Chương 622: Mặt đối mặt

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 622: Mặt đối mặt

1725 chữ

“Túc hạ tu hành ở đâu?”

“Xem như không thuộc môn phái nào, tự tu hành

Vân Phong đạo trưởng nghĩ, hóa ra là một gã tán tu.

Chỉ là….bên ngoài càng ngày càng có nhiều đệ tử tụ tập lại.

Vân Phong đạo trưởng khẽ nhíu mày, e rằng chuyện này lại om sòm đây.

Quả nhiên, một lát sau trưởng lão Chấp Pháp Đường nghe tin, chạy tới.

Tin vỉa hè càng truyền ra nhiều càng không đáng tin.

Dịch Khôn Môn hiếm khi có mấy cuộc vui có thể hóng hớt như này, hơn nữa còn xảy ra ngay sau khi Hội kiếm Thất Phong kết thúc chưa lâu, còn có rất nhiều tu sĩ từ ngũ hồ tứ hải chạy tới, nán lại Dịch Khôn Môn.

Lúc này hay tin có drama hay lắm, vội vàng tới xem náo nhiệt.

Lý Bình An đã uống đến chén trà thứ năm, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng tên Chương Viễn kia

Sắc mặt của hắn đã trầm xuống mấy phần.

Hắn nhắm mắ, ngón tay gõ xuống bàn.

“Tên Chương Viễn kia đâu?” Vân Phong đạo trưởng có chút mất kiên nhẫn hỏi.

Mắt thấy người bên ngoài càng lúc càng nhiều, chỉ sợ đến lúc đó hết cách thu xếp ổn thỏa chuyện này.

“Hahaha, có chuyện gì đây? Mới một lát thôi mà sao đã có nhiều người tụ tập ở đây như vậy?” Có người hay tin đi bộ đến.

Là chưởng môn Lăng Tiêu Quan, địa vị của người này trong Đạo giáo Ung Châu khá cao.

Cho nên lúc này, rất nhiều tu sĩ khác biết đây là chuyện nhà của Dịch Khôn Môn, không tiện tham dự, nên chỉ đứng ngoài ngóng trò vui.

Chưởng môn Lăng Tiêu Quan này địa vị cao, nhưng hắn không hề để ý đến những điều này.

Hắn không kiêng nể gì chạy xuống Phong khác, hoàn toàn không tránh né.

“Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi, không nghĩ là khiến Ngọc Dương chân nhân phải đích thân đến đây.

Vân Phong đạo trưởng cười.

Ngọc Dương chân nhân cười haha một tiếng: “Ăn uống no đủ rồi, đến xem náo nhiệt. Chuyện này ta đã nghe người ta nói rồi.

Nói rồi Ngọc Dương chân nhân nhìn về phía Lý Bình An, đánh giá đối phương một phen.

Nhìn dáng vẻ giống như thuộc thế hệ trẻ tuổi, nhưng khí chất lại rất lão luyện.

“Mặc dù chỉ là mấy con chuột yêu, nhưng mà tiểu tử ngươi lại vì mấy con chuột yêu mà tiểu tử ngươi lại dám mạo hiểm đắc tội Dịch Phong Môn, bản tọa đánh giá cao ngươi!”

Lý Bình An mở ra đôi mắt trắng dã, nhìn người kia.

Không nói gì, chỉ cười nhạt một tiếng, rồi nhẹ gật đầu.

Ngọc Dương chân nhân lại cười tiếp, nói: “Ta thích tiểu tử ngươi!”

Vân Phong đạo trưởng ngồi một bên liếc qua Lý Bình An,

Vênh váo rõ lắm, vẫn phải đứng dậy hành lễ thôi.

Cũng may mà Ngọc Dương chân nhân không quá so đo.

“Chén trà thứ năm rồi. Lý Bình An bỗng nhiên nói, “Uống đến chén trà thứ sáu rồi, tình tình tại hạ tuy tốt, nhưng vẫn có mức độ.

Chuyện này có thể đàm, vậy thì theo cách đàm đi. Nếu như không thể đàm, vậy tại hạ chỉ đành dùng cách khác.

Lý Bình An nói ra những lời này với gương mặt bình tĩnh, trong lời nói lại thấp thoáng lộ ra ý tứ uy hiếp bọn họ.

Điều này khiến Vân Phong đạo trưởng và trưởng lão Chấp Pháp Dường đang ngồi đây có chút bất mãn.

Bọn họ có thể chấp nhận người kia lấy danh công bằng chính nghĩa đến tìm Dịch Khôn Môn bọn họ đòi một lời giải thích, chỉ là nếu như uy hiếp bọn họ, chuyện đó bọn họ không thể chấp nhận được. “Đệ tử chào các vị sư thúc, chào Ngọc Dương chân nhân Dưới sự mong chờ của hàng vạn người, cuối cùng Chương Viễn cũng đã tới.

Không chỉ có mình hắn, còn có thủ tịch Lạc Tử Phong, sư phụ Tề Khải của Chương Viễn cũng tới cùng.

Sở rằng cũng đã biết rõ, chuyện này càng trở nên phức tạp hơn rồi, vì vậy hắn đích thân đến đây. “ Đúng lúc Tề Khải sư huynh cũng tới. Trưởng lão Chấp Pháp đường nói: “Chắc chắn Tề Khải sư huynh cũng đã biệt ngọn nguồn của câu chuyện rồi. Chương sư điệt rốt cuộc chuyện thật sự là như thế nào?”

Chương Viễn ngẩng đầu nhìn Lý Bình An, sau đó ánh mắt lập tức rơi xuống người trưởng lão Chấp Pháp Đường, nói: “Chuyện này phải trách ta, chỉ nghe người ta nói có chuột yêu làm bậy, không thể ngờ là trách sai đối tượng…”

Nói rồi, Chương Viễn buồn bã thở dài.

Trưởng lão Chấp Pháp Đường nâng chén trà, khẽ gật đầu.

Hắn không phải không biết Chương Viễn này có bao nhiều phần là thật là giả, hoặc là nói, toàn bộ đều là lời bịa đặt.

Chỉ là hắn không muốn tra rõ thôi.

Nói cho cùng, chỉ là mấy con chuột yêu chết thôi mà,

Thủ tọa Lạc Tử Phong Tề Khải nói tiếp: “Sau khi bản tọa nghe được chuyện này, đã thẳng tay dạy dỗ hắn một trận rồi.

Bản tọa nghe nói trù nghệ của mấy con chuột yêu kia giỏi lắm, còn hay giúp người. Đáng tiếc. Đồ đệ đáng thật vọng này của ta, vô cớ tạo thành sát nghiệt.

Vân Phong đạo trưởng nói: “Chậc, không thể nói như vậy. Chương Viễn sư điệt cũng là có ý tốt,

trảm yêu trừ ma chính là bổn phận của tu sĩ chúng ta”

Chỉ là lần này hắn bị yêu ma lừa gạt, giết lầm yêu quái tốt. Ta không thể vì sai lầm lần này, mà bỏ qua hết công lao trước kia của hắn được”

Vân Phong lúc này đang nói đỡ cho Chương Viễn, cũng không phải hắn cho rằng Chương Viễn thật sự vô tội.

Mặc dù không phải đệ tử của mình, tuy vậy nhiều năm trôi qua hắn ít nhiều hiều rõ được tính tình của Chương Viễn.

Lúc này đang nói giúp cho hắn, nói chính xác hơn là đang tự giúp cho mình.

Dù sao chuyện này cũng bởi vì đồ đệ Thiên Hòa của mình, mới xảy ra chuyện lớn như vậy.

E rằng người của Lạc Tử Phong sẽ nghi ngờ chuyện này có người đứng sau sai sử.

Vân Phong đạo trưởng cũng không muốn vì chuyện này mà trở mặt với Lạc Tử Phong.

Hai vị trưởng lão Chấp Pháp đường thương lượng một lát, rồi tuyên bố hình phạt cho Chương Viễn.

Phạt tiền lương hai tháng, cấm túc hơn một tháng.

Tiền lương hai tháng!

Chương Viễn cảm thấy đau đớn.

Đã thiếu tiền rồi, lại còn bị phạt hai tháng.

Mọi chuyện không thuận lợi! Không thuận lợi!

Những ngày này, không có chuyện nào thuật lợi hết!

Nghĩ đến vậy, Chương Viễn âm thầm trừng mắt liếc người áo xanh kia.

Càng khiến hắn tức giận hơn chuyện này còn có Thiên Hòa sư muội tham dự.

Hắn bỗng có cảm giác giống như bị người yêu đâm sao lưng.

Lý Bình An đặt chén trà xuống, bĩnh tĩnh nói.

“Chương Viễn đạo hữu đã nói xong, giờ đến lượt tại hạ.

Lần đầu tiên tại hạ và Chương Viễn đạo hữu gặp mặt, là khi chuột đồng kia dẫn đường cho tại hạ. Trên đường về vô duyên vô cớ bị Chương Viễn đạo hữu tập kích.

Cũng may có tại hạ xuất thủ ngăn cản, sợ rằng ngay từ thời điểm này Chương Viễn đạo hữu đã nhớ kỹ tại hạ và con chuột đồng kia.

Sau đó tại hạ lại thay một người đến đưa thư cho Thiên Hòa đạo hữu, cũng không hiểu sao, vì chuyện này, Chương Viễn đạo hữu lại càng ghi hận tại hạ.

nạt hai tháng. Không thuận lợi!

huyện nào thuật lợi hết!

âm thầm trừng mắt liếc người áo xanh kia.

chuyện này còn có Thiên Hòa sư muội tham dự.

như bị người yêu đâm sao lưng.

g, bĩnh tĩnh nói.

i xong, giờ đến lượt tại hạ.

g Viễn đạo hữu gặp mặt, là khi chuột đồng kia dẫn đường cho tại hạ. ở bị Chương Viễn đạo hữu tập kích.

ngăn cản, sợ rằng ngay từ thời điểm này Chương Viễn đạo hữu đã nhớ

cia.

Lời đến đưa thư cho Thiên Hòa đạo hữu, cũng không hiểu sao, vì chuyện càng ghi hận tại hạ.

Về sau, hội kiếm Thất Phong. Chương Viễn đạo hữu vì luận Lại bởi vì tại hạ có chút bản l Hắn liền coi đám chuột đồng giận.

Giết chuột đốt quán, đáng già Chuyện này có Thổ Địa của ân làm chứng.

Nếu các vị vẫn không tin, có

Nói ra thì, phẩm hạnh của CH Sư thúc, sư phụ, sư bá ngày đ

nhiên hiểu rõ hơn ta nhiều. Có thể làm ra chuyện này, ng Lý Bình An nói rõ ràng trật tụ Một là mời Thiên Hòa, có có 1

Mình ở Dịch Khôn Môn mấy ngày, thật sự Chương Viễn kia chủ động đi tìm mình gây chuyện.

Hai là mời Thổ Địa, chứng minh Lý Bình An không nói điều.

Hôm đó, Chương Viễn giết chuột đơn giản chỉ là cho hả giận.

Hoàn toàn không hề che giấu.

Sau khi Thổ Địa được mời tới, vẫn luôn nơm nớp lo sợ đứng yên ở đó.

Đều là những nhân vật hắn không thể đắc tội được, lúc này có thể đứng ra làm chứng, quả thực đã giương cao dũng khí.

Sắc mặt Chương Viễn càng ngày càng khó coi.

Nào chỉ có hắn, sư phụ của hắn Tề Khải, hai vị trưởng lão Chấp Pháp Đường, Vân Phong đạo truong….

Chỉ có Ngọc Dương chân nhân đứng một bên hóng hớt chỉ ngại chuyện chưa đủ loạn, nhìn Lý Bình An gật gật đầu.

Tiểu tử này, có khí phách!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right