Chương 618: Dịch Khôn Môn.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 618: Dịch Khôn Môn.

1568 chữ

Dịch Khôn Môn.

Đường núi cực kỳ dễ đi, chỉ là bọn họ muốn đi đến nơi người bên ngoài không vào được. Dịch Khôn Môn có đại trận hộ sơn.

Cũng có đệ tử đứng dưới cửa trấn thủ, bọn họ thấy người đến cũng đã thành quen.

Họ vốn tưởng rằng đó là dân chúng dưới núi lên đây cầu phúc.

Nhưng sau khi nhìn kỹ, bọn họ mới nhận ra có vẻ người kia tới đây là để hỏi thăm.

“Tại hạ là lữ khách Lý Bình An, vị này là Miêu Miêu tiên tử, vị này là lão Ngưu. Xin cho hỏi nơi này có phải là Dịch Khôn Môn?”

“Không biết trong Dịch Khôn Môn có vị đạo hữu nào tên là Thiên Hòa hay không?”

“Thiên Hòa sư tỷ?” Ánh mắt người kia nhìn Lý Bình An chợt biến, giọng nói cũng dịu bớt đi không ít, “Túc hạ quen Thiên Hòa sư tỷ à?”

“Được người nhờ mang một phong thư tới đưa cho Thiên Hòa đạo hữu.

“Túc hạ có gì làm bằng chứng hay có tín vật không?”

“Bằng chứng? Không có mất rồi, vẫn là nhờ túc hạ đi thông báo cho Thiên Hòa đạo hữu một tiếng” “Được, xin các hạ chờ một lát.

Qua thời gian một nén hương, người kia quay lại.

Hắn nói, “Đạo hữu, Thiên Hòa sư tỷ ra ngoài chưa về. Không bằng các hạ đưa bức thư đó cho ta. Chờ Thiên Hòa sư tỷ trở về, ta sẽ giao cho tỷ ấy.

Lý Bình An do dự một hồi, “Không phải là ta không tin các hạ, nhưng đây là di nguyện cuối cùng của một người.

Nên ta không thể không thận trọng, vẫn là tự tay đưa cho người ta thì tốt hơn.

“Nếu đã như vậy, chỉ đành để các hạ ở bên ngoài chờ.

Người giữ cửa cũng không phải người ngu.

Lúc trước hắn đi thông báo cho người ở trong đã tự tìm hiểu qua.

Người này không môn không phái, sợ rằng là một tên tán tu.

Nếu là nhân vật nổi danh, đương nhiên phải mời vào trong uống trà.

Tên tu sĩ kia cứ nhìn mãi người áo xanh này.

Thấy người áo xanh kia ngồi yên lặng, mà con trâu đen kia cũng ngồi tọa dưới dất, hình như đang tu luyện tâm pháp. Chỉ có chú mèo kia cứ đi tới đi lui, rất ư là hoạt bát.

Cứ như vậy, mãi khi đến trời tối.

Tu sĩ có lòng khuyên người áo xanh kia, Thiên Hòa sư tỷ đi lần này khéo phải nửa năm hoặc một

Hắn định ở đây chờ đến khi nào?

Chỉ là lúc này, hắn thấy có hai đạo lưu quang chạy qua.

“Là Thiên Hòa sư tỷ! Khéo quá!”

Hai đạo lưu quang kia hạ xuống chỗ cửa môn.

Nam tu sĩ thân hình thon dài, sắc mặt đoan chính.

Nữ tu sĩ da trắng như bạch ngọc, mặt đẹp tựa như hoa,

Trang phục của bọn họ cũng không quá lộng lẫy, chỉ mặc một bộ áo xanh, trên cổ đeo một chuỗi minh châu, phát ra hào quang nhàn nhạt.

“Thiên Hòa sư tỷ.

“Chương Viễn sư huynh, lần này xuống núi có thuận lợi không?”

“Cũng tạm.

“Thiên Hòa sư tỷ có người tìm tỷ”

Thiên Hóa cũng chú ý tới người áo xanh kia, một đôi mắt sáng nhìn sang hắn. “Là ngươi!”

Nàng chưa kịp mở miệng đã nghe thấy Chương Viễn bên cạnh lên tiếng.

Thiên Hòa không hiểu, hết nhìn Lý Bình An lại quay sang nhìn Chương Viễn.

“Các ngươi quen nhau à?”

Lý Bình An cũng nhìn Chương Viễn đầy hứng thú.

Nam tu sĩ đang đứng trước mặt hắn đây là người đêm qua muốn giết Chuột đồng.

Cãi lý một hồi, lại biết mình không phải đối thủ của Lý Bình An nên chạy mất.

Lúc này lại gắp kẻ kia ở đây.

Chương Viễn đưa tay rút kiếm, hắn tưởng rằng Lý Bình An cố ý tìm đến đây trả thù.

“Túc hạ hiểu lầm rồi, tại hạ đến tìm Thiên Hòa đạo hữu.

“Túc hạ có biết người tên Lý Hiên Chí?”

Vừa nhắc tới cái tên này, sắc mặt Thiên Hòa chợt biến.

Nhìn thấy biểu cảm này của nàng, Lý Bình An biết mình đã tìm đúng người rồi.

“Tại hạ đến đưa thư của người kia.

Lý Bình An lấy ra phong thư mình đã giữ thật lâu.

Thiên Hòa nhìn dòng chữ nhỏ dùng máu viết trên bức thư, một lát sau toàn thân nàng run rẩy,

nước mắt trào ra.

Lý Bình An an ủi nàng một câu, “Xin túc hạ hãy nén bị thương”

Hồi lâu sau, Thiên Hòa mới khôi phục tinh thần.

“ Thất lễ rồi. Mời túc hạ vào bên trong”

Nhìn Lý Bình An theo Thiên Hòa bước vào Dịch Khôn Môn.

Chương Viễn không hiểu tại sao.

Mặc dù hắn không biết người mà người áo xanh nói đến là ai, nhưng nhìn dáng vẻ của Thiên Hòa, chắc chắn đó là một người rất quan trọng với nàng.

Mọi người trong Dịch Khôn Môn đều biết, Chương Viễn thích tầm Thiên Hòa từ lâu.

Hẵn bỗng có dự cả, người kia nhất định là người Thiên Hòa yêu.

Bọn Lý Bình An theo Thiên Hòa vào Dịch Khôn Môn.

Một trời mây tím bao phủ tầm mắt.

Dịch Khôn Môn quanh năm ẩn nấp trong sương mù, hàng trăm ngọn núi đá san sát nối liền nhau.

Bọn họ đi qua các sơn phong nơi thì cao vút lên mây, nơi thì đâm thẳng lên mây, nơi thì sâu đến vạn truong.

Có vẻ như mỗi một ngọn núi, mỗi một viên gạch đều chứa đựng trong đó hàm ý sâu xa, như kể lại một câu chuyện kinh tâm động phái.

Đảo mắt nhìn quanh có thể thấy rất nhiều tu sĩ.

Có người ngự kiếm mà đi, có người ngự phong mà đi.

Cảnh tượng này khiến Lý Bình An và lão Ngưu nhớ lại Thục Sơn năm ấy, bọn họ không khỏi cảm khái trong lòng.

Đi vào một sơn phong, người đi qua đều chào Thiên Hòa.

Thiên Hòa vội vàng đáp lễ, dẫn theo một người một trâu một mèo tới nơi mình thanh tu.

“Tại hạ thất lễ”

“Không sao”

Thiên Hòa cầm thư về phòng mình.

Ngay cả cũng quên mang ra mời Lý Bình An.

Lý Bình An cũng không quá bận tâm đến chuyện này, hắn kiên nhẫn ngồi chờ.

Mèo con ngoan ngoãn ngồi một bên.

Nàng chính là như thế này, những nơi mình quen thì vui vẻ chơi đùa, nhưng khi đến những nơi xa lạ, gặp những người xa lạ lại có chút mất tự nhiên.

Không lâu sau, Thiên Hòa đi ra, hai mắt nàng đỏ bừng.

“Hắn…hắn…”

“Tại hạ đã an táng hắn.

Lý Bình An vừa nói vừa lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật.

“Đây là nhẫn trữ vật của hắn”

“Đa tạ đạo hữu, đạo hữu không quen biết gì hắn nhưng đạo hữu lại vì một dòng chữ mà không ngại xa xôi cách trở, lặn lội tới đây!”

Thiên Hòa thi lễ với Lý Bình An.

“Đạo hữu không cần khách khí như thế”

Thiên Hòa thở dài, “Hai mươi năm trước ly biệt, không ngờ giờ đây lại thành vĩnh biệt.

Lý Bình An nghe vậy bèn trầm ngâm, đời này của hắn gặp quá nhiều chuyện sinh ly tử biệt.

Hôm nay là Thiên Hòa, sợ rằng ngày mai sẽ là hắn.

Chỉ là vãng giả bất gián, lai giả khả truy.

(Câu này có nghĩa là không thể sửa đổi việc đã qua, nhưng có thể theo được việc sẽ đến, tức ngụ ý cái gì đã qua rồi, không sửa đổi, làm gì được thì nên buông bỏ, lấy đó làm kinh nghiệm để tận sức, tận tâm làm tốt việc sắp tới) Thôi đã là thế rồi!

Nhận lời mời của Thiên Hòa, một người một trâu một mèo ở lại làm khách của Dịch Khôn Môn.

Vừa hay mấy ngày sau chính là Hội kiếm Thất Phong trăm năm một lần của Dịch Khôn môn.

Phải ở lại xem chứ.

Bọn họ tạm thời ở phòng mà Thiên Hòa đã sắp xếp cho họ, khi thì dạo quanh Dịch Khôn Môn, cũng gọi là thoải mãi.

Tên tu sĩ tên là Chương Viễn kia có tới đây mấy lần, đều là tới hỏi thăm Thiên Hòa.

Chỉ là tâm trạng của Thiên Hòa không tốt nên cũng khá lạnh nhạt với nàng.

Điều này khiến Chương Viễn cực kỳ bất mãn, hắn liền trút nỗi bất mãn này sang người Lý Bình An. Nhưng mà hắn có thể làm gì bây giờ? Ngoài việc thi thoảng tìm cách bắt lỗi Lý Bình An, việc hắn có

thể làm chỉ là trừng mắt thôi.

Lý Bình An không quan tâm để chuyện đó, hoặc nói thẳng ra là không rảnh quan tâm đến hắn.

Cả ngày cùng lão Ngưu và mèo con dạo chơi quanh Dịch Khôn Môn.

Nhìn bên trái, lại nhìn bên phải.

Cuối cùng đã tới Hội kiếm Thất Phong trong truyền thuyết.