Chương 624: Gọi người có thể đánh ra đây!
Thời gian hai ngày đã qua.
Lý Bình An không đi chỗ nào khác, hai ngày này chỉ ngồi ngay ngắn dưới chân núi Dịch Khôn Môn. Ngồi khoanh hai chân, không hề động đậy.
Cảm nhận hơi thở của đất trời, như thể đang ở đây tu hành.
Hai tên đệ tử Dịch Khôn Môn phụ trách giám sát hắn, hơi nhàm chán.
Một tên đệ tử nói: “Thời gian hai ngày đến rồi, bên này sao không có động tĩnh gì nhỉ”
Tên còn lại đáp: “Chắc là không muốn đánh lên Dịch Khôn Môn thật đâu.
“Chán thế, còn tưởng lại được xem trò hay.
“Được rồi, chờ một lúc nữa, rồi về tông môn báo vậy”
Hai người đang nói chuyện, vừa quay lại nhìn, đã thấy Lý Bình An vốn đang ngồi đó tĩnh tọa vậy mà
đã biến mất.
“Người đâu?”
Vừa quay đầu, đột nhiên giật mình kêu lên.
“Đậu mè !!!”
Người vốn ngồi ở kia, giờ đột nhiên xuất hiện ở nơi cách đó không xa. “Về báo với Chưởng môn một tiếng, Lý Bình An đến đây vấn quyền!”
Hai người kia đầu tiên là sững sờ, sau đó vội vàng lao về sơn môn. Lý Bình An vỗ vỗ bụi đất trên mông.
Đã đến mức này, không cần khách khí với hắn nữa.
Cứ kéo dài tiếp, bảy ngày đầu của đám chuột đồng sắp qua
Sau khi hai tên đệ tử giám sát Lý Bình An bẩm báo chuyện này.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được toàn bộ sơn môn đột nhiên chấn động.
Đại trận hộ sợ bắt đầu run rẩy kịch liệt, chuông trên Chủ Phong bắt đầu reo vang liên hồi.
Cảnh báo cả tông môn, Dịch Khôn Môn đã bị tập kích.
Giờ khắc này, người trong tông môn đều kinh ngạc ngẩng đầu.
Một số đệ tử trẻ tuổi chưa hề được trải nghiệm những thứ này, hoàn toàn không biết chuông reo
nghĩa là gì.
“Sao vậy? Sao vậy?”
“Tiếng gì thế?”
“Là Đại trận hộ sơn?”
Chủ Phong,
Lúc này, Chưởng môn Dịch Khôn Môn đang cùng thủ tọa thất Phong bàn bạc các công việc sau khi Hội kiếm Thất Phong kết thúc.
“Chưởng môn, có người xông trận!”
Một tên đệ tử vội vàng chạy vào báo.
Không cần hắn đến báo, Chưởng môn bao gồm cả mấy vị thủ tọa ở đây đều đã cảm nhận được dị dang.
“Ồ tới thật rồi!” Chưởng môn trầm giọng nói.
Thủ tọa Lạc Tử Phong Tề Khải là người đứng dậy đầu tiên, “Chưởng môn sư huynh, ta đi “chăm sóc” hắn!”
Suy cho cùng chuyện này cũng bởi vì đệ tử Chương Viễn của mình.
Lại là một hồi dồn dập tiếng vang.
Tuy vậy, lần này tiếng vang kéo dài cực ngắn.
Mấy người này chợt biến sắc.
Đại trận hộ sơn….Bị công phá!?
Ngọc Dương chân nhân đang tĩnh tu, nếu không phải hắn tưởng vẫn còn trò vui xem thì khéo đã đi từ hai ngày trước rồi.
Chỉ là bây giờ kỳ hạn đã đến, lại lề mề mãi không có động tĩnh.
Ngọc Dương chân nhân cũng không nghĩ là người kia sẽ đánh lên Dịch Khôn Môn thật, hắn chỉ là nghĩ chuyện này sẽ phát triển như thế nào, nói thẳng ra là muốn góp vui cùng.
Nhưng mà lúc này, hắn giống với những người kia đều cảm nhận được sơn môn đang chấn động.
Không nhịn được xổ ra một câu nói tục.
Ngọc Dương chân nhân kinh ngạc ngẩng đầu.
Đại trận của Dịch Khôn Môn…...biến mất?
Không! Là bị công pha sư?”
Ngọc Dương chân nhân vội vàng vụt qua không trung.
Đây là Thất Phong kiếm trận của Dịch Khôn Môn đang khởi động.
Bởi vị Đại trận hộ sơn bị công phá, Thất Phong kiếm trận từ yên lặng chuyển thành trạng thái khởi động.
Dẫn theo kiếm ảnh đầy trời, đưa tới âm thanh gió sét thét gào.
Trong tiếng sấm ầm ầm, xen lẫn tiếng xé gió sắc nhọn.
Tầng này cao hơn tầng khác, tầng này lại lớn hơn tầng khác, kiếm trận tổ hợp lại với nhau. Tựa như luồng sóng cuối cùng công phá đất đá, phát ra tiếng kêu “Uỳnh” cực to.
Đệ tử Thất Phong đều bị dọa sợ.
“Mé! Dùa à?”
Ngọc Dương chân nhân vội vàng cúi người, tránh cho bị kiếm trận ngộ thương.
Trên không trung vang đến giọng nói của chưởng môn Dịch Khôn Môn.
Bảo chúng đệ tử không cần sợ, cứ làm tốt chuyện mình phải làm là được. Đồng thời ban bố lệnh cấm tạm thời.
“Thiên Hòa sư tỷ! Thiên Hòa sư tỷ!”
Thiên Hòa lấy lại tinh thần.
“Thiên Hòa sư tỷ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?” Có đệ tử hỏi.
Cái này cũng là vấn đề mà Thiên Hòa đang muốn hỏi.
Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì….Lý Bình An kia sẽ không đánh lên Dịch Khôn Môn thật chứ?
Chủ Phong.
Chưởng môn bước từng bước tới chỗ cao nhất Chủ Phong.
Hắn vẫn còn nhớ lần trước Đại trận hộ sơn bị công phá là bao lâu, lúc đó hắn vẫn chưa phải là Chưởng
Không bao giờ ngờ được có một ngày, khi Dịch Khôn Môn đặt lên trên vai của mình, Đại trận hộ sơn sẽ bị xé nát dễ dàng như vậy.
Hay Đại trận xảy ra vấn đề gì?
Chỗ cao nhất Chủ Phong, đã có mấy vị trưởng lão đứng sừng sững ở đó, ngóng nhìn nơi xa xăm.
Thấy Chưởng môn, thi nhau chắp tay hành lễ.
“Đại trận hộ sơn không hề có vấn đề gì, chỉ là bị người ta xé mở!” Giọng nói của trưởng lão pha chút run rẩy.
“Một người?”
“Một người!”
Chưởng môn bỗng dưng hơi có dự cảm.
Dường như Dịch Khôn Môn bởi vì một chuyện nhỏ, mà đụng đến người không nên đụng vào. Tuy vậy…..
Từ trước đến nay Dịch Khôn Môn chưa từng cúi đầu, cứ lao lên mặc kệ tất cả.
Có một trưởng lão đột nhiên lên tiếng, “Lạc Tử Phong Tề Khải nghênh chiến”
Lời còn chưa nói xong, lại thấy trưởng lão kia trừng to hai mắt, kinh ngạc hỗ. “Không….không thể nào…”
“Tề Khải ngã rồi!”
Đây là một cách nói khá là uyển chuyển, mấy vị cùng đứng ở đó đều đã nhận ra.
Sau khi khí của Tề Khải truyền tới Đỉnh Phong, bỗng nhiên suy yếu.
Bai?
Mà quá trình giao thủ, chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi.
Tề Khải bại?
Không chỉ có mấy người trên đỉnh nói.
Các tu sĩ phái khác ở Dịch Khôn Môn làm khách, có người tu vi cao đều đang ở phía xa quan sát chiến cuộc.
Thấy Tề Khải cầm bội kiếm trong tay, theo đà rơi xuống.
Vốn tưởng rằng có thể được xem một trận quyết đấu đặc sắc, ai biết chỉ nghe thấy một tiếng vang ầm ầm thôi, chỉ trong chớp mắt thôi, Tề Khải đã thua trận.
Khỏi phải nói đến người khác, Ngọc Dương chân nhân là người có tu vi cao nhất ở đó thấy cảnh này cũng cả kinh, sắc mặt chợt biến đổi.
Luồng khí kia lại tiếp tục lên tiếng.
Sau đó có hai vị thủ tọa khác ra ứng chiến.
Tề Khải chỉ thua trận trong mấy cái nháy mắt, một vị trưởng lão vốn định ra tay nhưng thấy cảnh này lại thôi.
Hai thủ tọa của hai Phong khác xuất thủ, chỉ ngăn cản được luồng khí kia một lát.
Mấy thủ tọa còn lại đã ý thức được không đúng, người này….mạnh đến mức bất hợp lý!
Hết lần này đến lần khác bọn họ không cảm giác được tu vi cảnh giới của người kia.
Khi đám người kia vẫn kinh ngạc chưa lấy lại tinh thần, luồng khí kia đã đột phá qua lớp lớp kiếm trận.
Cuối cùng rơi xuống trên Chủ Phong.
Nơi đó, đám đệ tử Dịch Khôn Môn vẫn chưa hồi thần đứng trơ mắt nhìn hắn, còn có rất nhiều quần chúng đứng xem.
Ngay từ khi bắt đầu trận triến, lại đến xông vào Dịch Khôn Môn.
Thời gian thật sự quá ngắn ngủi.
Dường như vừa biết được có chuyện gì xảy ra, một bóng người từ đằng xa lao đến, đáp xuống bên trên Chủ Phong
Gậy trúc của Lý Bình An, lúc nhàn thì dùng để câu cá, lúc chiến đầu thì dùng làm vũ khí được đặt sau lưng hắn.
Nghiêng sau lưng, không chỉ vậy còn có một chiếc đàn nhị.
Hình tượng này, cùng với tấm áo xanh kia có cảm giác hơi không hợp nhau.
Hắn chỉ là đứng ở nơi đó, dường như không còn tốt tính như khi lên núi mấy ngày trước.
Kìm nén mấy bận hơi thở, dường như đang muốn phát tiết.
“Gọi người có thể đánh ra đây!”