Chương 632: Thách đấu Thập Sát Hải,
“Lý Bình An kia còn dẫn theo một người, không biết đó là ai, Nhưng nhìn khí thế là biết hắn không phải là người thường” Thiên Sát Tinh báo cáo chi tiết.
Chủ nhân Thập Sát Hải – Vân Sơn chân nhân trầm giọng nói: “Có khí thế như vậy, là võ phu độc nhất trong thiên hạ”
“....Võ phu Cố Tây Châu?”
Thiên Sát Tinh biến sắc.
Vân Sơn chân nhân khẽ gật đầu.
Thiên Sát Tinh nói: “Chắc là Cố Tây Châu này định trợ giúp Yến Thập Tam?”
Vân Sơn chân nhân trầm ngâm một hồi, nếu Cố Tây Châu ra tay vậy không dễ xử lý rồi.
“Sư phụ, Yến Thập Tam kia….chắc không có gan tới thật đâu nhỉ?”
“Sắp tới rồi.
“Hắn có gan đến thật sao?”
Trong lòng Thiên Sát Tinh không khỏi nổi lên một tia lo âu, nếu Yến Thập Tam này thật sự có gan tới đây, e rằng đã chuẩn bị chu toàn rồi.
Vân Sơn chân nhân nói: “ Thực lực của Lý Bình An khá cao, tuy vậy hắn cùng lắm chỉ có thể đánh rớt một phần thân của bản tọa thôi.
Bây giờ lại toan tính để đệ tử của hắn đến đánh bại bản tọa? Nực cười!”
Giờ này phút này.
“Nếm thử món miến xào thịt trâu của lão Ngưu làm đi”
“Ừm, ngon cực kỳ!”
Cố Tây Châu ăn từng miếng lớn.
Bỗng nhiên, liếc sang bên cảnh, hừ một tiếng.
“Vị chủ nhân của Thập Sát Hải này lại không yên tâm về chúng ta.
Lý Bình An cười, hắn có thể hiểu được chuyện này.
Tự dưng ném một gã Cố Tây Châu đến đây, ai có thể yên tâm cho được.
Cố Tây Châu nói: “Lần trước, ta gặp tiểu tử Yến Thập Tam kia ở thành Đằng Xung, cảm thấy trạng thái của hắn khá tốt. Nhoáng một cái đã là nhiều năm như vậy, không ngờ tiểu tử này vậy mà có thể đưa mình lên trên Tam cảnh, tiểu tử ngươi đứng sau lưng hắn chắc phải tốn sức lắm nhỉ?”
Lý Bình An thản nhiên đáp lời: “Cũng không nhiều lắm đâu, được như hôm nay, phần lớn là dựa vào chính bản thân hắn.
Lý Bình An rất mong chờ vào Yến Thập Tam.
Tuy vậy nói là trợ giúp thật sự không được là mấy.
Một lần bảo đảm sinh mệnh cho hắn, sau trận chiến thành Đằng Xung, hắn lại nhờ Liễu Vận để tâm đến tên đệ tử này của mình nhiều hơn chút.
Trong thời khắc phá cảnh then chốt, mình giúp đỡ hắn đột phá…..
Ừm nhỉ, tính ra cũng bận rộn ra phết đấy chứ.
Lý Bình An tiếp tục chăm chú ăn cơm.
Cô bé cúi đầu gặm thịt, nửa ngày cũng không ngẩng đầu lên.
Thi thoảng phát ra tiếng nhai lép nhép rất nhỏ.
“Có ăn cơm bình thường được không?”
“Có” Giọng nói nhỏ bé của cô bé vang lên.
“Cúi đầu thấp như vậy làm gì?”
“Tiên tử đang ăn cơm.
Có đánh chết cô bé cũng không nói ra, dáng vẻ của người nam tên Cổ Tây Châu kia có hơi dọa người, mình không dám nhìn thẳng hắn.
Tiên tử là một chú mèo con vừa biết pháp thuật lại còn vừa xinh xắn.
“Ăn cơm cũng không cần cúi sát thế đâu.
“Cứ kệ tiên tử đi ~”
Phía chân trời nơi xa, có một luồng sáng to bằng hạt cải, nháy mắt bắn vào trong con ngươi của đám người.
Tất cả mọi người giật mình, từ cột sống lên đỉnh đầu đều cảm thấy lạnh toát.
Ngay sau đó luồng sáng kia tỏa ra bốn phương tám hướng, tự mình lan tràn ra khắp nơi.
“Phái Phù Ngọc Sơn, môn chủ Yến Thập Tam đến đây thách đấu!”
Có thanh âm to từ phía chân trời vang lên.
Một tiếng này mang theo dáng vẻ đã từng hăng hái của thiếu niên, một đường lưu lạc giang hồ, gian truân trắc trở.
Đã từng là rồng ẩn mình nơi vực sâu, cuối cùng đã có thể ngẩng đầu ưỡn ngực tỏa ra hào khí vạn truong….
Nơi xa, Lý Bình An ngẩng đầu, mỉm cười nhìn một màn này.
Gió tuyết nặng cành mấy năm trôi,
Như bò gánh nặng, bước đi côi.
Dẫu sau này chí lăng vân đã tận.
Dám cười hoàng liên bất trượng hàn
Thập Sát Hải, đỉnh Bích Hải.
Sau khi phá nát Đại trận hộ sơn, Yến Thập Tam đáp xuống giữa sườn núi, nhấc chân tiến lên đỉnh núi.
Ngọn núi này có phong cảnh đẹp, nhưng không biết nơi đây đã chôn vùi bao nhiêu bộ xương người.
Đối mặt với kẻ địch như vậy, bọn chúng vốn không còn sức đánh trả.
Dưới nắm đấm của hắn ta tất cả mọi thứ đều như biến thành tờ giấy mỏng.
Có hai vị kiếm tu, một phải một trái chặn hắn lại.
Yến Thập Tam tung ra hai cước.
Trong chốc lát, hai người kia đã bay xa hơn mười trượng.
Hai vị kiếm tu ngã nhào trên mặt đất, phi kiếm bản mệnh cũng theo đó mà vỡ nát.
Đỉnh Quan Hải.
Phong chủ Thiên Khôi Tinh lấy ra phi kiếm bản mệnh, điều khiển Đại trận.
Một động tác tác động đến toàn bộ. Trận pháp càng ngày chuyển động càng nhanh, kiếm thế càng
lúc càng dày.
Kiếm quang hợp thành một tấm lưới lớn càng thu càng căng, càng nhỏ càng chặt.
Khiến đỉnh núi phủ đầy tầng tầng lớp lớp kiếm quang.
Kiếm quang xoay tròn như sông lớn cuồn cuộn, chảy vô biên vô tận.
Kiếm trận chia làm hai tầng, trong ba tầng ngoài chín tầng.
Ngay vào lúc này.
“Chương Ngư gia gia của núi Phù Ngọc đến đây!”
Lại có thanh âm vang lên.
Chương Ngư kiếm sĩ đáp xuống đỉnh Quan Hải của Thập Sát Hải.
Kiếm quang lao từ trên xuống dưới, như một đường thẳng tắp.
Chém đứt một tòa kiếm trận thành hai nửa.
Vài tên kiếm sĩ cầm kiếm lao đến.
Chương Ngư kiếm sĩ vươn xúc túc rút ra hơn mười thanh kiếm.
Như là vặn mình, một đầu lao vào giữa đám người.
“O’ A ta!!”
“Ông cố nội của các ngươi đến đây!”
Một bên khác.
Yến Thập Tam bước một bước vượt qua Đại trận sông núi, nện thẳng một quyền về phía Chủ
phong. “Uỳnh!”
Một vầng kiếm quang, trong nháy mắt kéo dài hơn chục trượng.
Khiến cho trời đất sáng bừng như tuyết trắng.
Yến Thập Tam lùi về sau hai bước, thân thể mặc giáp cố gắng chống lại một đòn này. Hai vị phụng sự của Thập Sát Hải xuất thủ.
Hàng tá đệ tử lũ lượt nhìn sang hướng Yến Thập Tam.
Phụng sự nhìn chằm chằm chỗ Lý Bình An và Cố Tây Châu.
Đề phòng hai người kia đột nhiên xuất thủ.
Tuy vậy, mục đích chính của Lý Bình An và Cố Tây Châu là đến xem trò vui.
Vừa uống rượu, vừa híp mắt quan sát tình hình.
“Trẻ nhỏ trưởng thành rồi. Lý Bình An cảm khái nói.
Cố Tây Châu gật đầu: “Ừm ~ lúc ta và cô của hắn ưm ưm a a, thằng bé này mới chỉ nhỏ như mèo nhà ngươi thôi, chớp mắt đã lớn rồi”
Mèo con ngẩng đầu, đứng sau trừng mắt nhìn Cố Tây Châu, nhìn chằm chằm không chớp mắt. Cố Tây Châu cảm nhận được ánh mắt của mèo con, quay đầu lại.
Mèo con vội vàng cúi đầu, dáng vẻ hoảng hốt, giả vờ như chẳng làm gì cả.
Một giây giả vờ năm động tác.
Cố Tây Châu cười, quay đầu tiếp tục trò chuyện với Lý Bình An và lão Ngưu.
Hai người tựa như mấy lão đầu trong làng, nghiêng chân, nhìn người trai làng, nhìn Yến Thập Tam đang hắn hái, nhìn Chương Ngư kiếm sĩ bị vây thành vòng chém tới chém lui.
Như thể là nhìn thấy dáng vẻ tuổi trẻ của mình.
Yến Thập Tam xuất ra một thế quyền, đối mặt với sự tấn công của hai vị phụng sự, không chút nào sợ hãi.