Chương 619: Hội kiếm Thất Phong

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 619: Hội kiếm Thất Phong

1464 chữ

“Hội kiếm Thất Phong chính thức bắt đầu!”

“Mời các vị Phong chủ dẫn theo để tử của mình tới rút thăm thi đấu!” Thanh âm cực to vang vọng khắp sơn cốc.

Tu sĩ từ khắp nơi không ngừng về Chủ phong tụ hội.

Một người một trâu một mèo men theo đường núi thong thả bước đi.

Bởi vì có lệnh bài của Thanh Hòa, cho nên các đệ tử trong phái cũng không ngăn cản bọn họ. Thanh Hòa còn cố ý sắp xếp một đệ tử ngoại môn tới dẫn đường cho bọn Lý Bình An.

“Hội kiếm Thất Phong là một dịp lễ lớn. Không chỉ có người trong Dịch Khôn Môn mà còn có người của những môn phái khác được mời tới đây”

Đệ tử kia vừa đi vừa giới thiệu cho Lý Bình An về Hội kiếm Thất Phong.

Lý Bình An cẩn thận lắng nghe, thi thoảng còn đáp lời hắn một hai câu. Mèo con hóa thành bé gái, nhảy chân sáo trên bậc thang uốn lượn. Cô bé vừa nhảy theo nhịp vừa hát, không hề cảm thấy mệt mỏi.

Khi đã trở nên thân thiết hơn, đệ tử kia hiếu kfy hỏi.

“Ồ, ta thấy huynh hình như có khúc mắc với Chương Viễn sư huynh?”

Lý Bình An cười, “Cũng chỉ là chút chuyện vặt, không đáng nhắc tới.

Người kia gật gật đầu nói, “Chương Viễn sư huynh bụng dạ hẹp hòi, thích ỷ mạnh háo thắng. Tình tính nóng nảy khắp Dịch Khôn Môn ai cũng biết. Túc hạ vẫn nên cẩn thận.

Lý Bình An thuận miệng hỏi: “Ta thấy hắn chăm chỉ trảm yêu trừ ma lắm đấy.

Đệ tử kia hừ một tiếng, “Chương Viễn sư huynh khinh người chẳng coi ai ra gì, hắn là đại sư huynh của Lạc Tử Phong, động một tý là đánh chửi các đệ tử khác cùng Phong.

Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi thế mà hắn có thể lôi ra ca cẩm cả ngày trời. Hắn còn thường xuyên không kiềm chế hành vi của mình, bản thân hắn không làm giương được cho các đệ tử khác, hắn lại còn bắt người khác phải làm.

Chương Viễn sư huynh ái mộ Thiên Hòa sư tỷ đã lâu, còn vì muốn kết đạo lữ với Thiên Hòa sư tỷ

mà bất chấp tất cả.

Nhưng hắn làm sao sánh được với Thiên Hòa sư tỷ thiên tư nổi bật, tiền đồ rộng mở…. Nhắc đến tính xấu của Chương Viễn, đệ tử này cứ thao thao bất tuyệt mãi chẳng ngừng.

Lý Bình An nghe thấy cũng chỉ coi đó là chuyện cười mà thôi. Dù sao phẩm hạnh của người kia thế nào cũng chẳng liên quan tới hắn, đó là chuyện của Dịch Khôn Môn.

Một hồi lâu sau, cuối cùng cũng tới được Chủ phong.

Lúc này trên Chủ phong đã có rất nhiều người ở đó.

Đệ tử ngoại môn kia nói tiếp: “Chúng ta đứng nhìn từ xa là được rồi.

Khung cảnh Hội kiếm Thất Phong này lại khiến hắn nhớ tới Sơn phong luận võ của Thục Sơn.

Nhớ tới những người khi ấy, những chuyện khi ấy.

Nhớ tới Thông Thiên Phong, Thanh Phong, Nhuận Thổ.

Nhớ tới Tư Đồ Lô, tu vi không cao nhưng đến chết vẫn sinh con.

Nhớ tới Vân Thư Trúc Diệp Phong.

Lão Ngưu cũng nói ai ngờ được đã lâu như vậy rồi.

Rất nhanh hội kiếm đã bắt đầu.

Hai người tỷ võ đứng trên đài, phía dưới có khá nhiều khán giả, bên góc đài còn có trưởng lão hoặc sư tôn ở đó phán đoán thắng thua.

Lý Bình An dẫn theo cô bé vào trong đó.

“Nhiều người quá.

Thấy chỗ đông người, cô bé không dám tùy ý chạy loạn.

Nàng ngoan ngoãn nắm lấy tay Lý Bình An.

Chỉ dám khẽ nói với Lý Bình An hoặc lão Ngưu mấy câu.

Có khá nhiều tu sĩ phát hiện nàng là mèo yêu hóa thành hình người, liên tiếp phóng mắt tới nhìn nàng.

Phía trước bọn hắn là một ông lão mày kiếm mắt sáng.

Ông lão đột nhiên dừng bước, hai mắt nhắm lại nhìn cô bé.

Lý Bình An mỉm cười, gật đầu với hắn.

“Túc hạ không phải là người của Dịch Khôn Môn, là người của môn phái nào?” Người kia hỏi.

Lý Bình An nói: “Hữu lễ, tại hạ vì đưa thư cho Thiên Hòa đạo hữu mà đến đây. Nhận lời mời của nàng tới tham quan Hội kiếm Thất Phong của quý phái.

“Túc hạ tu hành ở đâu? Vì sao đem theo con mèo yêu bên người?”

Cô bé dùng đôi mắt đen nháy nhìn hắn chằm chằm.

Nàng im lặng, nắm chặt tay Lý Bình An hơn.

“Trẻ con không hiểu chuyện, mang theo bên người âu cũng là một giáo viên tốt.

Cô bé đảo mắt một vòng, âm thầm phản bác trong lòng: “Tiên tử không phải là trẻ con!”

Tuy vậy cô bé vẫn giữ im lặng, vẫn ngoan ngoãn chờ.

“Yêu chính là yêu, tập tính khó đổi!”

Lời này sao giống của tên Chương Viễn đạo hữu vậy nè.

“Yêu cũng phân thành tốt, xấu sao có thể vơ đũa cả nắm?”

Lý Bình An xoa đầu cô bé, “Miêu Miêu tiên tử chưa từng hại người…chỉ ăn chuột thôi.

Cô bé ngẩng đầu, nhìn hắn chằm chằm.

Ông lão nghe vậy bật cười, “Túc hạ có lòng thật” “Sư phụ !

Đang nói chuyện, từ nơi xa có người đi tới.

Hóa ra là Chương Viễn.

Lý Bình An nhìn hắn, ồ trùng hợp ghê.

“Sư phụ, ta thắng.

Chương Viễn bỗng chú ý đến Lý Bình An.

“Lại là ngươi? Sư phụ…người quen hắn à?”

Lý Bình An gật đầu cười, sau đó bèn dẫn lão Ngưu và cô bé đi qua bọn họ, tới chỗ bên cạnh.

Chương Viễn nhìn chằm chằm bóng lưng Lý Bình An.

“Làm sao?” Ông lão phát hiện ánh mắt đệ tử mình hơi sai sai.

Chương Viễn phẫn hận nói: “Người hôm đó ngăn cản ta trừ yêu chính là hắn, rồi hắn lại mang thư của người Thiên Hòa sư muội thương đến đây. Khiến Thiên Hòa sư muội dạo này thường xuyên

mất tập trung, thấy ta thì lạnh nhạt. Quả là đáng giận!

Hắn còn dẫn theo hai con yêu tinh bên mình, đi nghênh ngang khắp Dịch Khôn Môn, thấy là ghét!” Ông lão nói: “Ngươi chấp hắn làm gì? Dù sao hắn cũng là khách của Thiên Hòa sư muội, nên giữ thể diện cho người ta”

“Tâm tư ưu phiền, rất phiền!”

“Chỉ là một gã tán tu có đáng phải tức giận không? Đừng để ảnh hưởng đến trận đấu tiếp theo.

“Sư phụ yên tâm, mấy vòng tỉ thí này không khó với đệ tử.

Mấy trận võ hai ngày trước phải nói là hơi nhàm chán.

Nhưng đến ngày thứ ba, tình hình này đã được cải thiên hơn nhiều.

Không biết có pháp bảo từ đâu đến như nước sông, tràn ngập khắp võ đài. Bởi vì có trận pháp cho nên không tràn xuống khán đài.

Cũng có kiếm tu rất mạnh, dẫn kiếm mà xuống.

Một kiếm định thắng thu.

Một người một trâu một mèo ngồi ở vị trí không ai để ý, vừa xem tỉ thí vừa nói chuyện. “Vì sao bọn hắn phải đánh nhau?” Cô bé hỏi.

“Bởi vì phải phân thắng bại mới quyết định được tài nguyên ngày sau. Lý Bình An nói. “Không thể chia cho mỗi người một ít, chia đều nhau à?”

“E rằng không thể”

Lý Bình An cố gắng tìm ra cách dễ hiểu nhất giải thích cho nàng.

“Có hai con mèo, chỉ cần ăn một con chuột sẽ trở nên mạnh hơn.

Miêu Miêu tiền tử chỉ có một con chuột.

Giả dụ, có một con mèo ăn được con chuột này, bèn trở nên mạnh mẽ vô cùng, dẫn đầu bang hội mèo đi trên cond dường phục hưng.

Một con mèo khác cũng ăn con chuột này nhưng không ai biết rằng nó có thể mạnh hơn hay không, còn phải xem số phận của nó.

Vậy Miêu Miêu tiên tử sẽ đưa con chuột này cho con nào ăn?”

“Tiên tử chắc chắn sẽ giữ chuột lại cho mình ăn!” Cô bé không chút do dự nói. Lý Bình An:......

“Nên câu chuyện vừa rồi rốt cuộc có ý nghĩa là gì?” “......Không có gì đâu. Tiên tử ngoan ngoãn xem trò đi