Chương 631: Theo hẹn mà đến.
Thập Sát Hải.
Biển mây trút xuống, ánh nắng xán lạn xuyên qua tầng mây.
Hai con ưng đực lượn quanh dưới tầng mây trắng, lúc thì bay đến phía xa, lúc thì bay trở về. Một bóng người ngự kiếm bay qua, đoản kiếm dịu dàng đi ngang qua tầng khí lưu ôn hòa.
Giữa không trung lóe lên một tầng ánh sáng màu trắng bạc mỏng mà sáng long lanh, cuốn theo hơi thở của làn gió xuân trôi về phương xa.
Vẫn là tư thế xếp chồng như cũ.
Lý Bình An đứng trên thân kiếm, lưng vác lão Ngưu, còn chú mèo con xinh đẹp thì đứng trên đầu lão Ngưu.
Làn gió dịu dàng thổi qua tai mèo con.
Mũ rèm cũng bị gió thổi bay ra đằng sau, lông tóc toàn thân bị gió thổi tán loạn.
Mèo con nháy mắt, con ngươi óng ánh càng lộ ra vẻ trong veo như hổ phách. Từ trong tầng mây hạ xuống.
Tầm mắt của nàng rơi xuống mặt đất rộng lớn vô cùng, đứng trên không trung nhìn.
Nhìn kỹ một lượt tất cả mọi thứ trên mặt đất.
Trong tầm mắt của nàng, tất cả những thứ đó vừa nhỏ bé lại vừa xa xôi.
“Mèo con biết bay !”
Mèo con giương hai cái móng vuốt nhỏ, hé miệng nói.
Một trận gió ùa đến.
Ngay ở phía trước thôi chính là đại điện của Thập Sát Hải, ở trên đỉnh Thông Thiên Phong.
Núi cao xanh biếc, miếu thờ hùng vĩ, ngọc thạch đầy trời.
Bốn phía mây mù giăng lối, có thể trông thấy một tháp chuông.
“Bây giờ chúng ta đang ở đâu?”
Thập Sát Hải nằm ở hòn đảo tách biệt với khu vực phía Nam của Trung Châu.
Hòn đảo không lớn, dân cư thưa thớt, nhưng nhân tài xuất hiện liên tục.
Phía trên có năm ngọn núi, khí thế bức người.
“Trung Châu? Quê hương của Đại Bình An và trâu ở ngay chỗ này phải không?” “Ùm.”
“Vậy là ta có thể gặp rất nhiều bằng hữu mà trâu trâu nói đúng chứ?” Mèo con tò mò hỏi: “Nữ hoàng
đế xinh đẹp, Cảnh Dục thích đến thanh lâu chơi, còn cả hòa thượng nghèo kiết xác kia…”
“Ừm, cũng lâu lắm rồi tại hạ không gặp bọn họ.
Lý Bình An nghĩ đã về đến Trung Châu rồi, vậy đi nhìn qua cũng được.
“Thanh lâu là chỗ nào?” Mèo con lại hỏi.
Lý Bình An im lặng một hồi.
“Trẻ con không cần biết những thứ này.
“Tiên tử không phải là trẻ con!”
Miêu Miêu tiên tử giơ móng vuốt nhỏ, đánh xuống đầu lão Ngưu.
Lý Bình An cười: “Thanh lâu..thanh lâu không khác gì so với tiệm cơm bình thường cho lắm.
“Ô~
Mèo con bừng tỉnh.
“Vậy chắc người tên Cảnh Dục kia rất thích ăn cơm.
Lý Bình An thong thả hạ xuống dưới chân núi Thập Sát Hải.
Lại đi lên phía trước, đến giới hạn Đại trận hộ sơn của người ta.
Chính là chỗ này, là vị trí tốt để quan sát trận chiến.
Lý Bình An ngẩng đầu, nhìn qua thời gian.
Lúc trước đã hẹn cẩn thận, Cố Tây Châu cũng sẽ đến đây tham gia náo nhiệt.
Vì thế, hắn cũng đến đảo hoang nơi ở Thập Sát Hải.
Đảo hoang bốn bề hoang vắng cũng không có người ở, đương nhiên làm gì có đồ ăn.
Thế là, Lý Bình An đặc biệt đến châu phủ ở đây mua thật nhiều đồ ăn.
Chờ đến lúc mình và lão bạn của mình gặp lại nhau.
“Tiên tử đói”
“Ăn bánh nướng đi, Lý Bình An nói.
Mèo con ngẩng đầu, “Hôm nọ còn mua nhiều thịt mà “Đấy là để cho khách”
“Bao giờ khách mới đến nhỉ?”
“Chắc sắp đến rồi.
“ “Chắc” là bao giờ.”
“Không biết được.”
Lý Bình An hâm nóng một bình trà.
Mèo con ngồi dưới đất, hỏi: “Trà này cũng là nấu cho khách sao?”
“Nấu xong trà, hắn chưa tới, tiên tử cũng có thể uống”
“Vậy thì tiên tử sẽ uống hết sạch.
Còn chưa đợi đến lúc gặp mặt, mèo con đã không có chút hảo cảm nào với cái tên ngăn cản nàng
ăn thịt này.
Khí nóng bốc lên.
Nhưng cũng đúng dịp, đã đến lúc ồn ào.
Một luồng sáng xanh từ chân trời xẹt qua.
“Người nào dám ngự không bên ngoài Thập Sát Hải ta!” Có tiếng quát lớn vang lên.
“Bich bich!”
Sau đó liền nghe thấy tiếng vang lanh lảnh.
Ánh sáng xanh không hề ngừng lại, dường như là đang đánh nát một thứ gì đó.
Sau đó, lần lượt rơi xuống đất.
Trường báo, áo trấn thủ, mũ da giày da.
Cố Tây Châu tay cầm hồ lô rượu, miệng cười khì.
“He hê!”
“Ôi đã lâu con mẹ nó chưa gặp nhau !
Lý Bình An cũng cười: “Tại hạ đến đúng theo hẹn
Cố Tây Châu cầm theo một con diều hâu đã chết, tiện tay vứt lên. “Vừa đánh nhau với dã vật!”
“Lão Ngưu ới có nhớ ta không?” “Ngưu ~”
Lão Ngưu liếc qua con diều hâu kia, nhìn đã không buồn ăn.
“Hahah!”
Cố Tây Châu lại cười, lấy từ trong ngực ra một gói thịt trâu ngâm tương. “Ngưu !”
Huynh đệ tốt của ta.
Lão Ngưu nhào tới ôm lấy Cố Tây Châu.
Cố Tây Châu nhìn chú mèo nhỏ xinh đẹp kia. “Mèo này là sao đây?”
“Tình cờ gặp được, cùng đồng hành với tại hạ.
“À~”
Mèo con chớp chớp mắt, ngoan ngoãn ngồi trên tảng đá, không nhúc nhích.
Hai cái tai nhỏ cũng cụp xuống.
Cố Tây Châu vừa nói chuyện với Lý Bình An, vừa tiến lên, vươn tay sờ đầu mèo con, cười thân thiện. Mèo con bị bàn tay lớn của hắn vò vò cả người cũng nghiêng sang một bên.
Mèo rõ ràng rất không vui, nhưng lại không dám nói ra.
Lão Ngưu dựng nồi, chuẩn bị xào vài món bộc lộ tài nghệ.
Rất nhanh, lại có mấy luồng sáng vút qua.
Trong đó, có một người mà Lý Bình An đã từng gặp.
Thiên Sát Tinh.
Thập Sát Hải lấy tên của hai mươi tám chòm sao, và bảy mươi hai địa sát đặt tên cho đệ tử của mình.
Thiên Sát Tinh nhìn thấy Lý Bình An đầu tiên là sững sờ, sau đó mặt bỗng biến sắc.
Lập tức nhớ tới trải nghiệm ở trên đảo hoang bị người kia đánh cho một quyền sau đó tạo thành bóng ma tâm lý.
“Là…là ngươi?”
“Túc hạ đến Thập Sát Hải của ta có chuyện gì?”
Lý Bình An bình tĩnh đáp lời: “Năm đó ở hoang đảo cá cược với sư phụ của các hạ, bây giờ tại hạ đến đây theo giao ước.
“....Giao ước?Giao ước gì?” Thiên Sát Tinh nghe vậy sững sờ.
Năm đó khi lập giao ước, mặc dù Thiên Sát Tinh cũng ở đó.
Tuy vậy, hắn không coi đó là vấn đề.
Dù sao trạng thái của Yến Thập Tam lúc ấy cũng ….
Hồi lâu sau, Thiên Sát Tinh mới phản ứng lại.
“Túc hạ đến đây thách đấu với Thập Sát Hải ta?”
Lý Bình An lắc đầu: “Cũng không phải tại hạ, mà là đệ tử Yến Thập Tam của tại hạ.
“Yến Thập Tam?”
Thiên Sát Tinh mang đầy sự nghi hoặc, quay về bẩm báo sơn chủ.
Chủ nhân Thập Sát Hải ở trên đỉnh núi đang trong trạng thái quan tưởng, sau khi nghe tin, không nhịn được bật cười.
Nhắc đến Yến Thập Tam, người có thể xác tốt nhất hắn đương nhiên không quên được.
Lúc trước nếu không phải do Lý Bình An ra tay ngăn cản, hắn đã sớm chiếm được thân xác kia, làm sao bây giờ còn bị vây lại trong cơ thể rách nát này cơ chứ.
Để cho luồng khí bẩn kia, ngày ngày ăn mòn mình.
Năm đó lập giao ước.
Mình không được truy đuổi Yến Thập Tam.
Sau này nếu Yến Thập Tam kia dám xông vào núi, người làm sư phụ là Lý Bình An sẽ không ra tay tương trợ.
Vẫn còn nếu Yến Thập Tam bại, mặc cho chủ nhân Thập Sát Hải tùy ý xử trí.
Vốn dĩ theo thời gian trôi qua, hắn cũng quên bén giao ước này.
Dù sao, hắn chưa từng nghe thấy có tay Võ phu nào tu vi trong Tam Cảnh cả. Chưa từng nghĩ hôm nay người làm chứng Lý Bình An lại tới.
Tiểu tử Yến Thập Tam này…chẳng lẽ muốn làm thật?