Chương 617: Quả là…Jogic!
“Đậu hũ đê! Ai đậu hũ đê!”
“Có ai muốn ăn đậu hũ của lão nương không nào?”
Người đi trên đường nghe vậy vội vàng quay sang nhìn bà bán đậu hũ.
“Nhìn cái giề? Ăn đậu hũ không?”
Chỉ là không thấy ai lên tiếng.
Thành trán dưới núi còn tạm yên bình, một mặt nhờ có quan phủ bảo vệ, mặt khách trên đỉnh núi kia là Dịch Khôn Môn đại danh đỉnh đỉnh đang tọa trấn.
Cho nên cho dù là yêu ma hoành hành khắc Ung Châu cũng không dám đến đây làm càn.
Nơi này là một vùng đất bình yên hiếm thấy.
Được Chuột đồng chỉ đường, Lý Bình An cùng lão Ngưu và mèo con đi một mạch tới đây.
Nhìn thấy cảnh hai người phụ nữ đang cầm chùi gỗ đập đập quần áo, vừa làm việc vừa nói chuyện phiếm.
Họ trò chuyện cũng chẳng phải chuyện gì lớn lao, chỉ là chuyện nhà, chuyện ruộng nương, chuyện nhà đông nhà tây bát quái.
Mơ hồ có thể nhìn thấy được cảnh sống xanh uốn lượn quanh núi ở nơi xa.
Mặt trời nghiêng mình, ánh tà chiều rơi xuống trên đỉnh núi, cây ngô, đậu này, hạt thóc…đều nhiễm lên một tầng vàng kim.
Hoàng hôn yên bình, gió mắt khẽ thôi dưới mái hiên ngọn cổ đăng, thổi đến một luồng khí nhàn nhạt.
Tựa như bao phủ trấn nhỏ trong một giấc mộng, mang theo phong cảnh cổ kính và yên bình không tranh quyền thế của người xưa.
Đi trong cánh đồng tuyết mênh mông đã lâu, cuối cùng cũng đã đến đường nơi có người ở.
Lý Bình An ngồi xuống quầy trà, ngắm nhìn hồng trần thế gian.
Xa cách đã lâu giờ nhìn lại, lại mang đến một cảm xúc hoàn toàn khác.
Chuột đồng nấp trong túi áo của Lý Bình An, thấp giọng nói: “Đi lên thêm một đoạn nữa là tới Dịch
Khôn Môn rồi.
Chúng ta là sơn tinh dã quái cho nên không dám tới gần Dịch Khôn Môn, cho nên đành để tiên trưởng đi một mình vậy”
Lý Bình An nói với nó: “Đa tạ túc hạ dẫn đường”
Chuột đồng từ trong túi áo hắn nhảy ra, nhìn chung quanh một lượt xác định không bị người phát hiện. Lúc này nó mới nói: “ Vậy thì tiểu sinh xin cáo từ.
Lý Bình An lấy ra một tấm phù triện đưa cho nó.
“Lần này làm phiền túc hạ rồi. Tại hạ có một tấm phù triện, đoạn đường từ đây về nhà của tác hạ nếu có gặp nguy hiểm, túc hạ có thể sử dụng tấm phù này.
Chuột đồng nhận tấm phù hắn đưa, “Đa tạ tiên trưởng, tiểu sinh cáo từ”
Sau đó lại chắp tay chào lão Ngưu, “Trâu huynh, tạm biệt.
Lại nhìn sang mèo con: “Miêu Miêu tiên tử cũng vậy”
Mèo con học theo dáng vẻ của nó, chắp chắp móng vuốt, “Tạm biệt.”
Chuột đồng nhảy xuống đất, hóa thành một làn khói rồi không thấy bóng dáng đâu.
Lão Ngưu hỏi Lý Bình An, chúng ta có nên lên núi bây giờ luôn không hay tìm một nơi nghỉ qua đêm trước?
Lý Bình An suy nghĩ một hồi rồi nói, “Trời cũng khá muộn rồi. Không tiện đến quấy rầy họ, thôi ở lại chỗ này một đêm đi”
Rất nhanh, bọn họ đã xong khách sạn.
Một người một trâu một mèo dọn vào xong, bèn cứ vậy mà ngủ.
“Viu viu viu ~”
Ánh trăng mông lung, từ trong bụi có truyền ra tiếng xột xoạt.
Chuột đồng đang lao nhanh qua những bụi cỏ kia.
“Yêu nghiệt phương nào!”
Một vầng hàn quang lấp lóe.
Một thanh trường kiếm cách xa nó chỉ tầm nửa tấc.
Chuột đồng ngã ngồi dưới đất, bị dọa sợ mất mật. Chỉ kém nửa tấc nữa thôi, sợ là mình đã phải đi
gặp bà ngoại luôn rồi.
Một tu sĩ đáp xuống trước mặt Chuột đồng.
Chuột đồng nuốt nước miếng, quan sát tu sĩ kia.
Chỉ thấy người kia thân hình cao ráo, mặc một bộ trang phục màu lam, hông đeo thắt lưng sừng tê giác.
Dáng người oai phong, tướng mạo đoan chính. Một đôi mắt sắc bắn ra hàn quang, hàng lông mày cong đậm như tranh vẽ.
Chuột đồng vội vàng đứng dậy, chắp chắp tay nói.
“Tiểu sinh chào ngài”
“Rõ ràng là một con yêu quái lại học dáng vẻ của con người. “ Tu sĩ kia hừ lạnh một tiếng.
“Tiểu sinh được thầy giáo Nho gia khai ngộ, chưa từng làm bất kể chuyện gì thương thiên hại lý. Mong túc hạ phân minh”
“Dù sao cũng chỉ là một con yêu quái, nhiều lời như vậy làm gì!”
Tu sĩ kia hoàn toàn không muốn giảng đạo lý với nó, hắn lật tay nắm lấy trường kiếm.
Chuột đồng tự biết mình không thể thoát khỏi kiếm này, vội lấy ra tấm phù triện mà Lý Bình An
Chỉ là…tiêu rồi!
Nó quên hỏi vị tiên trưởng kia cách sử dụng tấm phù triện này rồi!
Vốn tưởng rằng mình sẽ không đen đến mức đấy đâu, ai ngờ vừa mới chạy ra đã đen như chó thui rồi.
Ôi tạo hóa trêu ngươi.
Nó vừa nghĩ vậy, hàn quang kia đã lao tới.
Bà ơi cháu tới đây!
Ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào.
Giường không quá lớn chỉ đủ cho một người nằm xuống.
Lúc này, lão Ngưu đang nằm chổng vó trên giường
Trên bụng nó là Lý Bình An, trên bụng Lý Bình An thì là mèo con.
Thời tiết nóng bức, mèo không cuộn mình lại nữa mà dang rộng hai tay hai chân.
Một người một trâu một mèo, nằm như thể đang chơi chồng người vậy.
Đột nhiên, Lý Bình An mở to mắt.
Kêu “Ôi chao” một tiếng.
Lập tức hắn đã biến mất tăm.
Mèo con rơi trên bụng lão Ngưu lúc nào không hề hay biết.
..Ù?
Chuột đồng mở mắt ra lần nữa, phát hiện có bóng người quen thuộc đang đứng trước mặt nó.
“Ai chậc chậc chậc, không ngờ lại sử dụng phù triện nhanh như vậy. Lý Bình An quay đầu nói với nó, “Để túc hạ lo lắng rồi.
Chuột đồng sững sờ, một giây sau lập tức vui mừng nói: “Tiên trưởng !”
Nó vốn tưởng rằng phù triện này chứa ẩn đạo pháp, hoặc có thể gọi ra một vật gì đó….
Không ngờ lại có thể gọi được tiên trưởng đến đây.
“Ngươi là người phương nào?”
“Tại hạ là lữ khách Lý Bình An.
“Chỉ là lữ khách nhưng sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”
“Tại hạ quen Chuột đồng thôi. Không biết vì sao túc hạ lại ra tay vô cớ?”
Tu sĩ kia vẫn cầm trường kiếm trong tay, “Trảm yêu trừ ma không cần lý do.
“Trảm yêu trừ ma là phải, nhưng cũng phải phân rõ đối tượng.
Chuột đão hưu hiền hòa chưa từng hại mạng người, không cần tại hạ nói, túc hạ chắc chắn có thể nhìn ra. Lý Bình An nói.
Nếu là yêu quái hại người, trên người nó chắc chắn có sát khí.
“Có gì khác biệt? Hôm nay nó không hại ngươi, không có nghĩa là ngày sau cũng vậy.
Hôm nay nó không có thành tự, không có nghĩa là về sau cũng thế.
Tóm lại chỉ là thứ thấp hèn!”
Éc… (000)...
Cái này.
Logic này, Lý Bình An thật sự không biết nên phản bác như thế nào. “Tránh ra!”
“Túc hạ.”
Hắn còn chưa nói hết, người kia đã đâm tới một kiếm. “Choang !”
Lý Bình An đưa tay nhẹ bắn ra.
Tức thì trường kiếm như gợn sóng, khuếch tán ra tứ phía.
Sắc mặt tu sĩ chợt biến, hắn vận khí quanh thân.
Nhưng vẫn bị ép phải lùi lại hơn mười bước, mới có thể ổn định thân thể được.
Sau đó hắn vội vàng chạy đi,
Lý Bình An nhìn bóng dáng hắn rời đi, lắc đầu ngao ngán.
Chuột thở thở dài một hơi, “Dọa chết tiểu sinh rồi, may mà tiên trưởng ra tay kịp thơi.
“Tiểu hữu vì dẫn đường cho Lý mỗ nên mới bị kinh sợ như vậy”
“Tiên trưởng đừng nói như vậy, là tiểu sinh không cẩn thận thôi” “Còn một đoạn đường nữa, hãy để tại hạ đưa tiểu hữu về.
“Làm phiền tiên trưởng vậy.
Lý Bình An trả xong tiền nhà, bèn cùng lão Ngưu, mèo con tiến vễ Dịch Khôn Môn.