Chương 620: Sợ là cả đời sẽ không gặp lại.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 620: Sợ là cả đời sẽ không gặp lại.

Hội kiếm Thất Phong tổ chức tổng cộng bảy ngày.

Đến ngày thứ sau,

tiến trình chiến đầu càng ngày càng trở nên đặc sắc.

Thiên Hòa khá rảnh nên dẫn theo bọn Lý Bình An tới một chỗ dễ quan sát trận đấu.

“Kia là đệ tử của Tiểu Linh Phong, hắn là một kiếm phôi. Thiên phú cực cao.

Chỉ là mấy năm trước, bản mệnh kiếm bởi vì đấu với ác nhân mà tổn hại, đến bây giờ vẫn chưa khôi phục hoàn toàn

Thiên Hòa giới thiệu cho đám Lý Bình An.

“Hôm nay chọn ra bốn người mạnh nhất, ngài mai sẽ là trận cuối cùng”

“Chương Viễn đâu?” Lý Bình An hỏi bừa.

“Hắn? Hắn tiến vào vòng loại 16 liền bị loại rồi. Thiên Hòa nói, “Bản thân hắn tu vi không quá cao cường”

Thiên Hòa rất có lòng, giới thiệu từng đệ tử lên đài cho Lý Bình An.

Rồi đến lai lịch của các chiêu thức, tu vi thế nào, có bao nhiêu pháp bảo…vân vân.

Cuối cùng giới thiệu luôn cả tính cách và sở thích hàng ngày của họ.

Lý Bình An cũng rất chăm chú lắng nghe.

Cô bé và lão Ngưu không ngừng gặm trái cây Thiên Hòa mang tói.

Trái cây ngon ngọt, ăn vào cực ngon.

Thời gian dần qua đã đến lúc kết thúc.

Tiếp đó là trận của tứ cường, trận quyết đầu cuối cùng.

Lý Bình An ngồi yên ở đây quan sát, không xảy ra sự cố ngoài ý muốn, cũng không có bất kỳ biến cố nào.

Hắn chỉ làm một khán giả lặng lẽ thưởng thức trận đấu.

Trận cuối này, Thiên Hòa bại dưới tay một vị sư huynh.

Người kia quả thực rất mạnh, tuổi không lớn lắm nhưng tu vi rất cao.

Mặc dù Thiên Hòa bị thương nhưng chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là khỏe.

Hội kiếm Thất Phong coi như là kết thúc.

Lý Bình An thoáng nhìn qua Chưởng môn Dịch Khôn Môn, cùng thủ tọa và rất nhiêu tu sĩ khác được mời đến.

“Đa tạ đạo hữu đã mời. Hội kiếm Thất Phong đã kết thúc, tại hạ cũng chuẩn bị cáo từ.

“Đạo hữu định đi đâu?”

“Tới đó làm gì?”

“Cứ đi thôi”

“Đạo hữu thật cởi mở”

“Cáo từ”

Thiên Hòa nhìn bóng lưng hắn rời đi, khẽ cảm thán một câu: “Quả nhiên là cởi mở” (∇)~

Rời khỏi Dịch Khôn Môn, cô bé lại biến thành chú mèo con, vui vẻ lanh lợi hoạt bát.

“Bây giờ ta đi đâu?” Mèo con hỏi.

“Đi tìm nhóm Chuột đồng”

Mèo con ngẩng đầu.

Quy mô lớn như Dịch Khôn Môn, chắc chắn sở hữu rất nhiều sản nghiệp.

Ví dụ như mỏ linh thạch, các phường thị…....

Có một tiệm ăn ở nơi Thiên Hòa cai quản.

Lý Bình An liền giới thiệu nhóm Chuột đồng cho nàng, thế là Thiên Hòa đã đồng ý.

Những con chuột này có trù nghệ cực cao, tính tình thẳng thắn hoạt bát.

Lý Bình An đã hứa với chúng nó, nếu có cơ hội sẽ giúp bọn chúng tìm một chỗ khác.

Chỉ không ngờ là tìm được nhanh như vậy.

“Lúc trước còn nói tạm biệt với nó mà”

Mèo con nhảy nhót nói.

“Không phải nói sẽ gặp lại rất nhanh sao? Thế gian này lớn như vậy, có rất nhiều người vội vàng lướt

qua nhau, cả đời không gặp mặt. Lý Bình An nói.

Mèo con ngẩng đầu nhìn hắn. Tuổi nàng con nhỏ, nàng không hiểu những thứ này.

Lý Bình An xoa đầu nàng.

“Sao phải xoa đầu tiên tử?”

Qua mấy ngày, bọn họ đã về đến quán rượu của Chuột đồng.

Chỉ là…....

Một người một trâu một mèo nhìn thấy mà ngây ngẩn cả người.

Quán rượu đã biến thành một bãi phế tích, giống như bị lửa lớn thêu rụi.

Đám Chuột đồng trong tửu lâu không biết đã đi đâu.

Mèo con quan sát xung quanh, tò mò hỏi: “Nhóm Chuột đồng chuyển nhà sao? Sao phải đốt cả nhà vậy?”

Lý Bình An im lặng không nói gì, sợ rằng đã xảy ra chuyện.

Thế là hắn dậm chân.

“Xin thổ địa hãy ra đây gặp ta!” (Gì đây Tây du kí à :))?

Hắn vừa cất lời, một lát sau đã có đám sương mù trắng bốc lên.

Chỉ thấy mặt đất bỗng nhiên nhô lên thành một khối, một ông lão tay chống trượng xuất hiện. “Thổ địa ta xin kính chào tiên trưởng.

Nơi đây gần Dịch Khôn Môn, mà mấy hôm gần đây Dịch Khôn Môn còn tổ chức Hội kiếm Thất Phong.

Biết bao nhiêu người tu hành tới tham gia đại hội này, Thổ địa nào dám làm lơ.

“Kính chào ngài Thổ địa, mạo muội quấy rầy mong ngài chớ trách”

“Đâu có đâu có”

“Tại hạ muốn hỏi thăm Thổ địa ngài một chuyện”

“Không biết đám Chuột đồng ở quán rượu này đã đi đâu?”

“A….”

Thổ địa lộ ra vẻ mặt khó xử.

“Mong Thổ địa ngài hãy nói ra sự thật.

Thổ địa nhìn đôi mắt trắng đục của người áo xanh kia, lão nuốt nước miếng, không dám dấu diếm

đành phải khai ra hết sự thật.

“Vài ngày trước có một vị tu sĩ uống say, cố tình tìm tới đây.

Hắn phóng hóa thiêu dụi quán rượu này, những con chuột đồng ở trong đó cũng chết sạch sành sanh.

Đám chuột đồng đáng thương ấy nào có lỗi lầm gì? Chúng chưa từng làm chuyện xấu, thi thoảng còn giúp khách qua đường một hai bữa cơm.

Than ôi….

Lý Bình An trầm mặc một lát, sắc mặt của hắn vẫn vậy, “Người đó là ai?”

“Là..là đệ tử Dịch Khôn Môn”

“Ồ.”

“...Trùng hợp tiểu thần cũng biết tên đệ tử kia…”

“Hắn tên là Chương Viên phải không?”

Không chờ người kia nói tiếp, Lý Bình An đã nói trước.

Thổ địa mặc dù không trả lời, nhưng nhìn ánh mắt của hắn, Lý Bình An biết được mình đã đoán đúng.

Lý Bình An lại yên lặng.

Hắn bỗng nhớ tới Thiên Hòa từng nói, thực lực của Chương Viễn kia vốn có thể vào trận 16: Chỉ là không biết vì sao lại bại ở trận 32:

Tâm trạng không tốt, uống rượu, không có chỗ nào trút giận…..

Đúng rồi….

“Thi thể đâu?”

“Tiểu thần đã chôn cất bọn chúng rồi. Đáng thương thay –

Đến chết lũ chuột cũng không biết mình đã làm gì sai, nói ra thì tiểu thần cũng thích mấy món mà bọn chúng làm lắm.

Chỉ là…tình hình khi ấy…..

Tiểu thần tu vi thấp kém, thật sự không dám tới đó ngăn cản tên kia. Mong tiên trưởng chớ trách”

Lý Bình An nói: “Túc hạ đừng nên tự trách mình. Muốn giúp được người khác đầu tiên phải bảo vệ được mạng mình cái đã”

“Tiên trưởng xin nén bị thương” Thổ địa khuyên hắn, “ Dịch Khôn Môn tung hoành ngang ngược. Đừng nói đến những tiểu yêu này, ngay cả các môn phái khác cũng không dám đắc tội với bọn họ.

Lý Bình An gật đầu, không dáng vẻ bi thương, hắn lại bình tĩnh đến lạ thường. “Nói ra thì phải trách ta”

Lý Bình An nói xong, bèn ngồi xuống tảng đá.

“Còn nói muốn tìm chỗ khác tốt hơn giúp ngươi ta…

Cô bé hình cảm nhận được tâm tình của hắn, chớp chớp mắt nói.

“Tiên tử sẽ không được gặp chuột nhỏ nữa sao?”

“...E rằng là phải

Cô bé cúi đầu, có vẻ bé đã hiểu những gì Lý Bình An nói tới trước đó.

Có một số người, chỉ sợ rằng cả đời này chỉ lướt qua nhau thôi, kiếp này sẽ không còn cơ hội gặp

....Chuột đồng cũng như vậy.

“Tiên tử rất buồn”

“Tại hạ cũng rất buồn, tiên tử ngoan ngoãn ở lại đây chờ với lão Ngưu.

Cô bé lại ngẩng đầu nhìn hắn chằm chằm.

Lý Bình An nói: “Tại hạ phải đến Dịch Khôn Môn tìm người kia nói đạo lý.

“Tiên tử cũng muốn đi cùng”

“Tiên tử không cần phải đi

“.....A.”

Lão Ngưu thở dài, dặn dò Lý Bình An nhớ đi sớm về sớm.

“...Tiên trưởng hãy khoan. Dịch Khôn Môn kia sẽ không nói lý đâu? Thổ địa khuyên nhủ. “Không sao.”

Lý Bình An nói rồi đứng dậy, đi tới Dịch Khôn Môn.