Chương 626: Hóa ra lại có người như vậy.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 626: Hóa ra lại có người như vậy.

Chưởng môn thở hổn hền, dốc sức bình ổn lại hơi thở. Thu hồi trận pháp quá nhanh, khiến hắn bị phản phê.

Dữ dội hơn nhiều so với trong tưởng tượng của hắn.

Ánh mắt Chưởng môn phức tạp, nhìn chằm chằm người áo xanh này.

“Túc hạ..tha cho Dịch Khôn Môn một con đường sống.

Chưởng môn liên tục thở dài.

Chương Viễn ngã bịch một tiếng, đặt mông ngồi dưới đất, ánh mắt tuyệt vọng.

Kể từ khi bước vào con đường tu hành đến nay, hắn đã từng nghĩ qua vô số lý do mình có thể chết trong tương lai.

Vì tranh giành lợi lộc mà chết, vì tu hành nhập ma mà chết.

Hoặc sẽ chết vì chiến tranh…..

Hắn chưa bao giờ từng nghĩ, chỉ vì mình giết mấy con chuột đồng cho hả giận, lại tạo thành thế cục như ngày hôm nay.

Khỏi phải nói đến hắn.

Giờ đây có lẽ người hối hận hơn cả là chưởng môn Dịch Khôn Môn.

Nhìn Chủ Phong dưới chân mình bị nứt ra làm hai, hắn không nhịn được cảm giác muốn lôi kẻ cầm đầu Chương Viễn ra đánh chết.

Trận chiến này, Đại trận hộ sơn bị hủy, thủ tọa Thất Phong cùng với mấy vị trưởng lão bị thương nặng, sáu khối phù giáp ngàn năm bị hủy.

Chưởng môn bất lực nhìn tất cả cảnh tượng trước mắt.

Bóng dáng Lý Bình An thoáng biến mất.

Khi hắn xuất hiện lại, đã đi tới trước mặt Chương Viễn.

Chương Viễn lòng như tro tàn, hai mắt nhắm lại.

Một đao, từ trước ngực hắn bổ xuống.

Thân thể hắn chìm vào trong vũng máu.

Máu tươi tung tóe bắn đến mặt Chưởng môn.

Đông đảo ánh mắt cùng thần thức ngay lúc này, nhìn chằm chằm một màn này….

Bọn hắn không hề nghi ngờ, nếu như một đao kia chém lên người Chưởng môn Dịch Khôn Môn, sợ rằng hiệu quả cũng như vậy.

Chưởng môn bất lực nhắm đôi mắt lại.

Lý Bình An thu đao, quay đầu đi ra ngoài.

Từ đầu đến cuối hắn không hề nói một câu, những gì có thể nói, hắn đã nói hết ở hai ngày trước rồi.

Ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất, cũng làm cho thỏa đáng.

Hắn đã đi được một quãng xa, đột nhiên nhớ tới điều gì.

Cả người dừng lại, đi tới chỗ Vân Phong đạo trưởng đang nằm.

Vân Phong đạo trưởng là người tứ tư trong Thất Phong, tiến lên ngăn cản Lý Bình An.

Kết quả của ba người đầu tiên, đều là một đòn thì nát, từ nơi nào đến thì bị đánh trở về nơi đó.

Vân Phong nằm co quắp trên mặt đất, bảo vệ tâm mạch của mình.

Với hắn, Lý Bình An có nương tay.

May thay, hắn là sư phụ của Thiên Hòa.

Trong chuyện này, Thiên Hòa coi như đứng về phía Lý Bình An.

Thứ hai, trước đó Lý Bình An còn đánh nát một cái có giá trị cực cao của hắn.

Nhưng mà lúc này đây, thấy người áo xanh đi đến trước mặt hắn.

Trong lòng Vân Phong đạo trưởng càng thêm lo lắng, hắn nắm chặt tay, ho ra một ngụm máu tươi.

Còn tưởng rằng người áo xanh kia định giết người diệt khẩu.

Lý Bình An đi đến trước mặt hắn, lấy ra rất nhiều thứ từ trong nhẫn trữ vậy.

Có vại tương, dưa chua, một túi gạo, dưa leo muối,....vân vân và mây mây.

Còn có rất nhiều sách, phần lớn là sách Luyện đan, hơn nữa còn có cả sách về dược do hắn sáng tác.

Thứ hơi có giá trị hơn, chính là chiếc lò đã có chút cũ nát này,....chỉ là cái lò này….

Vân Phong đạo trưởng nhíu mày.

Lò luyện của đệ tử ngoại môn, e rằng còn tốt hơn cái lò kia nhiều.

Cũng may cuối cùng người áo xanh kia lấy ra rất nhiều dược liệu có giá cáo, còn có một hộp đan dược đã cũ.

Đan dược này là do hắn tự luyện chế mỗi ngày, thi thoảng dùng trong tu hành.

Cũng có một số đan dược là để cho mèo con ăn.

Lý Bình An đem những dược liệu, đan dược và một số linh thạch còn sót lại đặt bên cạnh Vân Phong đạo trưởng.

Sau đó bĩnh tĩnh nói: “Ta hỏi rồi, cái bàn kia thật sự quý giá.

Trong tay ta chỉ có những vậy này, xem như bồi thường cũng không đủ. Chỗ này ta còn mấy tấm phù triện do ta vẽ, còn có một số đồ vật linh tinh, đưa ngươi gán nợ. Tạm coi là đề đủ cái bàn kia, hai người chúng ta coi như thanh toán xong”

“(000).”

Éc~

“Được…được…

Vân Phong đạo trưởng gật đầu.

Chờ khi Lý Bình An đã đi hẳn, sau lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi từ lâu.

Ngọc Dương chân nhân nhíu mày, nhìn bóng lưng Lý Bình An rời đi, nhìn hồi lâu vẫn chưa thu tầm mắt lại.

Tu vi như vậy….e rằng là Cửu Cảnh.

Nhưng mà là vào giai đoạn nào của Cửu Cảnh, hoàn toàn không thể nhìn ra.

Lại nhìn dáng vẻ chật vật của Dịch Khôn Môn lúc này, không nhịn được mà bật cười.

Ngay từ lúc bắt đầu phát triển đến bây giờ toàn bộ đều tràn đầy kịch tính.

Mà cảnh trước mắt, lại càng kịch tính hơn.

Chuyện này mà đến tai người kể chuyện, e là phải kể suốt ba ngày ba đêm.

Câu chuyện hay như thế ai ai lại không muốn nghe.

Nghĩ chắc tổ tiên lập ra Dịch Khôn Môn cũng không thể ngờ.

Nghìn năm sau, Dịch Khôn Môn gặp phải tổn thất lớn nhất trong đời mình, chỉ là vì giết mấy con chuột yêu.

Tề Khải ngã trong vũng máu.

Lúc ấy hắn là người đầu tiên ra tay ngăn cản Lý Bình An.

Cầm kiếm chém xuống, lại bị một đòn của người kia hóa giải.

Lần này Lý Bình An ra tay không muốn lấy mạng của bất cứ ai cả, nhưng với Tề Khải mà nói thà rằng cứ lấy mạng bọn họ còn hơn.

Còn hơn khiến địa thế hai ngọn núi bị hủy, sáu khối phù giáp bị phá tan trong nháy mắt…...

Dịch Khôn Môn tổn thất nặng nề.

Mình thì bị thương nặng, kinh mạch trong cơ thể như sông chảy qua núi bị bít tắc, khí đảo loạn.

Cảnh giới của mình bị đánh về Nhất Cảnh trong tức thì.

Hắn lấy ra một viên thuốc, nuốt vào, nặng nề thở dài.

Chạy thoát khỏi đại họa, nhưng không ngờ rằng mình lại rơi xuống cống ngầm.

Tạo hóa trêu ngươi mà!

Chương Viễn chết trong vũng máy như thể đã nói lên tất cả.

Ngọc Dương chân nhân xem náo nhiệt, đồng thời lại có chút lo lắng.

Những năm này mặc dù Dịch Khôn Môn ỷ vào thế lực lớn, làm rất nhiều chuyện ỷ thế hiếp người, khiến nhiều môn phái bất mãn.

Nhưng cũng khiến thế lực yêu ma một phương phải khiếp sợ.

Ung Châu nhiều yêu.

Dịch Khôn Môn thực sự có trảm yêu trừ ma, duy trì trình độ ổn định.

Nhưng mà bây giờ Dịch Khôn Môn nguyên khí đại thương.

Chỉ sợ rằng ngày sau…......

“Nhóm Chuột đồng kiếp sau sẽ được đầu thai, trở thành một chú mèo con xinh xắn đáng yêu thông minh như tiên tử…”

Cô bé vừa vung vàng mã, vừa líu lo không ngừng.

Lão Ngưu xoa xoa đầu nàng, buồn cười nói đầu thai đâu nhất định sẽ trở thành mèo con chứ.

Đầu thai làm trâu là tốt nhất.

Cô bé ngẩng đầu, dùng đôi mắt to nhìn chằm chằm nó.

“Trở thành mèo thì tốt hơn, trở thành trâu, trâu sẽ bị trâu ăn đó.

Lão Ngưu nghe vậy bèn thôi.

Lý Bình An chuyên tâm hóa vàng, dựng thẳng tấm bia cho nhóm Chuột đồng. “Đại Bình An” Cô bé nói.

Lý Bình An cũng không biết từ bao giờ mà mình có cái tên này.

“Tiên tử ghét ly biệt.

“Ừm. Lý Bình An trầm mặc một hồi, sau đó nói tiếp: “Chỉ biết là đời này không thể tránh khỏi ly biệt”

“Tiên tử vẫn ghét lắm.

Cô bé cảm thấy như dùng ngôn ngữ không thể biểu đạt hết, thế là giang hai tay ra.

“Ghét như vậy nè…

Một tháng sau, mấy con đại yêu làm xằng làm bậy ở Ung Châu nhiều năm liên tiếp bị diệt.

Mấy con đại yêu này từng bị các môn phái bao vây, chặn giết thế nhưng vẫn có thể tro tàn lại cháy. Chỉ là bây giờ, đã bị diệt sạch hoàn toàn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right