Chương 628: Nghe đồn ăn chuột có thể mạnh lê
Cô bé lùi về sau một bước, đạo pháp này rõ ràng là không dùng được.
Hổ yêu cười lớn, “Đứa trẻ này, người học đạo pháp từ ai vậy?”
Cô bé không đáp, lấy ra một tấm phù triện khác, thầm niệm khẩu quyết.
Rất nhanh, cô bé đã triệu hồi thành công một vật.
Đó là một tiểu nhân mặc áo giáp gỗ to khoảng một bàn tay.
“Lên đi!” Cô bé chỉ vào con hổ yêu nói: “Hàng phục nó!”
Tiểu nhân kia ngẩng đầu, nhìn dáng vẻ khổng lồ kia, với nó mà nói thân hình kia tựa như một định núi nguy nga.
(000)...)
Nó lập tức quay đầu nhìn cô bé đã triệu hồi nó.
Như đang muốn hỏi, ta á?
“Hàng phục nó đi!” Cô bé nói chắc nịch.
Tiểu nhân mặc áo giáp gỗ hít sâu một hơi, tiến thẳng không lùi.
Hổ yêu thổi một phát, tiểu nhân đã tan biến mất tiêu.
Cô bé cũng bị ngọn gió yêu khí này đẩy đến ngã ngồi dưới đất. Tiêu đời rồi, không đánh lại.
Hổ yêu giả vờ như muốn nhào tới.
Phi kiếm treo ở trên không, nhìn khung cảnh này.
Lúc này thấy hổ yêu đang sắp chộp tới, bèn ra tay.
Ánh sáng bảy sắc cầu vồng rơi xuống.
Cả người hổ yêu cứng đờ.
Dưới sự khóa chặt khí cơ, Phi kiếm Tế Vũ trảm yêu trong nháy mắt.
Lập tức, phi khiếm xoáy thành một vòng, lao ra khỏi căn phòng.
Cô bé chống eo, đứng tại chỗ.
Quay đầu, bắt đầu đi an ủi mấy đứa trẻ đang khóc.
Chờ đến khi bọn trẻ đã nhín dần, nàng mệt mỏi đặt mông ngồi xuống. “Phù -”
“Mệt chết tiên tử rồi”
Cô bé đi phía trước, dẫn theo một đám trẻ con xuống núi.
Thi thoảng cô bé lại ngẩng đầu lên, phun ra một vòng lửa nhỏ.
Lại gọi ra một tiểu nhân mặc áo giáp gỗ, làm ra đủ các kiểu động tác.
Khiến mấy đứa trẻ vỗ tay không ngừng khen hay.
“Tiên tử tỷ tỷ thật thông minh!”
“Tiên tử tỷ tỷ giỏi quá, có thể biểu diễn thêm cái khác không ạ?” “Tiên tử tỷ tỷ vừa xinh đẹp vừa biết pháp thuật”
Cô bé: (v)~
Trong tiếng cổ vũ của đám trẻ, cô bé dần mất phương hướng
“Chờ lát nữa tiên tử bắt chuột cho các ngươi ăn
Đám trẻ (Oo) ???
“Tiên tử bình thường hay ăn chuột ạ?”
“Đúng rồi !”
“Tiên tử ăn chuột mới giỏi được như thế sao?”
Cô bé gật đầu quả quyết.
“Tiên tử thật là giỏi, về nhà ta sẽ bảo mẹ nấu chuột cho ta ăn”
Thành phủ Đô Hối, trấn Cảnh Hiên.
Trong quán trà, có hai tu sĩ xuống núi du lịch đang nói chuyện.
Đương nhiên là nói đến hai chuyện lớn mới xảy ra gần đây.
Một là Dịch Khôn Môn bị người xâm nhập, đánh thủ tọa Thất Phong bị thương nặng, địa thế phong thủy của hai ngọn núi đều bị hủy…..
Mà trận kịch đặc sắc này chỉ là bởi vì mấy con chuột đồng.
Hai là dạo này mấy con đại yêu lần lượt bị tiêu diệt.
Chỉ trong vòng ba tháng, đã có mấy vị đại yêu nổi danh bị giết.
Mà từ hình tượng người tiêu diệt trong truyền thuyết không khó để đoán ra, nhân vật chính trong hai câu chuyện hóa ra lại cùng một người.
Điều này thật sự khiến người ta không hiểu.
Người đó vì mấy con chuột mà đại náo Dịch Khôn Môn.
Sau khi đánh tổn hao nguyên khí Dịch Khôn Môn, rồi cứ thế mà đi.
Vốn cho rằng, người kia có liên hệ mật thiết với yêu tộc, hoặc người đó chính là một đại yêu tinh. Nhưng mà sau đó, người kia lại không sợ phiền phức, đi tới nhiều nơi, chém giết nhiều tên đại yêu. Khiến người ngưỡng mộ.
Lúc này, đúng dịp người kể chuyện trong quán trà đang kể câu chuyện này.
Chỉ trong vòng mấy tháng, câu chuyện này lan nhanh như gió thổi.
Người kể chuyện cũng bởi vậy mà có thêm nhiều chuyện hay.
Miệng lưỡi lưu loát kể một tràng.
“Lại nói Lý Bình An kia cưỡi lên Thần Ngưu, đầu buộc kim quan, khoác chiến bào màu bạc.
Thúc trâu cầm đao, bên người hắn có một con Cửu Vĩ Hồ màu trắng nằm phục dưới chân.
Hắn xông vào hét lớn một tiếng, này!......
Người thường nghe được câu chuyện này, đương nhiêu câu chuyện đã được thổi phồng đến bất hợp
Hai tu sĩ nhìn nhau cười, không khỏi lắc đầu.
Họ cũng không vạch trần, chỉ nói chuyện của mình.
Bỗng nhiên, ngoài cửa có bóng người đi qua.
Một tên tu sĩ nhìn thấy người đó.
Ngoài cửa, có một người áo xanh và một con trâu đen, còn có một chú mèo con xinh đẹp đi ngang
Đây chẳng phải dáng vẻ của vị cao nhân tiền bối trong lời đồn sao?
Tu sĩ giật mình, vội kéo tay bạn mình bên cạnh.
Hai người bước nhanh ra ngoài quá trà, nhìn bóng lưng người áo xanh kia. “Là hắn à?”
“... Hình như thế” Giọng nói của một tên tu sĩ có hơi run run.
“...Có phải đến chào hỏi không?”
“Nhân vật đến cảnh giới này, nếu làm hắn không vui, kéo người ta một đao chém chết hai ta không chừng”
“Ừ cũng phải…. Dù sao người này cũng vì mấy con chuột yêu mà gióng trống khua chiêng đánh vào Dịch Khôn Môn mà”
Thế là hai tu sĩ chỉ dám đứng từ phía xa nhìn.
Một trâu một mèo một người trong câu chuyện kia, dần dần lẫn vào giữa đám người.
“Ta mặc kệ! Ta muốn ăn chuột! Ta muốn ăn chuột!”
“Tiên tử tỷ tỷ ăn chuột mới có thần lực”
Trên đường, có một đứa bé đang hét lớn.
Rõ ràng, đây là đứa nhỏ mấy hôm trước bị mang lên núi hiếu kính yêu tinh.
Lúc đầu, cha mẹ nó đã chấp nhận số phận.
Nhưng mà bọn họ không ngờ rằng, con mình lại bình an, sống lại không một vết thương.
Không chỉ có con của họ, mà tất cả những đứa trẻ bị đưa lên đều sống sót trở về.
Thi thể của con yêu quái kia bị vứt nhơ nhởn ngoài đường.
Chỉ là chuyện này vui thì vui thật, nhưng con mình sau khi trở về cứ nhốn nháo đòi ăn chuột.
“Ta muốn ăn chuột! Ta muốn ăn chuột!”
“Ăn chuột, ta sẽ mạnh như tiên tử tỷ tỷ….
Dáng vẻ này rõ ràng là bị trúng tà.
Thế là, có cha mẹ kia mới đạo sĩ tới, trừ tà cho con mình.
Còn có phụ huynh nhà khác, dứt khoát đem con mình thả lên ghế đẩu, cởi quần.
“Chát chát chát”
Dùng phương pháp truyền thống nhất trừ ta cho con mình, ý muốn đánh đau cho con mình tỉnh
“Này thì ăn chuột này! Ăn chuột này”
“Ui da!”
Cô bé nghe thấy từng tiếng kêu thảm thương, rùng mình sợ hãi.
(.
.)
Chạy lại bên cạnh Lý Bình An, nắm lấy tay hắn, yếu ớt nói.
“Hắn muốn ăn chuột thì cho hắn ăn, hắn có làm sai gì đâu?”
Lý Bình An cười: “Miêu Miêu tiên tử lại nói gì với mấy đứa nhỏ vậy?” “Không có nói gì đâu, chúng ta mau đi thôi.
Hình như cô bé không đành lòng nhìn thấy cảnh tượng thảm thương này.
Hai ngày sau, một người một trâu một mèo rời khỏi trấn Cảnh Hiên.
“Tiếp theo mình phải trừ khử yêu quái nào ạ?”
Miêu Miêu tiền tử biến về thành mèo con.
“Thế là đủ rồi.
Khiến Dịch Khôn Môn tổn thất nghiêm trọng, tất nhiên sẽ dẫn đến mất cân bằng thế lực.
Vì đề phòng chuyện này, tránh tạo thành nhân quá.
Lý Bình An bèn không ngại phiền phức, thanh trừ từng con đại yêu một.
Đương nhiên, hắn không thể quét sạch yêu ma trên địa bàn Ung Châu được.
Nhưng ở mức tàm tạm thì hắn vẫn làm được.
Lý Bình An dùng giọng điệu như tán gẫu nói: “Lão Ngưu, ngươi có nhớ hay không?”
“Năm đó ta đánh cược với chủ nhân Thập Sát Hải, cược có một ngày đệ tử Yến Thập Tam của ta sẽ lên núi trả thù.
“Hôm qua
lúc ta nghĩ vu vơ, hình như cảm thấy sắp đến thời điểm đã hẹn rồi.
Lão Ngưu gật đầu, chuyện này nó vẫn nhớ rõ.
“Chờ đi hết chuyến này, bén tới đó trước xem sao.
Mèo con đi phía trước đón gió bắt bướm, không biết một người một trâu phía sau đang thảo luận