Chương 612: Chỉ là một nam tử si tình thôi
Với Miêu Miêu tiên tử mà nói, học pháp thuật là chuyện khá dễ dàng. Dù sao nàng cũng là Mèo yêu thành tinh mà.
Với nàng chỉ có học chữ mới khó như lên trời mà thôi.
Mèo con quả nhiên đã học được một chút pháp thuật từ chỗ lão Ngưu.
Thực ra nàng có học cái gì cao siêu đâu, chỉ học mỗi làm sao để dùng phù triện giữ ấm được cho
Sáng sớm hôm nay.
; bữa sáng, lại bắt đầu đi tiếp.
Lý Bình An chuẩn bị dán phù triện lên đầu mèo con giống như thường ngày, nhưng mèo con lại giương hai cái móng vuốt nhỏ ngăn hắn lại, mèo nói: “Miêu Miêu tiên tử đã học được pháp thuật
rồi!”
Mèo con cực kỳ tự hào cởi áo khoác trên người xuống, dán tấm phù triện xiêu xiêu vẹo vẹo do mình
viết lên trán của mình.
“Ai u ~”
“Tiên tử rất thông minh.” Lý Bình An cười nói.
Mèo con trịnh trọng gật đầu.
“Tiên tử không lạnh!”
Mèo con vừa nói vừa bước ra khỏi lều.
Một cơn gió lạnh ập tới, mèo con lạnh đến mức lông tơ toàn thân dựng đứng, run rẩy cả người.
“Tiên tử… tiên tử không lạnh…không hề lạnh….Tiên tử biết pháp thuật.”
Nhưng chưa kiên trì được hai bước đã vội vàng chạy về trong lều.
Lý Bình An cười, dán lại phù triện lên trên đầu nàng.
“Xem ra Miêu Miêu tiên tử phải tốn rất nhiều thời gian mới học được pháp thuật.
“Miêu Miêu tiên tử rất thông minh
“Không ai nói tiên tử không thông minh”
“Vậy ngươi tốn bao lâu mới học được?” “Rất lâu”
“Vậy trâu trâu thì sao?”
“Trâu trâu còn lâu hơn.
Bây giờ mèo con mới cảm thấy khá hơn một chút.
Thế là những ngày tiếp theo vẫn cứ như thế.
Vừa đi vừa nghỉ, ban ngày đi đường, ban đêm mèo con đi theo trâu trâu học pháp thuật.
Bầu trời sao ban đêm rất đẹp, có những tia sáng kỳ dị giống như là quang tiễn lao vút xuống, tưởng như vươn tay ra là có thể chạm tới được.
Nhưng có khi bầu trời cũng lạ lắm. Sau cơn mưa tuyết kịch liệt, những đám mây sừng sững từ nơi nào mọc lên không ai biết, khiến người nhìn vào mà kinh sợ.
âm thanh từng đợt gió thét gào từ bên ngoài truyền vào trong lều, chỉ một lát sau thôi những tiếng rít gào ấy lại biết thành tiếng gào thét của hàng ngàn hàng vạn con dã thú.
Tuyết bao phủ cả một mảnh trời như biển cả dậy sóng mãnh liệt, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng hãng. Tạo nên một cảm giác khủng khiếp khó diễn tả thành lời.
Tựa như nơi đây không phải là một mảnh đất hoang vu mà là trong dạ dày của một con mãnh thú. Nhưng lều vải đơn sơ trong gió tuyết kia lại không mảy may một chút lung lay.
Lý Bình An chùm chăn ấm kín người, thoải mái nằm lên gối.
Khóe miệng lộ ra nét cười, hắn lấy ra hồ lô rượu tu một hớp lớn.
Rượu ngọt tựa mứt hoa quả, lại có lúc cảm thấy rượu nóng như lửa, nóng hổi mà trơn nhẵn.
Rượu men theo yết hầu trôi tuột xuống bụng.
Mùi vị này quả thật là dễ chịu vô cùng, lại từ lỗ mũi xì ra mùi rượu.
Sau đó, rượu nồng hóa thành một dòng nước nóng chạy khắp cơ thể.
Ôi sung sướng quá –
Sung sướng đến mức không thể diễn tả thành lời, chỉ có mình mình có thể tự trải nghiệm thôi.
Hắn ngâm nga khúc ca.
“Lá đào phe phẩy nhanh, lá liễu phủ kín cả trời xanh.
Hỡi cá vị bạn hữu ngồi đây ơi, xin hãy nghe tôi kể nào…
Nhắc tới người Tùng Lão Tam, hai vợ chồng lão bán thuốc phiện….
Tiếng gió thổi vẫn chẳng ngừng, tiếng gió kêu sắc nhọn đột nhiên trở nên khàn khàn.
Càng ngày gió kêu càng chói tai, càng ngày càng khó nghe, giống như một người bị bóp chặt yết hâu.
“Tùng Lão Tam là ai?” Cô bé đột nhiên hỏi.
Lý Bình An cười, “Là một nhân vật hư cấu. Miêu Miêu tiên tử mau ngủ đi, muộn lắm rồi.
“Miêu Miêu tiên tử còn muốn học pháp thuật mà!”
Chỉ là chưa đầy một lát sau, cô bé đã ngủ say.
Lại qua nhiều ngày nữa.
Miêu tiên tử dán trên trán một tấm phù triện do tự tay mình viết, nghiêng ngang bước đi.
Nhưng với chút pháp lực nhỏ bé của nàng, đương nhiên không thể chống chọi với thời tiết lạnh giá này rồi, thế là lão Ngưu lại vào trong đó thêm một ít pháp lực của nó.
Các đó không xa, có một con gấu trắng cao hơn mấy trượng đang tiến lại chỗ bọn họ.
Mèo con thấy cực kỳ rõ.
Nhìn từ xa xa, con gấu kia như một tòa núi nhỏ.
Mèo con thấy vậy liền kinh hãi nói: “Gấu lớn thật á”
Gấu này mang đến cho người ta cảm giác cực kfy áp bức.
Nói ra thì, đây là con dã thú đầu tiên mà bọn họ gặp sau khi rời khỏi thành Phong Tuyết.
“Gào !!!”
Một tiếng gào vang trời.
Mùi tanh bay theo gió, giống như một tòa núi lớn ập vào mặt Lý Bình An.
Nhất thời, trời đất như rung chuyển.
“Lão Ngưu, bỏ thêm ít thì là với ớt đi.
“Ừm, gấu này dai quá không cắn nổi. Nướng thêm một lúc nữa vậy. Lý Bình An nếm thử một miếng.
Mèo con ôm chân gấu cắn từng miếng từng miếng.
Lão Ngưu lau mồ hôi nóng trên chán,bỏ thêm ít rau thì và vớt vào.
Rồi nó lại cắt bánh thành hai miếng, thả thịt gấu và tỏi vào trong.
Vừa cắn một miếng, ôi đúng là bõ công mà
Lý Bình An lọc da lông của gấu trắng, hắn quyết định may thêm cho mèo con một bộ y phục mới. Mặc vào chắn chắn rất ấm.
Dù sao mèo con cũng không giống mình và lão Ngưu, đi qua nơi rét lạnh này cũng chỉ là tốn một chút thời gian mà thôi.
Từ bộ xiêm y màu đỏ, mèo con đổi sang một bộ y phục trắng muốt.
Mặc vào vừa dày vừa ấm, phủ kín cả người mèo con, chỉ để lại một đôi mắt to.
Tuyết thật sự là quá dày, dày đến mức lão Ngưu chỉ cần nhấn một chân xuống là cả người trâu đều
bị lún vào trong tuyết.
Tuyết như này làm sao có thể đi đường được.
Tuy vậy, Lý Bình An và lão Ngưu lại rất sẵn lòng đi con đường không ai dám đi qua này. Có lẽ cũng có người đi qua, chỉ là dấu chân của bọn họ sớm đã bị tuyết lớn lấp đầu.
Lý Bình An cầm bản đồ, mèo con tò mò ngó đầu lên xem.
“Chỗ này là ở đâu?”
“Đều là những nơi cùng lão Ngưu đi qua.” Lý Bình An nói.
Mèo con nhìn lại bản đồ, “Các ngươi đi qua nhiều nơi vậy” “Đúng vậy”
“Miêu Miêu tiên tử chưa từng được đi ~”
“Sau này sẽ có cơ hội.
“....Ùm”
Ngày hôm đó, vừa băng qua một tòa núi tuyết.
Bọn họ đang nghỉ ngơi dưới chân núi.
Mèo con thì cùng với lão Ngưu chơi nặn người tuyết, chơi vui đến quên cả trời đất.
Lý Bình An đã dựng xong lều, đang chuẩn bị đọc sách thì nghe thấy tiếng kêu của mèo con. “Có người!”
Lý Bình An đi đến đó, chỉ thấy một cỗ thi thể đã đóng băng.
Nghĩ chắc là người đi đường giống như mình, Lý Bình An và lão Ngưu liền hợp lực kéo thi thể ra.
Một mặt thi thể kia có tu vi, một mặt là vì hoàn cảnh địa lý đặc thù của nơi này. Cho nên thi thể kia vẫn chưa bị phân hủy, khuôn mặt vẫn còn nhìn thấy rõ.
Lão Ngưu gỡ xuống nhẫn chữ vật của người kia, “Chậc” một tiếng.
Kiểu mẫu nhẫn chữ vật khá đắt, người này chắc chắn không phải tu sĩ Tam cảnh bình thường.
Lý Bình An kiểm tra một phen, lắc đầu nói, “Thần hồn đã diệt, không còn khả năng cứu sống” “Ngưu!”
Lão Ngưu lấy đống đồ vật trong nhẫn chữ vật ra, trong đó có một ít đan dược, pháp khí.
Và một số vật dụng thường ngày khác.
Còn có một bức thư.
Lý Bình An cầm bức thư xem thử.
Bức thư vẫn còn nguyên vẹn, dòng chữ nhỏ trên bìa được viết bằng máu tươi.
“Tại hạ vốn là nhân sĩ Trung Châu, lần này vượt châu là muốn tới gặp mặt sư tỷ đã xa cách nhiều
Khổ sao bị hàn khí tấn công, sợ rằng không thoát khỏi cánh đồng tuyết mênh mông này. Tại hạ viết phong thư này, nếu đạo hữu có phát hiện được xin hãy đưa bức thư này đến địa chỉ đã được ghi. Giúp tại hạ hoàn thành tâm nguyện của mình, tại hạ vô cùng cảm kích.
Kiếp sau nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp ân tình…
Bên dưới còn viết môn phái mà sư tỷ hắn đáng ở, tên tuổi, tướng mạo và những thông tin chi tiết khác.
“Đây là gì?” Mèo con hỏi.
“Thư của một nam tử si tình viết cho người hắn yêu” Lý Bình An từ tốn nói.
Mèo con nháy mắt.
Lý Bình An cất phong thư vào trong tay áo, “Chôn hắn đi, tiễn hắn một đoạn vậy”
Dù sao mình cũng định đi tiếp, chưa biết chừng có thể đưa thư này đến hộ hắn. Không vì điều gì cả, chỉ là tình cờ gặp nhau, duyên phận mà thôi.