Chương 613: Bạch Long
Cánh đồng tuyết mênh mông.
Lại tiếp tục đi về phía Bắc, mèo con sắp không đi được nữa rồi.
Gió tuyết thật sự quá lớn, không phản là tu sĩ đỉnh phong Tam cảnh thì chắc chắn sẽ chôn thân nơi này.
Mèo con đội mũ kín mít, chôn mình trong chiếc giỏ Lý Bình An đang đeo.
Trong giỏ đượt lót chăn lông, cực kỳ ấm áp.
Trong giỏ còn dán cả phù triện, cho nên mèo con không sờ bị hàn khí tấn công. Mèo con thò đầu ra khỏi giỏ, mặt đầy bất đắc dĩ nhìn về con đường phía trước. Nhìn dáng vẻ của mèo có lẽ mèo rất muốn xuống đi, tiếc là mèo không đi được.
Mỗi bước của Lý Bình An và lão Ngưu đều in hằn một dấu chân. Nhưng rất nhanh thôi, dấu chân kia đã bị tuyết lớn phủ kín.
Đoạn đường này, bọn họ gặp không ít chuyện.
Họ gặp được đại yêu ẩn sâu trong núi tuyết, đại yêu cố ý tiếp cận Lý Bình An, tìm hiểu sao hắn lại tới đây.
Lý Bình An coi như mình không biết, chỉ cạn chén trò chuyện với nó.
Sau đó, chào tạm biệt lẫn nhau.
Bọn họ cũng gặp rất nhiều trận tuyết lở, tuyết xô từng lớp từng lớp.
Gió lớn gào rít chói tai, trời đất tối tăm, tuyết lở khiến cả vùng núi rung chuyển, bao phủ tất cả bằng một màu trắng tinh.
Tuyết lở phát ra tiếng rầm vang, trời đất giống như sụp đổ.
Đi sâu hơn vào trong rừng tuyết, bọn họ gặp một con cự long lớn màu trắng.
Nó ẩn nấp ở chỗ sâu trong rừng tuyết, phía trên một gốc đại thụ che trời.
Khiến người nhìn vào mà phát khiếp.
Mèo con chỉ vừa nhìn một cái, đã bị long uy dọa sợ, chạy tọt vào trong giỏ.
Lý Bình An nhìn qua con cự long kia.
Thân dài, râu tóc dài tung bay.
Các bộ phận được sắp xếp cực kỳ cân đối và duyên dáng, phong thái uy nghiêm hữu thần.
So với long tộc ở biển, có khác biệt rất lớn.
Thế là Lý Bình An lỗi Bạch Ngọc Kinh ra.
Để Tam công tử ở trong Bạch Ngọc Kinh nhìn con cự long này.
Tam công tử nuốt nước miếng, không ngờ lại có thể gặp Long Quân ở đây.
Bạch Long ngẩng đầu rồng, phun ra một ngụm khí màu trắng.
Nó bỗng cúi người, lại gần nhìn Lý Bình An.
Khí dâng lên, đập vào mặt Tam công tử.
Tam công tử bị dọa sợ, vội vàng trốn vào trong Bạch Ngọc Kinh.
Lý Bình An cười nhạt, “Tham kiến Long Quân.
“Ngươi là người ở đâu?” Bạch Long hỏi.
“Du khách thôi”
“Đến đây du lịch làm gì?”
“Men theo đường mà đến, cũng không phải vì chuyện gì quan trọng”
“Nơi đây đã lâu không có người đến thăm, ngoài kia đã là năm nào tháng nào rồi?”
“Không biết Long Quân nói “Ngoài kia” là chỉ lục địa nào? Nếu Long Quân muốn biết sao không ra ngoài xem thử?”
Đôi mắt to lớn của Bạch Long giật giật, “Ngươi có thể giúp ta một chuyện không?”
“Mời Long Quân nói, tại hạ sẽ lượng sức mà làm.
Thế là Lý Bình An và lão Ngưu bèn đi theo Bạch Long.
Đi tới ngọn núi bên cạnh, không biết là ai đã viết lên núi kia một chữ “Từ” rất to. “Ngươi có thể giúp ta bỏ chữ kia đi không?” Bạch Long trầm giọng hỏi.
Lý Bình An:......
Cái cốt truyện này sao nghe quen thế nhỉ?
Lý Bình An nói: “Chữ này là do một vị Thánh nhân Nho gia viết sao?”
“Phải!”
“Ồ, sao Thánh nhân lại nhốt Long Quân ở đây?” Lý Bình An hỏi
Bạch Long trầm ngâm một lát rồi nói, “Tuổi trẻ không hiểu chuyện. Làm sai rồi bị phạt ở đây. Thánh nhân nói với ta, chỉ khi gặp được người có duyên mới có thể giúp ta xóa đi dòng chữ này, lúc đó ta mới được tự do”
Ò hó?
Nghe thấy lời này của nó, Tam công tử trong Bạch Ngọc Kinh cũng nhô đầu ra xem.
Hờ hờ –
Hóa ra cũng giống như mình, bị nhốt ở đây thôi.
Còn tưởng rằng hay ho lắm.
Nó thầm thở dài trong lòng, phận rồng bọn hắn sao khổ vậy nè, đều là số lưu lạc thiên nhai.
“Ta là người hữu duyên?”
“Trăm năm qua không có một ai tới đây” Bạch Long nói, “Nói chung các hạ chính là người hữu duyên.
Lý Bình An dùng đôi con ngươi trắng dã nhìn Bạch Long.
Mà Bạch Long nhìn chằm chằm vào đôi mắt trắng dã ấy, chợt cảm thấy như mọi bí mật trong lòng đều bị người ta nhìn thấu.
Khiến nó có hơi sợ hãi.
Cảm giác này…..
Lý Bình An cười ấm áp, “Long Quân, không cẩn phải gạt ta đâu. Thánh nhân giam Long Quân ở đây, là chờ khi nào Long Quân ngộ ra được dụng ý của Thánh nhân, lúc đo Long Quân sẽ tự được tựu do. Bây giờ Long Quân cứ ở lại đây an tâm nghỉ ngơi đi.
Đôi mắt Bạch Long chợt lóe, khí tràng quanh thân bỗng chốc biến đổi.
Trời vốn đã lạnh giá, giờ đây ngay cả không khí cũng như muốn đóng băng.
Đột nhiên, giữa đất trời có một mảnh hàn khí trắng xóa tràn ngập ra.
Một luồng khí tràng kinh khủng mà thần bí bao phủ khắp nơi trong khuôn viên vài trăm dặm.
“Bây giờ ngươi có hai lựa chọn! Hoặc là giúp bản quân phá vỡ trận pháp, hoặc là…..
Chưa nghe nó nói hết, Lý Bình An đã đưa ra lựa chọn của mình: “Tại hạ lựa chọn cái sau.
Bóng đêm dày đặc, dãy núi cao phía xa được bao phủ bởi một mảnh mông lung.
Chỉ có đỉnh núi vẫn còn lộ ra đường nét của mình.
“Gào !!”
Oong !!!
Tiếng rồng kêu và tiếng kiếm cùng lúc vang lên.
Bạch Long đã có thành tựu nhưng không giống như Giao Long.
Cho dù cùng là Hải long nương thân trong biển, nhưng thật ra nó là hậu duệ của Chân Long. Lý Bình An rơi vào một nơi trong núi tuyết, tiếng gào của Bạch Long truyền tới gần.
Lý Bình An ngước sang hướng nam, một mảnh trắng xóa. Như cùng màu với thế giới Ngâc sắc. Một tay hắn chắp sau lưng, tay còn lại vươn ra. Như bắt trọn cả thế giới.
Sau đó, khiêm tốn đánh ra một quyền.
Tất cả mọi vật trong phương viên trăm dặm dường như bởi vì một quyền này mà xoay tròn.
Một lát sau, liền thấy một vệt sáng bạc lòe nhòe như thác nước, lại như một mảnh tơ lụa treo giữa trời.
Ánh trăng sáng chiếu rọi hóa thành một con cự long lớn màu xám trắng.
Long thân cuốn quanh, càng lên càng cao.
Giống như một vầng quang luân, vẽ lên trên không trung một đường vòng cung.
Tất cả đều được ánh trăng bao phủ.
Trong phạm vi ngàn dặm, tiến thẳng đến chân trời.
Những nơi mà nó đi qua, đều hóa thành cát bụi.
Sau một tiếng gào, cự long lập tức biến thành một đóa hoa màu trắng, lao nhanh xuống.
Trong một tiếng long ngâm, dưới ánh trăng chiếu sáng, lộng lẫy vô cùng.
Khung cảnh này tựa như một bức danh tác của trời đất, cực kỳ hùng vĩ.
Nhưng muốn nhìn thấy bức tranh đó, phải xem mình có may mắn hay không.
Đó là một vầng trăng tròn bạc trắng, xen lẫn trong đó là màu trắng của hoa tuyết, của sương mù hình thành một bức ảnh tươi sáng.
Lý Bình An ngẩng đầu, từ tận đáy lòng thốt ra một câu: “Đến hay lắm!”
Lý Bình An chém ra một đao, một đao này hóa thành một màn đao.
Đao quang kia lực nhẹ tựa lông ngỗng bay, nhưng lại mạnh như gió thôi rách lá rất ư là hùng vĩ. Đạo kia rơi xuống thác nước đang xoay vòng kia.
Đao này tựa như sinh ra từ đất trời, xé rách hư không.
“Uỳnh !!!”
Chỉ là gợn sóng dao động nhưng cũng đủ để người đến gần thịt nát xương tan.
Bạch Long kinh hãi, lấy ra Vật bản mệnh.
Bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, áp sát đỉnh đầu Lý Bình An.
Quả nhiên là khí thế!
Lý Bình An lại vung ra một đao.