Chương 621: Tìm tới tận cửa.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 621: Tìm tới tận cửa.

1532 chữ

Hội kiếm Thất Phong vừa mới kết thúc không lâu, nhưng đã có khá nhiều tu sĩ rời khỏi đây.

Cũng có một số tu sĩ chọn ở lại đây, hôm sau mới khởi hành.

Chương Viễn ngồi trong phòng khoanh chân tĩnh tu, mặt đối diện với cửa sổ, bực bội nhìn ra bên ngoài.

Hắn vẫn còn đắm chìm trong thất bại của mấy hôm trước.

Là đại sư huynh của Lạc Tử Phong, là đại đệ tử của sư phụ.

Thế mà không lọt nổi vào top 16 của môn phái.

Chưa nói đến những người khác, trong phái có một số đệ tử không phục hắn.

Hôm qua

còn dám nói xấu hắn.

Nghĩ đến vậy, Chương Viễn cứ tức mãi mà không có chỗ phát tiết.

Lại còn dạo này Thiên Hòa lạnh nhạt với mình, mọi chuyện không thuận lợi…

Sợ rằng sẽ khiến nàng có ấn tượng xấu hơn về mình.

Hắn đang đắm chìm trong suy nghĩ, bỗng có một đệ tử chạy vào.

“Sư huynh, sư phụ tìm ngươi.

“Biết rồi”

Chương Viễn tức giận trả lời một câu.

Từ sau khi mình thất bại, vẫn chưa dám tới gặp sư phụ.

Đi vào đại sảnh của Lạc Tử Phong.

Ông lão mày kiếm mắt sáng kia đang ngồi đọc sách, thấy hắn tới bèn hỏi vết thương của hắn thế nào

Mặc dù giận hắn lắm, nhưng hắn vẫn là đệ tử của mình.

“Không sao đâu. Đa tạ sư phụ quan tâm.

Lần này là đệ tử sơ xuất, khiến sư phụ mất thể diện.

Ông lão khoát khoát tay, “Được rồi, cũng coi như số ngươi đen, gặp phải vị kia của Liên Hoa Phong.

Hơn nữa, dạo này tinh thần ngươi không tập trung…......

Thôi thì chuyện đã qua, ngươi cũng nên tự xem xét lại mình”

“Đệ tử tuân mệnh sư tôn”

Ông lão thấy tinh thần Chương Viễn không mấy ổn định, lại nhắc nhở hắn thêm một câu.

“Chuyện của ngươi và Thiên Hòa ngươi không cần sốt duột. Tình cảm nên được bồi dưỡng lâu dài. Chương Viễn thở dài một hơi, “ Đệ tử sao có thể không nôn nóng được đây. Thiên phú của đệ tử có hạn, dần dàn lâm vào bình cảnh mãi mà không thoát ra.

Còn Thiên Hòa thiên phú cực cao, nếu mà có thể song tu còn nàng vậy còn gì tốt hơn.

“Đúng rồi, vừa nhắc tới Thiên Hòa ta đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Thiên Hòa sai người đến hỏi, có phải mấy ngày trước ngươi xuống núi trừ yêu không?” “Vâng”

“Là một đám chuột yêu?”

“Thiên Hòa nói đám chuột yêu kia chưa từng làm ác. Đám chuột yêu kia quen với bạn nàng, giờ

người ấy biết những con chuột yêu kia đã chết bèn tới tận đây hỏi tội.

Chương Viễn hừ lạnh một tiếng, cười khẩy nói: “Người kia rảnh rỗi ghê. Chỉ vì mấy con chuột yêu mà tìm đến đâu”

“Ai cơ?”

“Là người dẫn theo hai con yêu tinh mà sư phụ gặp ở Hội kiếm Thất Phong hôm đó.

Oonng lão giật mình, “Hóa ra là hắn, ngươi cũng không ra gì, tự nhiên lại đi trút giận lên lũ chuột yêu đó làm gì?

Giờ thì hay rồi, người ta đã tìm đến tận cửa.

“Trảm yêu trừ ma là nghĩa vụ của ta? Chương Viễn mạnh miệng cãi.

Lão già nặng lời nói, “Già mồ! Người ta cũng đã nói đám chuột yêu kia không hề làm ác. Chúng chỉ mở một quan rượu, còn hay giúp người.

Ngươi ác cũng đến mức vừa phải thôi chứ! Sao có thể quá đáng như vậy!”

“....Đồ nhi biết

“Ta sai sư đệ ngươi đến nói với Thiên Hòa, nếu như người kia thôi không làm lớn nữa thì đưa cho hắn một ít linh thạch xem như tiền bồi thường. Sau này không được làm như vậy nữa.

Ông lão mặc dù trách mắng đệ tử, nhưng không hề để chuyện này trong lòng.

Có tí tội trừng phạt tí là xong, phòng sau này đệ tử lại gây ra đại họa.

“Sư phụ còn muốn cho hắn linh thạch ?”

Nghe tới chuyện phải bồi thường linh thạch, Chương Viễn liền sốt ruột.

Tiền tiêu tháng này còn rút bớt, hắn lại còn phải sử dụng linh thạch cho tu hành, nên giờ hắn không còn nhiều linh thạch lắm.

“Chỉ là mấy con chuột yêu mà thôi, giết thì đã giết rồi sao phải bồi thường linh thạch.

Vậy chẳng khác nào thừa nhận là ta sai?”

Ông lão trầm giọng nói, “Ngươi ta tới tìm Thiên Hòa, ngươi cũng nên giữ thể diện cho nàng” “.......Đệ tử đã biết.

Chương Viễn thở dài một hơi, xem như là số mình đen.

“Túc hạ uống trà đi, chuyện này là Dịch Khôn Môn ta sai.

Sau khi tra rõ, ta sẽ bẩm báo với Chấp Phàm Đường để bọn họ xử lý Chương Viễn.

Thiên Hòa rót trà cho Lý Bình An.

Lý Bình An gật đầu, “Làm phiền đạo hữu rồi.

Lý Bình An cũng không phải vừa đến nơi, chưa nói được lời nào đã đòi đánh đòi giết.

Chuyện đầu tiên khi lên núi là tới tìm Thiên Hòa, nói rõ cho nàng chuyện này.

Phải nói rõ tiền căn hậu quả, hơn nữa còn có Thổ địa làm chứng. Kẻ kia muốn chối cũng đừng hòng.

Thiên Hòa nghe xong chuyện này, cũng cảm thấy rất căm phẫn nên đồng ý giúp đỡ hắn.

Chỉ một lát sau đã có đệ tử của Lạc Tử Phong tới đây.

“Chương Viễn sư huynh của các ngươi đâu?”

“Sau khi Hội kiếm kết thúc, Chương Viễn sư huynh đã bế quan tu hành rồi”

Thiên Hòa lạnh lùng nói: “Bế quan tu hành? Hắn bế quan tu hành mà có thời gian xuống núi, lạm sát sinh linh vô tội sao?”

“”Đệ tử kia xấu hổ cười, “Ừm…sư huynh giết đều là yêu tinh….

“Không phân tốt xấu. Yêu tinh cũng có yêu ác, yêu lạm. Huống chi môn phái ta còn có môn quy “Ừm thì…thì…”

Đệ tử kia cũng là bị đẩy tới, lúc này mặt mũi tràn đầy ý cười.

Hắn không dám đắc tội Thiên Hòa sư tỷ, ấp a ấp úng đáp được hai ba câu.

Thiên Hòa mất kiên nhẫn nói với hắn, “Ngươi bảo Chương Viễn tự mình tới đây! Nếu không ta sẽ bẩm bảo cho Chấp Pháp Đường, để Chấp Pháp Đường tự đến mời hắn.

“Được, ta đi nói với Chương Viễn sư huynh.

Lúc này, có khá nhiều đệ tử nghe được tin bèn tụ tập ở bên ngoài hóng hớt.

Đầu tiên, Thiên Hòa là một nhân vật nổi trội trong môn phái.

Thứ hai, lại có chuyện như vậy xảy ra.

Thế nên là một truyền mười, mười truyền trăm.

“Úi chà, có chuyện gì vậy?”

“Nghe bảo là sau khi Chương Viễn sư huynh thua tỉ thí bèn xuống núi giết mấy con yêu tinh cho hả

giận. Bây giờ chủ nhân của bọn chúng tìm tới tận đây”

“Yêu tinh? Ồi chào, giết rồi thì thôi.

“Chắc chắn không phải mấy con yêu quái hại người đâu. Nếu không sao người ta lại có thể đường đường chính chính tìm tới tận cửa như thế?”

“Ta nghe người ta nói là đám chuột đồng của quán cơm ở trấn Vũ An ấy”

“Úi! Ta biết bọn chúng nè! Trước kia có ăn cơm ở đây, bọn chúng nấu ngon lắm.

Sau này nghe bảo bị phát hiện người nấu cơm là lũ chuột đồng nên bị đuổi khỏi trấn Vũ An.

Chương Viên cũng chẳng ra gì, tự nhiên đi bắt nạt lũ chuột đầu bếp làm gì? Người ta cũng chẳng trêu ghẹo hắn..”

Chuyện này truyền đi rất nhanh, ngay cả chủ tọa tòa Phong mà Thiên Hòa ở, Vân Phong đạo trưởng. Vân Phong đạo trưởng nghe chuyện liền chạy đến đây xem rõ ngọn nghành.

“Sư phụ !”

Vân Phong đạo trưởng cất bước đi đến.

“Xảy ra chuyện gì? Sao trong Phong lại náo nhiệt như vậy?”

Thiên Hòa tiến lên một bước thầm thì với hắn.

Vân Phong đạo trưởng đánh giá Lý Bình An một phen, gật đầu: “Chương Viên làm việc thật sự thiếu cân nhắc”

Nhưng trong lòng vẫn mong đồ đệ mình làm việc bớt nghĩ đi một tẹo.

Người tu hành có lòng hiệp nghĩa đương nhiên là chuyện tốt.

Nhưng không thể mù quáng như thế được.

Chuyện này nói lớn thì không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ.

Nói kiểu nhẹ nhàng thì chỉ là trảm yêu trừ ma, giết lầm mấy con chuột đồng mà thôi.

Nhưng nói kiểu nặng nề thì lại là bất phân đúng sai, lạm sát sinh linh vô tội…...

Mà dù sao thì Thiên Hòa và Chương Viễn cùng là đồng môn.

Chuyện trở thành thế này, chắc chắn là đắc tội với Lạc Tử Phong rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right