Chương 623: Làm lớn chuyện này rồi
1643 chữ
Trong đại sảnh.
Ngọc Dương chân nhân đứng hóng hớt nhìn Lý Bình An điên cuồng gật đầu.
ùm!
Tiểu tử này khá lắm, hợp khẩu vị của hắn.
Đến lúc này rồi mà vẫn có thể giảng đạo lý với người ta.
Những gì Lý Bình An có thể nói hắn đều nói cả rồi, quyền lựa chọn trả lại cho Dịch Khôn Môn.
Bầu không khí trong phòng như ngưng đọng lại, nghe có tiếng kim rơi.
Lúc này, hai vị Chấp Pháp Đường trưởng lão không thể ngờ được rằng chỉ là mấy con chuột đồng chết thôi, chuyện lại rắc rối đến mức này.
Nhưng chuyện này không thể làm quá lên được.
Dù sao, lúc này vẫn còn đông đảo đồng đạo tu sĩ đứng ngoài kia.
Ngọc Dương chân nhân thậm chí còn liên tục gửi đến người áo xanh này những ánh mắt tán dương.
Nếu như thật sự lấy thế đè người, vậy thì không ổn. Sợ rằng sẽ gây ra một trận sóng gió.
Chỉ là trước mắt nhân chứng vật chứng đều ở đây, có muốn lấp liếm cũng không thể lấp liếm được. Hai vị trưởng lão mặt đầy bối rối.
Chẳng qua người có sắc mặt khó coi nhất lúc này lại là Tề Khải sư phụ của Chương Viễn.
Lúc này, đôi lông mày của hắn đã nhíu lại thành hình chứ bát.
Hắn nắm tay thành quyền, cũng không biết đang tức giận tên đệ tử vô dụng của mình, luôn gây phiền phức cho hắn. Hay là đang tức giận bị kéo xuống đài trước mặt bao nhiêu người, bởi kẻ tên là Lý Bình An kia.
Lý Bình An nắm chặt chén trà, hắn không chuẩn bị uống tiếp ly thứ bảy.
Bình tĩnh nói: “Hi vọng các vị cho tại hạ một kết quả.
Mấy người đứng ở đây đều hơi kinh ngạc khi nhìn thấy dáng vẻ này của hắn.
Không giống như một người đến tìm câu trả lời, hắn càng giống một người bất lực đi tìm công đạo. Như thể đến để đàm phán.
“Chuyện này….còn chờ bàn bạc tỉ mỉ….Nhưng ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ không dung túng tên đệ tử bất lương này”
Sau một hồi trầm mặc, cuối cùng cũng có một tên Chấp Pháp trưởng lão mở miệng nói.
Bọn họ thật sự không thể chỉ vì chuyện này mà giết Chương Viễn, nhưng ngoài kia vẫn còn vô số ánh mắt đang nhìn.
Cuối cùng chỉ còn cách kéo dài, chờ đến khi đám người kia rời khỏi Dịch Khôn Môn.
Kéo dài đến khi Lý Bình An không thể làm gì được nữa.
Lúc đó chỉ cần bồi thường cho hắn.
Lý Bình An nhắm mắt, không trả lời.
Chấp Pháp trưởng lão nhìn hắn: “Các hạ có ý gì?”
“Giờ này khắc này, nhân chứng vật chứng đầy đủ, các vị lại không thể đưa ra kết luận.
Có bàn bạc thêm sợ rằng cũng không thể cho ra kết quả, vẫn hi vọng các vị có thể cho Lý mỗ một câu trả lời ngay lúc này.
Nếu không, Lý mỗ không biết làm sao để hóa vàng cho đám chuột đồng.
Đôi lông mày của Tề Khải nhíu chặt lại.
Tiểu tử áo xanh này thông minh lắm, biết chuyện này nếu kéo dài, e rằng sẽ không giải quyết được gì.
Một tên Chấp Pháp trưởng lão khác mất kiên nhẫn nói: “Cho dù là ở dân gian phá án, cũng phải thẩm án ba năm tra án năm năm. Đầy đủ tội danh, tới thu sau mới trảm.
Sợ giết lầm lỡ tay làm chết người, túc hạ chỉ mới nhìn thấy thi thể của đám chuột yêu mà đã định trọng tội cho đệ tử của chúng ta, điều này sợ rằng không hợp quy củ.
Chưa hết, lại vẽ thêm một cái bánh lớn. (chống chế tiếp)
“Túc hạ yên tâm, nếu tra rõ chuyện này, nhất định sẽ không dễ dàng tha cho tên kia.
Lý Bình An vẫn nhắm mắt, gõ ngón tay lên mặt bàn.
Lúc mới bắt đầu còn rất nhẹ nhàng, nhưng theo thời gian đối thoại cùng với mấy người kia, tần suất gõ tay càng lúc càng nhanh, dường như đang cố áp xuống bực bội trong lòng.
Trong một tiếng vang trầm, cái bàn vỡ thành hai mảnh.
Sắc mặt mấy người trong phòng chợt biến.
“Haiz ~”
“Xin lỗi, tại hạ sẽ đền cái bàn”
Đền ~?
Con mẹ nó ngươi đền nổi không?
Đôi lông mày của Vân Phong đạo trưởng run run, đây là cái bàn mà hắn yêu thích nhất.
Vật liệu là cây Đông Thanh cực hiếm được đưa về từ vùng Nam Hàn giá rét, bởi vì tính chất đặc biệt của cây mà cho ra hoa văn với kiểu dáng đặc biệt.
Hoa văn đặc thù, hiệu quả kỳ dị.
Hắn cùng là lấy được trong một lần vô tình.
Nếu không sẽ không mang đến đặt trong đại sảnh khoe khoang cho người ngoài xem.
Chỉ là lúc này….
Vân Phong đạo trưởng nắm chặt tay, không ngừng tự an ủi trong lòng.
“Những gì có thể nói tại hạ đã nói hết, hai ngày sau. Nếu các vị vẫn cứ cố chấp, vậy thì tại hạ tự
mình đến lấy mạng Chương Viễn.
Quẳng xuống câu nói này xong, Lý Bình An bèn đứng dậy rời đi.
Lúc này mấy người trong phòng, bao gồm cả Ngọc Dương chân nhân đứng xem náo nhiệt cũng bị lời này của hắn làm cho hơi kinh ngạc.
Tuy nói hắn rất bằng lòng ngồi xem người này làm khó Dịch Khôn Môn.
Chỉ là hắn không nghĩ rằng người kia lại buông ra một câu nói cứng rắn như thế.
Đây coi như là một lời uy hiếp thật sự lớn với bọn họ, bất kể chuyện lúc trước là thật hay giả, Dịch Khôn Môn tất nhiên sẽ không trừng phạt Chương Viễn.
Nếu là bởi vì vậy, mà xử lý Chương Viễn thật.
Chuyện này mà truyền ra ngoài, người khác sẽ nói Dịch Khôn Môn ngay cả đệ tử của mình cũng không bảo vệ được.
Người ta để lại một lời uy hiếp, ngươi bèn xử lý đệ tử của mình.
“Cuồng ngôn !”
Quả nhiên, Chấp Pháp trưởng lão giận dữ.
Một chưởng, lại đập nát một cái bàn.
Vân Phong đạo trưởng yên lặng cúi đầu.
.... Cái bàn….bàn của ta!
“Dám coi Dịch Khôn Môn ta như chốn không người!”
Sắc mặt Thiên Hòa ngưng trọng, nàng đứng đó nhìn bóng lưng Lý Bình An rời đi.
Tiêu rồi!
Nàng chưa từng nghĩ, chuyện này sẽ phát triển đến bước này.
Vốn dĩ chuyện này không liên quan đến nàng, lúc Lý Bình An tới tìm nàng.
Bởi vì hắn vượt ngàn dặm xa xôi đến đưa tin cho mình, vả lại sau khi nghe được chuyện này mình cũng hơi tức giận.
Nhưng tự biết môn phái sẽ không thật sự vì mấy con chuột yêu mà nghiêm trị Chương Viễn.
Thế là, thừa dịp Hội kiếm Thất Phong vừa mới kết thúc, còn rất nhiều tu sĩ vẫn chưa rời khỏi đây. Cố ý làm lớn chuyện này cho mọi người biết, gây áp lực cho tông môn.
Cũng dự đoán được tông môn sẽ kéo dài chuyện này, kéo dài đến lúc chuyện lớn hóa nhỏ chuyện
nhỏ hóa không.
Nhưng có thể cho Chương Viễn một bài học cũng tốt.
Chỉ là nàng không nghĩ rằng Lý Bình An đột nhiên để lại một câu như vậy, khiến chuyện này bắt đầu không thể khống chế nữa.
Quả nhiên không qua bao lâu.
Chuyện này liền truyền ra ngoài, Dịch Khôn Môn lại càng náo nhiệt hơn.
Bất kể là đệ tử ngoại môn hay đệ tử nội môn, hoặc là tu sĩ của các môn phái khác đến tham quan Hội kiếm Thất Phong của Dịch Khôn Môn.
Có người vốn định chuẩn bị rời khỏi Dịch Khôn Môn trong hai ngày này.
Sau khi nghe được chuyện này, bèn quyết định ở lại mấy ngày cùng chung vui.
Dù sao, hóng chuyện làm sao có thể chê chuyện lớn được.
Rất nhanh, tin này đã truyền đến tai Chưởng môn.
Chưởng môn vốn cho rằng làm loạn lên như thế, mọi người đều biết là chuyện gì lớn lao lắm.
Kết quả, tìm đến thủ tọa Lạc Tử Phong và người trong cuộc Chương Viễn. Hỏi kỹ mới biết, hóa ra chỉ là chuyện mấy con chuột.
“Nực cười.”
Chưởng môn nghe chuyện này vừa bực mình vừa buồn cười.
Bực là bực tên Chương Viễn kia, làm chuyện không biết đúng sai.
Vừa bực Thiên Hòa kia giúp người ngoài không giúp người nhà, cứ để lớn chuyện như vậy.
Càng tức cái tên tiểu bối kia dám buông lời uy hiếp Dịch Khôn Môn, ít ngày nữa đến lấy mạng Chương
Viễn.
“Phái người đến nói chuyện với tên kia, chuyện này nếu có thể lắng xuống vậy thì lắng xuống.
Nếu người kia thật sự muốn đánh tới cửa, vậy thì đừng trách chúng ta.
Phạt lương Chương Viễn năm tháng, đóng cửa sám hối.
Sau này không cho phép làm loạn như vậy nữa.
Phạt lương Thiên Hòa ba tháng, chuyện này đến đây là xong, đừng có sinh sự!”
Chưởng môn nhẹ nhàng đặt dấu chấm hết kết thúc chuyện này.
“Đệ tử tuân mệnh!”
“Xin tuân theo lời dạy của Chưởng môn sư huynh!”
Trong đại sảnh, Chương Viễn, Thiên Hòa, Tế Khải, Vân Phong đạo trưởng đồng loạt hổ lên hành lễ.