.

“Mẹ nó, bức họa này rất có phong cách của chủ nghĩa lãng mạn!”

“A, bức này phải do ta sở hữu mới chuẩn”

“Cút!” Nho sĩ từ chối thẳng thừng.

Bức họa này là bút tích của cùng của một lão họa sĩ già ẩn cư lâu năm, hắn còn lâu mới đem cho người khác.

“Ta đổi vật khác cho ngươi. Cảnh Dục nói.

“Vật gì?”

“Chữ của Lý Bình An”

Nho sĩ vui mừng, “Thật à?”

“Chả thật! Lần sau gặp lại ta sẽ dẫn ngươi đến gặp hắn, giới thiệu một phen.

Cảnh Dục nói bừa như thế với hắn, nghĩ chắc mình phải viết mấy phong thư cho Lý Bình Ab, cái gã Lý Bình An ấy toàn trả lời bằng thư.

Sau đó mình lại đem chữ của hắn đi bán lấy tiền, hehe.

Bây giờ chữ của Lý Bình An ở Kinh thành, giá phải gấp đôi gấp ba.

Bởi vì chữ của hắn đã hình thành một phong cách riêng biệt, có ý cảnh rất riêng.

Nhưng mà, nói thực ra có ít người hiểu cái gọi là thưởng thức ý cảnh lắm.

Đa số người mua tranh hoặc chữ của hắn, thật ra chẳng hiểu cái mọe gì về thủ pháp nghệ thuật đâu.

quan tâm đến chữ hắn đẹp hay không thôi. Đó là nguyên nhân cái tên Lý Bình An rất nổi tiếng. Những năm này, cái tên Lý Bình An phải gọi là nổi nhất nhì Kinh thành Đại Tùy. Mà Nho sĩ lại là một fan trung thành của Lý Bình An.

Từ chuyện hắn không tiếc tiền mà mua bức tranh chữ ở thanh lâu có ký tên của Lý Bình An là có

thể nhận ra.

“Ngươi không nói thì suýt nữa ta quên mất, ở thành Phong Tuyết ta gặp được một người thú vị lám.”

Nho sĩ lại lấy ra hai bức tranh chữ.

“Chữ “Nhân” này có phong cách cực giống với Lý Bình An đại sư.

Cảnh Dục nhìn thoáng qua, gật đầu nói: “Ừm…giống thật! Ngươi không nói ta còn tưởng rằng đó là chữ của huynh đệ ta đó”

“ Nhìn vào cứ tưởng là chữ của Lý Bình An đại sư thật. Nho sĩ tự hào nói.

Cảnh Dục lại hỏi tiếp, “Ồ, ngươi kia trông như thế nào?”

“Không cao không béo, dáng vẻ rất bình thường. À nhưng đi cùng hắn có một con trâu và một con mèo”

“Trâu?” Cảnh Dục nhíu màu, “Hắc ngưu?”

Cảnh Dục trừng mắt nhìn, “Hắn tên là gì?”

“Hắn không nói với ta.

Cảnh Dục suy nghĩ một chút, tay nhấc bút quơ vài nét, vẽ ra Lý Bình An và con trâu cao to đen hôi trong trí nhớ của hắn.

“Có phải một người một trâu này không”

“A! Đúng rồi, đúng rồi!”

Nho sĩ kinh ngạc nhìn, không hiểu Cảnh Dục làm sao mà biết tướng mạo người áo xanh kia.

“Đây chính là Lý Bình An. Cảnh Dục khẽ nói.

Nho sĩ….

(O_o??????)

Gì cơ???

Hắn cất cao giọng lên tận mấy độ.

Sau đó, từ trong khách sạn truyền ra tiếng gào rú như tiếng thú gầm.

“AAAAAAAAAAA! Vì sao???”

Cảnh Dục vội bịt lỗ tai.

Sau khi rời khỏi thành Phong Tuyết, bọn Lý Bình An một đường hướng về phía Bắc. Bọn họ cuộc bộ, đương nhiên không thể nhanh bằng Nho sĩ.

Cho nên khi Nho sĩ đã về đến Đại Tùy, bọn họ vẫn còn quanh quẩn trong thế giới tuyết mênh mông.

Trong hang động đầy tuyết, ánh lửa bập bùng.

Mèo con mặc mấy lớp quần áo thật dày. Một lớp là bộ áo bông màu đỏ Lý Bình An may cho nàng, bộ

lớp là áo bông mới mua ở trong thành Phong Tuyết.

Dù mặc tận hai lớp nhưng mèo con vẫn chảy nước mũi.

“Hu…Tiên tử lạnh quá.”

Lý Bình An nghe vậy bèn dán lên đầu nàng một tấm phù chú.

Mèo con ngẩng đầu nhìn tấm phù trên trán mình, đáng thương nói: “Tiên tử cũng muốn học pháp thuật.

“Tại sao Tiên tử muốn học pháp thuật?”

“Bởi vì biết pháp thuật xịn xò lắm, mèo cũng muốn học”

“Nhưng tại hạ không biết pháp thuật. Nếu muốn học pháp thuật Tiên tử phải hỏi trâu trâu”

Mèo con quay đầu nhìn lão Ngưu đang ăn khoai lang nướng bên kia. “Miêu Miêu tiên tử muốn học pháp thuật!”

Miêu Miêu tiên tử muốn học pháp thuật đương nhiên phải biết đọc biết viết trước đã.

Thế là sau khi tìm được động lực, Miêu Miêu tiên tử càng thêm cố gắng học viết

Đêm lạnh đã qua, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy ánh mặt trời.

Ban ngày, một người một trâu một mèo đi.

Đêm thì thi thoảng tìm được nơi tránh gió nghỉ ngơi, nếu không tìm được hang động vậy bọn họ đành dựng lều ngủ.

Miêu Miêu tiên tử nằm giữa, Lý Bình An và lão Ngưu kẹp hai bên.

Lều vải rất nhỏ nhưng lại rất ấm áp.

Bọn họ không giống người đi đường trong bão tuyết rét lạnh này, mà giống như lữ hành hơn.

Khung cảnh đẹp đẽ mà hòa thuận.

Miêu Miêu tiên tử biến thành cô gái nhỏ, châm đèn học chữ trong đêm.

Bên ngoài chỉ có tiếng gió gào thét, nhiệt độ lạnh đến mức bất cứ vật nào đều sẽ bị đông cứng. Chỉ có túp lều nho nho này lại ấm áp làm cho người không muốn bước ra ngoài.

Cô bé thò đầu ra nhưng lạnh quá lập tức chui đầu vào.

Nàng lắc đầu, đã tỉnh táo hơn bèn tiếp tục tập viết.

“Am am!”

Đây không phải tiếng động đất mà là tiếng ngáy của lão Ngưu.

Cô bé nghe nhiều đã thành quen, ngậm bút lông nghiêng cứu chữ này nên viết như thế nào. Ừm, khó quá đi thôi –