Chương 633: Đưa quyền nghênh địch
Chiến trận vẫn đang tiếp tục.
Yến Thập Tam bước lên một bước, địa thế sông núi trong khuôn viên mấy chục trượng chơi chao dão.
Hàng vạn văn tự vô hình màu vàng kim, trải rộng ra trước mặt hắn.
Những văn tự này không ngừng lóe sáng, không có bất cứ quy luật gì có thể miêu tả.
Sau khi hơi bừng sáng lên, chảy ra một nguồn khí mênh mông mạnh mẽ.
Yến Thập Tam cũng không để ý đến những văn tự này, mà bước từng bước đi vào trung tâm.
Bước đi của hắn mà dù chậm, nhưng lại có quy luật.
Mỗi một bước hạ xuống, đều mang đến cho người ta cảm giác áp bức vô hình.
Một khắc sau.
Đất đá vỡ vụn, bụi đất như là sao băng thi nhau rơi xuống.
Huyết quang đỏ thắm văng ra tứ phía, văng thành từng hạt nhỏ rơi xuống đất.
Yến Thập Tam bắn ra một quyền thẳng tắp, gió quyền sáng chói nở rộ.
Mặt đất như bị một lưỡi đao sắc bén to lớn xoẹt qua, để lại một khe nứt, khiến người nhìn thấy mà giật mình.
Thu quyền, Yến Thập Tạm hít một hơi từ trong lồng ngực thở ra.
Quanh mình chỉ còn từng vòng sóng gợn nối tiếp nhau, khuếch tán ra tứ phía.
Cây cối, gió, đá vụn, kiếm giãy lẫn lộn vào nhau.
Trộn lẫn nhau tạo thành một mảnh hỗn độn, rộng mênh mông.
Tất cả như bị hòa quyện vào chung một thể, mất đi dáng vẻ ban đầu.
Yến Thập Tam đi thẳng lên đại điện của Chủ phong.
Cái đỉnh ngọc kia, được đặt trên thần đàn tế bái tổ tông.
Thị lực của hắn cực tốt, đã có thể nhìn thấy trong thần điện rộng rãi kia, trái phải mỗi bên đều có
một pho tượng, một pho cầm cờ phép trong tay, pho còn lại thì cầm bảo bình.
Yến Thập Tam vặn tay, quyền ý hùng hồn cả người, vận sức chỉ chờ phát động.
Quyền ý mênh mông như ngừng lại tạo thành Pháp Tướng Kim Thần như tu sĩ Luyện Khí. Khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ trên người hắn, mang theo luồng khí thần thánh mà uy nghiêm. Khiến những tu sĩ đứng quanh thân hắn chấn động, vội vàng lùi lại mấy trượng.
Thiên Sát Tinh nhìn sang Yến Thập Tam.
Lúc này, thật sự cảm thấy như trải qua tận mấy kiếp.
Hắn bỗng nhớ lại cảnh tượng lúc mình gặp Yến Thập Tam.
Trong miếu hoang, mình tự tay giết chết thị nữ bên người của hắn.
Hắn cũng bị sư phụ mình cắt đứt một cánh tay, thập tử nhất sinh.
Khi đó, người kia quay đầu nhìn một cái.
Trong ánh mắt của hắn, không phải là tuyệt vọng cùng phẫn nộ như trong tưởng tượng của mình. Mà là sự bình tĩnh, giống như mặt hồ không gợn sóng.
Như là chết lặng.
Giờ này phút này, Yến Thập Tam lao thẳng đến từ đường sư gia.
Thiên Sát Tinh ngăn trước tổ đường phía sau, giậm chân bình bịch.
Lại là một kiếm trận như sông ngân phun ra như thác nước.
Hàng vạn văn tử màu bạc xen lẫn một tòa trận pháp cực lớn, đè ép xuống phía dưới.
Người dưới cửa đều sợ ngây người, chỉ cảm thấy tinh thần và thể xác đều mê man.
Một giây sau, bọn họ liền ý thức được mình đã bị trọng thương.
Một tiếng kêu đau đớn thảm thiết vang lên, ánh sáng màu vàng óng như một vầng mặt trời chói chang.
Chỉ trong nháy mắt, hội tụ thành một đường, vừa sáng chói vừa kinh khủng!
Thiên Sát Tinh quát lớn một tiếng: “Thằng nhãi, chịu chết đi!”
Ngọn núi dưới chân Yến Thập Tam nứt ra ngay lập tức, trong vòng ba trượng bên ngoài ngay cả một bóng người cũng không có.
Một quyền qua đi, khí xuyên núi sông.
Núi đá vỡ tan, cây cỏ hóa bụi, phủ đệ nổ tung.
Chấn động đến mức núi sông phải run sợ, khiến màng nhĩ đau nhức.
Khung cảnh xung quanh lập tức trở nên rõ ràng, trọc khí tan đi hết.
Thiên Sát Tinh đã thua trận, ngẩng mặt rơi vào trong từ đường.
Chủ nhân Thập Sát Hải, Vân Sơn chân nhân nhìn thấy một màn này, tim như thể đang đổ máu. Yến Thập Tam này….
Đến để phá nhà à?
Mắt thấy đại đệ tử Thiên Sát Tinh của mình đã thua.
Nếu mình còn không ra tay, sợ rằng tổ đường nhà mình sẽ bị thằng này đập nát thật.
Hắn không dám tùy tiện ra tay, không phải vì sợ Yến Thập Tam, mà là sợ hai người đang canh chừng là Lý Bình An và Cố Tây Châu.
Hai tên chết tiệt này ngồi chết dí ở chỗ ấy, nhìn dáng vẻ chắc là tới ăn cơm, xem trò vui.
Nếu lát nữa bọn họ lại xông tới, đánh cho ngươi một quyền thế thì trở tay không kịp mất.
Tìm ai nói lý bây giờ, cũng không thể bàn về đạo đức võ phu với người ta.
“Đi đi, Lý Bình An ta không phải người thất hứa. Đã đồng ý, sẽ không lật lọng” Trong lòng hắn vang lên tiếng Lý Bình An.
Lý Bình An đoán được hắn đang kiêng dè điều gì, cố ý báo cho hắn một tiếng. Chỉ là Vân Sơn vẫn không động đây, hắn do dự.
Lý Bình An không khỏi bật cười, lắc đầu: “Lùi lại mười ngàn bước…..cho dù các ngươi có ý đề phòng, nhưng hai ta nếu muốn ra tay thật, sợ rằng các ngươi vốn không thể ngăn lại.
Khóe mắt Vân Sơn run run: “...Vẫn mong các hạ tuân thủ lời hứa!”
Đột nhiên, thân hình Vân Sơn chân nhân xuất hiện trên từ đường, pháp tướng hiện thân.
Pháp tướng Kim thân to lớn, xuyên không mà tới, đứng sừng sững giữa đất trời, bao phủ trong một tầng hào
quang.
Đất trời đều đang run rẩy, đột nhiên một luồng sáng bạc bộc phát, cảnh này hùng vĩ đến nhường nào!
Ánh bạc như sấm sét trên bầu trời, lập lòe lúc sáng lúc tối.
Như thần tiễn từ trên thiên cung bay xuống, như một ngôi sao băng.
Núi sông ngàn dặm cúi rạp dưới chân, một thanh kiếm lớn màu bạc hiện ra, dưới mũi kiếm là hàng vạn chúng sinh.
Có thể thấy rõ, Vân Sơn chân nhân đã chuẩn bị một kiếm định sinh tử với Yến Thập Tam.
Chẳng qua chỉ là thân xác mà mình nhìn trúng, may mắn chạy thoát.
Sống lâu được như vậy, nên mang ơn mình mới phải.
Thế mà lại đến Thập Sát Hải tìm chết, đòi thách đầu mà không biết ngượng mồm. Được !
Vậy ta thành toàn cho ngươi!
“Ong!”
Yến Thập Tam ngẩng đầu, nhìn thanh kiếm to lớn màu bạc kia bổ xuống mình, nhưng hắn không tránh cũng không né.
Lập tức đáp trả bằng một quyền.
Một quyền, chỉ là một quyền lặng lẽ.
Khí hải chìm nổi.
Chân của Yến Thập Tam bị lún sâu vào trong đất, phát ra tiếng vang “Ầm ầm”
Máu thịt tan ra, thất khiếu chảy máu.
Nhưng rất nhanh lại khôi phục lại như cũ.
Chỉ sau vài cái nháy mắt, máu thịt trên người lại be bét như trước.
Tuy vậy xương cốt trên thân của hắn, vẫn đang gắng gượng chống đỡ thân thể.
Coi như cái giá này cũng đáng, thanh kiếm màu bạc bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Một lát sau, vết nứt nhanh chóng lan ra.
Vân Sơn chân nhân biết sắc, sợ hãi nhìn nhân vật đã từng còn chẳng bằng con sâu con kiến trước mặt mình.
“Ngươi ….Ngươi…”
Cự kiếm màu bạc vỡ vụn, như mưa sao rơi đầy xuống mặt đất.
Dư uy chấn động tạo thành gợn sóng, tổ đường Thập Sát Hải nổ tung vang ầm. Đuôi mắt của Vân Sơn chân nhân sắp nát, “ Thằng ranh muốn đối địch với bản tọa!” Hai người giao thủ thêm chưa quá năm chiều.
Nhưng mà, Thập Sát Hải suýt bị san bằng thành bình địa lần nữa.
Giao thủ thật lâu, cuối cùng chủ nhân Thập Sát Hải cũng nhận ra được một chuyện.
Đây là một trận chiến sinh tử!”
Lúc này, cuối cùng hắn cũng đã hiểu rõ.
Con sâu kiến kia đến tìm mình trả thù.
Vân Sơn chân nhân hoảng hốt, có đánh chết hắn cũng không ngờ được rằng chỉ vì một lần máu nóng dồn lên não thôi, mà dẫn đến cục diện ngày hôm nay.
Có một điểm nhỏ màu xanh, kéo dài ra rất nhanh, giống như một ngôi sao băng xẹt qua chân trời. Sau đó là một tia sáng, nhưng vẫn rất mờ.
Tựa như không nhìn thấy bất kỳ thứ gì cả, hoàn toàn là một mảnh mơ hồ.
Khi xuất hiện lần nữa, đột nhiên đâm vào khuôn mặt Pháp tướng Kim thân của Vân Sơn.
Nửa phần trên xuất hiện một vết nứt, tựa như một hồ băng nghìn năm không biến hóa. Dưới cú va chạm này, lần lượt vỡ tan.
Pháp tắc tiên đạo trên pháp tướng này, dường như vì một đòn này, mà hóa thành hư không.