Chương 629: Độ kiếp.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 629: Độ kiếp.

1415 chữ

Đại Tùy, Trung Châu.

Trong một ngôi núi danh lam thắng cảnh.

Núi Phù Ngọc.

Chủ Phong là Tú Linh Phong, ngọn núi phía sau là Trác Quang Phong. Trong núi Phù Ngọc có một môn phái, tên là phái Phù Ngọc Sơn.

Tu sĩ Đại Tùy muốn có tư cách khai tông lập phái, thường cần hai điểm. Thứ nhất thực lực bản thân thừa mạnh, nắm trùm cả một khu vực.

Ở những lục địa khác, thường thì có điểm này là đủ rồi.

Thế nhưng ở quốc gia thực lực mạnh mẽ như Đại Tùy.

Muốn khai tông lập phái, cần phải có sự chấp thuận chính thức của Đại Tùy. Nhận được bia chữ do nữ hoàng Đại Tùy ban cho.

Phái Phù Ngọc Sơn đã thỏa mãn đủ hai yêu cầu này.

Cũng là môn phái duy nhất được thành lập trong vòng hơn hai mươi năm đổ lại đây.

Môn chủ của môn phái này, tên là Yến Thập Tam.

Những trải nghiệm trong đời này của Yến Thập Tam khá là thần kỳ.

Vốn là con cháu nước Yến, khi còn nhỏ thiên phúc cực cao.

Chỉ là trong một lần ngoài ý muốn, khiến đạo tâm của hắn nhiễm bụi.

Mà sau khi được Lý Bình An chỉ điểm, phá vỡ bình cảnh.

Theo học thầy Đại Nho Trương Thái.

Vốn là tiền đồ vô lượng, nhưng lại vì trong khoảng thời gian du hành, gặp phải chủ nhân Thập Sát Hải, muốn đoạt cơ thể hắn.

Vợ bị chủ nhân Thập Sát Hải giết chết, hắn cũng bị người đó chém mất một cánh tay.

Sau đó ý chí sa sút, ẩn náu trên hoang đảo.

Nhưng dưới sự sắp xếp của vận mệnh, hắn gặp lại Lý Bình An, quyết định phải báo thù. Trận chiến thành Đằng Xung.

Võ phu cụt một tay bởi vậy mà có chút danh tiếng, đối mặt với yêu quái Kế Mông.

Giữa thời khắc sinh tử, phá rồi lại lập.

Sau đó về lại Đại Tùy, từ đó đường đi nước bước khá thuận lợi.

Bởi vì chiến công, lại bởi vì lòng riêng của nữ hoàng.

Trong Đại Tùy đầy nhân tài tụ hội, hắn đạt được danh sách duy nhất trong vòng hai mươi năm nay. Khai tổng lập phái

Đồng thời, hắn vơ trúng một nơi phong thủy cực tốt.

Một đệ tử trẻ của Phù Ngọc Sơn, đuổi theo một gã bạch tuộc.

“Chương Ngư sư thúc!”

Chương Ngư kiếm sĩ không quay đầu, chỉ ung dung nói: “Đừng hoảng, có chuyện gì?” Chương Ngư kiếm sĩ và Yến Thập Tam rất hợp nhau.

Sau khi trở về từ hoang đảo, từ đó đến giờ luôn đồng hành cùng Yến Thập Tam.

Đến tận khi Yến Thập Tam khai tông lập phái, nó cũng ở lại hỗ trợ Yến Thập Tam quản lý, Tiện tay trở thành thủ tịch phụng sự.

“Chương Ngư sư thúc, sư phụ ngài ấy bế quan đã lâu mà mãi chưa xuất quan” Đệ tử kia có hơi lo lắng nói.

“Không sao, bây giờ đang là thời khắc then chốt của sư phụ ngươi, chớ có làm phiền hắn. Tuy Chương Ngư kiếm sĩ nói vậy, thế nhưng trong lòng nó cũng lo lắng cho Yến Thập Tam.

Dù sao tiểu tử này cũng đang trong giai đoạn quan trọng đột phá Tam Cảnh.

Trên trời mây đen dày đặc.

Một tia chớp đánh xuống, xuyên thẳng qua phía sau núi Phù Ngọc.

Một tiếng vang “Uỳnh” thật lớn, khiến một cây đại thu cách đó tận mấy trượng lung lay sắp đổ. Trong chớp mắt, cành cây gãy xuống, lá cây nát tan thành bụi phấn.

Yến Thập Tam ngồi giữa hang động.

Cả người hắn khó chịu không thôi, từng tia sét bổ xuống người hắn. Nửa người hắn gần như bị hủy hoàn toàn, máu thịt be bét.

Xương cốt võ giả cứng rắn, cùng một thân áo giáp cố chống đỡ.

Lúc này, tựa như đều tan thành mây khói.

Yến Thập Tam thở hổn hển, trái tim nhảy lên bình bịch, như thể một kẻ hấp hối. Nháy mắt, lại có hai tia sét khác đánh đến.

Cùng lúc đó, Lý Bình An ở Ung Châu xa xôi.

Đang đứng ở một bên núi lửa, thưởng thức cảnh đẹp.

Lý Bình An ngẩng đầu, như thể hắn cảm nhận được từng tia sét kia.

Lúc này, mèo con kéo kéo ống quần hắn.

“Tại sao trong này lại nóng như vậy”

“Bởi vì là núi lửa”

“Giống như suối nước nóng, có thể nhảy vào ư?” Mèo con hỏi. “Không thể, sẽ biến thành mèo nướng đó.

Mèo con nghiêng đầu nhìn.

Lý Bình An chọn một chỗ trống ngồi xuống, không khỏi thở dài.

Yến Thập Tam này…..

Bình thường võ gia độ kiếp, không cần thông qua con đường lôi kiếp nguy hiểm này.

Lý Bình An nhanh chóng suy nghĩ nguyên nhân.

Vẫn không nghĩ ra rốt cuộc là xảy ra vấn đề chỗ nào, chỉ có thể coi như số phận Yến Thập Tam nhiều thăng trầm.

Khi còn nhỏ, vốn là thiên tài trong thiên tài.

Lại bởi vì một số lý do khiến đạo tâm bị hao tổn.

Tuổi còn nhỏ, đã bị tâm ma vây khốn.

Lý Bình An nhắm mắt, tâm như mặt hồ, nổi lên gợn sóng.

Thần thức chìm xuống.

Quang cảnh xung quanh biến ảo, khí thế núi sông luân chuyển.

Bạch Ngọc Kinh mênh mông hiện lên trước mặt hắn.

Lý Bình An mở tay, khí theo tay hắn xoay tròn.

Hợp lại, tách!

Trong chốc lát, từng dòng khí lưu xuất hiện.

Những dòng khí lưu này kết hợp lại với nhau, hóa thành một đám sương mù.

Mỗi một lần gảy ngón tay, mỗi một lần hư ảo, hòa hợp với Thiên Đạo một cách khó lý giải.

Khiến người không thể quan tâm đến những thứ khác, tâm pháp trồng lên nhau.

Trong cảm giác hoảng hốt kỳ lạ, sức mạnh ngưng lại một chỗ, hình thành một nguồn sức mạnh cực

Trong Bạch Ngọc Kinh, hiện ra một khoảng không gian trống.

Khí mát bốc lên, khí thô chìm xuống, tạo thành một mảnh đất trời trong sáng.

Không có gió mạnh, không có sức mạnh cản trở.

Tựa như một thế giới hoàn toàn rộng mở.

Tay phái Lý Bình An chìa ra.

Giống như cách ngàn núi ngàn sông, chớp mắt đã về tới Đại Tùy.

Yến Thập Tam cố giữ vững cơ thể, cố gượng mình đứng dậy.

Thế nhưng hai chân không thể giữ được cảm giác muốn quỳ xuống.

Nếu mà quỳ xuống, sợ rằng không thể đứng lên nổi.

Đúng lúc này, sắc trời chợt biến.

Yến Thập Tam ở đó, bỗng cảm thấy như có một luồng sức mạnh, không ngừng tràn vào trong cơ thể mình.

Lý Bình An không trực tiếp ra tay ngăn cản lôi kiếp.

Mà chỉ cung cấp cho Yến Thập Tam sức mạnh để chống lại lôi kiếp.

Tiên sinh!?”

Trong lúc hoảng hốt, Yến Thập Tam cảm nhận được một hơi thở quen thuộc. Hơi thở vô tận kia trông ngừng tràn vào cơ thể hắn.

Hắn cảm thấy có cảm giác kỳ lạ, cảm giác ấm áp tràn ra khắp cơ thể hắn.

Đúng lúc này, hai mắt của hắn chợt chớp một cái.

Bởi vì hắn cảm thấy có luồng khí quen thuộc.

Lý Bình An không nói gì, chỉ nhìn hắn với đôi con ngươi trắng dã của mình, miệng cười thản nhiên. Nhẹ búng trán của hắn, lập tức bóng người kia biến mất.

Khi Yến Thập Tam mở mắt ra, đã hiểu rõ hết thảy.

Trên bầu trời, thiên lôi vẫn cuồn cuộn như cũ.

Tất cả sinh linh trên mắt đất đều nằm rạp xuống, cả khu vực núi Phù Ngọc cảm nhận được có áp lực cực lớn.

Yến Thập Tam cười một tiếng, xương cốt trong cơ thể hắn phát ra tiếng vang nặng nề. Khí thế trên người hắn nhanh chóng biến hóa.

Hắn thở hắt ra một hơi.

Hai chân chùng xuống, mặt đất cũng lún xuống.

Hắn giang cánh tay kia ra, quát: “Tới đi, có bản lĩnh thì đánh chết ông đi!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right