Chương 614: Thế thì có gì hay?

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 614: Thế thì có gì hay?

1611 chữ

Nhìn dáng vẻ của Bạch Long, xem ra trận chiến hôm nay là trận chiến quan trọng quyết định sinh tử tồn vong của nó.

Nếu nó thua, không biết nó sẽ bị nhốt ở đây bao lâu nữa.

Đương nhiên, mục đích của nó không phải là giết Lý Bình An.

Nó chỉ đang ép người kia giúp mình.

Chỉ là giờ đây, sắc mặt Bạch Long chợt biến.

Nó đưa tay nắm lấy Vật bản mệnh của mình, cổ tay khẽ run.

Nó cố gắng nắm chặt vật kia.

Đột nhiên, tại nơi mà nó biến mất.

Một đạo bạch quang chợt lóe lên rồi biến mất, giống như một đầu xiềng xích, uốn lượn mà lao đến.

Một lát sau, tiếng cười trầm thấp từ dưới thân nó truyền đến.

Bạch Long chỉ cảm thấy cả người đau đớn, thân thể không trụ vững bị văng ra ngoài.

Một đòn kia tưởng như nhẹ nhàng, nhưng thực ra lại ẩn chứa uy lực lớn không lường đựa.

Vùng đất xung quanh lại biến thành núi lở đất nứt.

Bạch Long nghiêng răng nghiếng lợn.

Mé vật bảo mệnh của mình, sau này không thể sử dụng được nữa rồi!

May mà mình có nhiều pháp bảo, may mà tuổi thọ mình cũng dài, có thể tu bổ lại pháp bảo bản mệnh này.

Lý Bình An đứng giữa không trung, nhìn Bạch Long cười.

Lấy vị trí của tấm áo xanh kia làm trung điểm, giữa đất trời trống vắng bỗng xuất hiện một tia trắng bạc. Theo đường di chuyển của tia trắng, dường như trong không gian sinh ra rất nhiều tia gợn sóng.

Những tia sóng ấy xuyên qua ngọn núi tuyết tiếp theo, trong nháy mắt ngọn núi tuyết kia vỡ thành hai mảnh.

Bạch Long lấy ra một chiếc pháp khí dạng tấm kính tròn ngăn cản. “Phoc

Mặt kính xuất hiện một vết nứt, nứt ra thành một lỗ hổng dài một thước.

Cùng lúc đó, long trảo của nó cũng bị rách ra một đường.

Mặc dù da thịt tái tạo lại rất nhanh nhưng vẫn khiến Bạch Long tức giận không thôi.

Nó nhấc đầu mình lên, tức giận nhìn về phía Lý Bình An.

Lý Bình An nói: “Tại hạ giao kèo với Long Quân, Long Quân thấy sao? Nếu Long Quân đỡ được một chiêu này của tại hạ, tại hạ sẽ đồng ý giúp Long Quan thoát khỏi giam cầm. Nhưng nếu Long Quân thua, vậy xin nhờ Long Quân giúp tại hạ một vấn đề nhỏ.

Bạch Long chớp mắt, trầm giọng nói: “Được!”

Lý Bình An đưa tay lên.

Tại vùng trời rộng lớn này lại xuất hiện thêm một vùng trời nhỏ khác.

Bạch Ngọc Kinh hiện ra.

“Vù !!”

Bạch Ngọc Kinh nối liền vùng trời nhỏ này với thế giới ngoài kia.

Sấm sét vang dội, tiếng gió sét vang to.

Trên Bạch Ngọc Kinh, có một con Giao Long đang quấn quanh nó.

Khiến Bạch Ngọc Kinh kia càng trở nên uy nghi hơn.

Một thanh kiếm từ trong Bạch Ngọc Kinh lao ra.

Một kiếm này như cả một vùng đất, giờ đây trên trời dưới đất đều là chiến trường.

Trăng sáng lơ lửng, bầu trời đầy sao.

Giống như hàng nghìn ngọn đèn Lưu Ly vỡ vụn trong bóng đêm, tỏa sáng tạo nên khung cảnh xinh đẹp.

Một lát sau, đất trời sáng như ban ngày.

Ánh trăng và ánh kiếm hòa thành một thể, dập dờn trước người hắn.

Dường như trời có ánh sáng là nhờ kiếm này chiếu rọi.

Phi kiếm lao thẳng xuống.

Bạch Long hít một hơi thật sâu.

Tâm mơ hồ, như đứng trước tuyệt cảnh.

Nhưng mà bây giờ, nó không thể không liều mình tiến lên.

Nó gào lên một tiếng to, ngược dòng tiến lên.

Sau một khắc, Bạch Long như bị người ta nện mạnh một đòn ngã vào lòng đất.

Ánh lửa bập bùng, Lý Bình An đặt bánh khô lên lửa, nướng cho nó mềm hơn.

Bạch Long bị thương đang ở bên kia hướng dẫn lão Ngưu vẽ bản đồ.

Đây cũng là điều mà Lý Bình An đã cược với nó.

Hồi lâu sau, bản đồ cuối cùng cũng đã hoàn thành.

Lý Bình An cầm lấy bản đồ xem thử, hắn gật đầu, “Ừm….Đa tạ Long Quân” Long Quân bất đắc dĩ thở dài, “Không cần khách khí

“Long Quân cứ ở lại đây tĩnh tu, ngày sau nhất định có thể tự do.

“Mong là sẽ được như ngài nói”

Long Quân bất lực, đánh cũng đánh không lại, nói cũng nói không lại người ta.

Không buông tay thì còn biết làm sao bây giờ.

Lý Bình An nhìn thấy dáng vẻ này của Bạch Long, hắn biết dù có khuyên can nó cũng không được gì. Người có thể cứu được nó chỉ có chính nó mà thôi.

Đã như vậy, Bạch Long đành phải nhún nhường xin hắn một chuyện khác.

Nó nhả ra một vật.

Long Quân nói: “Vật này là một bức tranh sơn thủy, ẩn chứa trong đó là thủy trận của một ngọn

Là năm ngọn núi cao và hàng trăm con sông trên trời tập hợp thành.

Lý Bình An gật đầu nói: “Ừm, đúng là một vật quý giá.

“Ta ở đây đã lâu, không còn thiết sống nữa.

Bên cạnh túc hạ có hai người bạn, không bằng túc hạ để lại một người cho ta. Để nó làm bạn với ta, coi như ta cũng có người nói chuyện cùng. Tại hạ nguyện dùng pháp bảo này để trao đổi”

Long Quân nói.

Thấy Lý Bình An không nói gì, nó còn tưởng vật này của mình không đủ tư cách. Thế là nó lại lấy ra một bộ bảo giáp.

“Giáp này tên là giáp Linh Lung, là do Phi điểu Linh Lung dưới ánh trăng hóa thành. Có thể chống lại một đòn toàn lực của tu sĩ Thất Cảnh. Cho dù không có tác dụng gì với tiên sinh, nhưng có thể giúp tiên sinh có tương lai tốt hơn.

Lý Bình An khách sáo nói: “Long Quân hiểu lầm ý của ta rồi, Long Quân muốn có người bầu bạn chuyện này không có gì đáng trách.

Chỉ là lão Ngưu là huynh đệ của ta, từ nhỏ đến lớn hai ta chưa từng tách ra.

Miêu Miêu tiên tử thì còn nhỏ, không chịu được thời tiết khổ sở này, cho nên chỉ đành từ chối các hạ vậy”

Bạch Long nghe vậy lại càng buồn thêm.

chao ôi !

Lý Bình An cười, hắn muốn giúp nó lắm nhưng hữu tâm vô lực.

Thế là liền ở lại đây chơi với Bạch Long lâu hơn.

Đã lâu rồi Long Quân không có ai nói chuyện với mình, chỉ hận không thể nói suốt ba ngày ba đêm. Thế nhưng Lý Bình An không có nhiều lời để tiếp nó đến vậy.

May thay có mèo con là đứa thích nói chuyện.

Lúc mới bắt đầu, mèo con vẫn còn có chút sợ hãi con cự long lớn hơn mình gấp mấy trăm lần này. Nhưng rất nhanh đã trò chuyện hăng say với nó.

Mèo con kể cho Long Quân nghe về hành trình của mình.

Long Quân lắng nghe rất nghiêm túc.

Hoặc có khi, rồng với mèo lại thảo luận một vấn đề khác.

“Sao mà ngươi có thể như vậy?” Mèo con hỏi.

“Sinh ra đã là vậy rồi.

“Vậy một ngày ngươi phải ăn bao nhiêu chuột?”

“Long Quân không ăn chuột”

Mèo con lắc đầu, dáng vẻ tiếc nuối nói, “Chậc, Long Quân đúng là chưa trải sự đời. Ngay cả chuột cũng chưa được ăn

Long Quân nghe vậy trầm ngâm một lát, rồi hỏi, “Bên ngoài giờ đang có mốt ăn chuột à?”

Mèo con gật đầu, “Hình như vậy á.”

Long Quân thầm nghĩ, “Mình rời khỏi thế giới ngoài kia quá lâu rồi”

Mèo con lại kể, “Tiên tử biết đan giỏ, còn biết pháp thuật. “Long Quân cũng biết pháp thuật”

“Tiên tử biết pháp thuật giữ ấm.”

Long Quân cười nhạo, “Chỉ là một pháp thuật rất rất bình thường thôi.

Mèo con mếu máo, “Tiên tử còn biết đan giỏ, giặt quấn áo nấu cơm….. “Thế thì có gì hay?”

“Tiên tử còn biết 1+ 3 bằng 4!”

Long Quân: “Thế còn 10+30?”

Mèo con nghiêng đầu, “Tiên tử vẫn chưa học tới đó”

Long Quân lại lắc đầu, “Vậy thì có gì hay?”

“Tiên tử không thích ngươi!”

Mèo con chạy vội chui tọt vào giỏ.

Long Quân đuổi tới, chẳng hiểu mô tê gì hỏi: “Nhưng mà có gì ghê gớm đầu, Miêu Miêu tiên tử sao phải giận?”

Mèo con không muốn quan tâm đến nó nữa, mình giận mình cứ giận thôi.

Ba ngày sau mới tạm biệt Bạch Long để đi tiếp.

Bạch Long nằm trên cây lớn, nhìn bóng lưng một người một trâu đi xa.

Lúc này, một chú mèo cam thò đầu ra từ trong chiếc giỏ Lý Bình An đeo sau lưng.

Mèo lắc lắc móng vuốt, như thể đang tạm biệt người bạn của mình.

Long Quân cũng vươn móng chào nó.

Sao đó nghe thấy mèo con hét to: “10+30=40, Tiên tử rất thông minh Long Quân: “.....Có gì hay họ đấu trời.

Mèo con tức giận chui đầu vào.