Chương 627: Trừ yêu

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 627: Trừ yêu

1426 chữ

Khu vực Ung Châu nhiều yêu quái, ai cũng thừa nhận điều này.

Vùng phía Nam toàn là băng tuyết, không gian tĩnh lặng, không thích hợp để ở lại.

Vùng phía Bắc thì trái ngược hoàn toàn, nhiều núi lửa, một năm bốn mùa, mặt trời nắng gắt đã chiếm trọn phân nửa.

Đồng thời vùng này cũng nhiều yêu ma.

Yêu nhỏ thì làm vua chiếm núi, tốp năm tốp ba.

Loại lớn hơn thì muốn trộm thành cướp đoạt chính quyền.

Cách phía bên ngoài phủ Đô Hối năm trăm dặm có một tòa núi tên là “Núi Ngõa Lâm”.

Núi Ngõa Lâm cây cao rừng rậm, trong núi có hơn mười con suối, giăng khắp nơi, địa hình phức tap.

Nhưng cho dù là phong cảnh tươi đẹp, e rằng dân chúng xung quanh cũng không dám lên núi.

Núi Ngõa Lâm bị một con đại yêu hóa hình chiếm đóng, gây họa khắp nơi. Khiến các huyện phủ xung quanh đều không biết phải làm sao.

Tu sĩ tu vi không cao có tâm mà không có tầm, thường một đi không trở lại.

Có trưởng lão của mấy môn phái hoặc đệ tử có năng lực của một môn phái nào đó xuống núi du lịch, muốn trảm yêu trừ ma.

Chỉ là con đại yêu kia dựa vào địa thế của núi Ngõa Lâm, đó là chuyện không thể coi thường.

Những nhân vật bình thường, thật sự không thể thoát khỏi đó trong một nửa canh giờ.

Nếu đánh không lại, con đại yêu kia sẽ mượn địa thế của núi Ngõa Lâm để đào thoát.

Vì vậy, mấy phủ huyện xung quanh đều hết cách với nó.

Bèn chọn ngày, cứ đến ngày đó sẽ đến hiếu kính con đại yêu kia, dâng hương hỏa, cầu cho nó không đuổi tận giết cùng.

Hôm nay chính là ngày đó.

Tiếng chiêng trống nổi vang trời, tiếng pháo vang xa.

Trong bầu không khí náo nhiệt, có một đoàn người rời khỏi thành.

Một bộ quần áo màu đỏ, vừa thổi nhạc vừa hát.

Vui như là đón tết.

Rất nhanh, đã đến chân núi Ngõa Lâm.

Đoàn người bèn dừng lại.

Người trong kiệu bước xuống, đều là trẻ con, trai gái có đủ.

Khoảng chừng hơn năm mươi người, bé trai bé gái đều được tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo mới.

Cầm đèn lồng đỏ trong tay, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

Mọi người nhìn mấy đứa trẻ này, khuôn mặt tràn đầy dáng vẻ không nỡ, thở dài nặng nề.

Mấy đứa trẻ còn không biết xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy như này chơi vui lắm.

Từ trong bóng tối có một người đi ra, dáng vẻ tiều tụy, quần áo rách rưới.

Nhìn qua đám trẻ này, nói: “Năm nay chỉ có vậy thôi à?”

Ông lão dẫn đầu khom lưng cúi đầu nói: “Đại nhân ơi, mấy đứa trẻ tầm tuổi này năm nay đẻ ít lắm. Phiền ngài nói giúp chúng ta một lời, sang năm sau chúng ta sẽ bù lại đủ.

Nói rồi, ông lão bèn đưa ra một vật.

Người kia nhận lấy, nhìn qua rồi cất vào trong ngực.

Người kia phất tay.

Đám trẻ con xếp thành hai hàng, giơ đèn lồng đỏ đi theo sau người kia bước vào trong rừng.

Trong rừng cũng có nhiều yêu ma khác, nhưng bọn chúng thấy đám trẻ cầm đèn lồng đỏ, liền biết

được đây đều là cống phẩm cho vị đại nhân kia, bởi vậy không con nào dám xuất thủ.

“Ngươi là yêu quái à?”

Đi được một đoạn, con Trành Quỷ kia nghe thấy câu hỏi này, không khỏi quay đầu nhìn.

Người hỏi câu này là một cô bé, tóc búi hai sừng.

Tướng mạo không giống với mấy đứa trẻ xung quanh cho lắm.

Trên gương mặt trẻ con ngây thơ có một đôi lúm đồng tiền đẹp mắt.

Chiếc mũi nhỏ tinh xảo hơi đo đỏ, cánh môi hồng nhuận mọng nước.

Mắt trong như mặt nước long lanh, thi thoảng chớp chớp, thể hiện dáng vẻ linh hoạt mà hết sức tinh nghịch.

Rất là đáng yêu.

Con Trành Quỷ kia nhìn nàng một phen, nói: “Ta không phải yêu quái, ta là Trành Quỷ” “Trành Quỷ?” Cô bé nghiêng đầu.

Trành Quỷ đương nhiên hiểu được bé gái này không biết Trành Quỷ là gì, hắn cũng không có ý định giải thích cho nàng.

Chỉ là lúc này, hắn lại nghe thấy giọng nói từ sau lưng truyền đến.

“Là người chết bởi hổ, quỷ hồn của hắn bị hổ sai khiến, cho nên hậu thế gọi là nối giáo cho giặc”

Trành Quỷ kinh ngạc quay đầu lại, nhìn cô bé.

“Làm sao mà người biết.

“Đại Bình An nói cho tiên tử”

“Đại Bình An là ai?”

“Đại Bình An là Đại Bình An chứ là ai?

Trành Quỷ không hỏi thêm nữa, chỉ cho Đại Bình An mà cô bé nhắc tới là người thân của cô bé, kể cho nàng nghe câu chuyện về Trành Quỷ.

À? Không đúng!

“Người gọi mình là tiên tử gì?”

“Tiên tử chính là tiên tử”

Trành Quỷ lại cảm thấy rất nghi ngờ, cô bé này quả nhiên là kỳ quái.

Tuy vậy, hắn cũng không suy nghĩ nhiều.

Rất nhanh, đã đến yêu động.

“Vào đi!”

Đám trẻ con lần lượt đi vào, cô bé ngó trái ngó phải một lát.

“Nhìn gì! Mau vào trong đi!” Trành Quỷ nói.

Yêu quỷ đứng đầy hai bên.

Cô bé vuốt tầm phù triện cầm trong tay.

Chỉ là không dám lấy ra, sợ bị phát hiện.

Nhưng nhìn mấy đứa trẻ bên cạnh, quay đầu nói một câu.

“Cha mẹ các ngươi không cần các ngươi nữa !”

Lời này vừa nói ra, một lát sau.

“Cha!”

“Mẹ ơi! Ta muốn về nhà”

Đám trẻ vốn đã rất sợ, giờ lại nghe thế, bèn khóc to lên.

Đứa này lan sang đứa khác…...rất nhanh tiếng khóc vang lên cả một vùng.

Mấy tên thủ vệ đứng hai bên quát lớn, nhưng cũng không dừng được.

Cô bé thừa dịp móc phù triện ra, thổi mạnh một hơi.

Phía chân trời xuất hiện một vòng hồng quang, sau đó lao tới trong chớp mắt.

Lại biến mất trong không trung yêu động.

Tìm được rồi !

Cô bé nhanh chóng cất tấm phù triện vào, xác định không bị đám yêu quái hai bên phát hiện.

Chờ một lát sau bọn nhỏ ngừng khóc.

Chúng tiến vào một căn phòng đá.

Trong căn phòng, có một nam tử mặc áo trắng nằm co quắp trên ghế.

Ánh mắt tham lam, nhìn qua những đứa trẻ này.

“Đại nhân, người tới rồi. Trành Quỷ nói.

Nam tử há miệng, một hơi nuốt trọn Trành Quỷ về lại trong cơ thể mình.

Khung cảnh này, khiến rất nhiều đứa trẻ lại bật khóc lần nữa.

Nhưng người kia không để ý, hắn nhếch môi, lộ ra ý cười.

“Tốt lắm! Tốt lắm!”

Dường như là đang cố ý hù dọa đám trẻ này.

Xương sống sau lưng hắn bỗng cao lên, con ngươi lóe sáng, cái đầu đã biến thành đầu của một con hồ to.

Một lát sau, chân thân hiện ra.

Một tiếng gầm rú, đám trẻ càng khóc hăng hơn.

“Hahaha!”

Hổ yêu dường như rất thích thú khi nhìn thấy cảnh này, bắt đầu tìm xem nên ăn đứa nào trước. Rất nhanh, ánh mắt của nó liền dán chặt lên một cô bé ưa nhìn nhất.

Cô bé này thật là xinh đẹp.

Mấy đứa trẻ khác đều đang khác, chỉ có nàng vẫn bình tĩnh đứng yên ở đó, như thể là không hợp nhau.

Thế là hổ yêu tới gần hơn.

Cô bé đột nhiên hét lớn, chân nhỏ giậm mạnh một cái.

“Xem chiêu!”

“Thái Thượng thần linh, Viêm Đế chi tinh, quang hà công tắc.

Minh diệu Tam Thanh. Lưu Hỏa vạn dặm.”

Sau khi niệm xong đoạn chú ngữ như thật, nàng phun ra một đám lửa từ trong miệng.

Chỉ là ngọn lửa kia, thật sự nhỏ đến thảm thương.

Đừng nói là đả thương yêu quái, sợ rằng nhóm lửa nấu cơm còn chẳng được.

Hổ yêu nhịn không được bật cười to.

U, còn có trò vui bất ngờ nè!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right